Yến Trốn Lồng Giam - Chương 2

Cập nhật lúc: 19/06/2026 12:05

Cách đó không xa truyền đến giọng nói trầm thấp của Lục Chuẩn Sách, trong lời nói ẩn hiện sự bực bội:

"Kẻ này lùn quá, không phải nàng ta."

"Kẻ này eo không đủ mềm, cũng không phải."

"Da dẻ thô ráp, không phải."

"Xấu xí như vậy, tuyệt đối không phải!"

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, không dám nán lại, tìm một lý do đến trước mặt lão phu nhân xin phép nghỉ rồi lập tức ra khỏi phủ.

04

Ta thuận lợi mua được t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ở tiệm t.h.u.ố.c.

Mặc kệ ánh mắt dò xét của lang trung, ta ôm c.h.ặ.t lấy gói t.h.u.ố.c trong lòng.

Thầm nghĩ, kiếp này nhất định phải khác kiếp trước!

Vừa định trở về phủ, trên đường Chu Tước lại chạm mặt một người.

Hắn cưỡi trên con chiến mã lông bôi dầu mượt mà, từ trên cao nhìn xuống ta, toàn thân toát ra uy áp như bước ra từ trong núi thây biển m.á.u.

Lúc này ta mới sực nhớ ra…

Lục Chuẩn Sách mười bốn tuổi đã từng ra chiến trường.

Tận sâu trong xương tủy hắn là kẻ cố chấp, độc đoán và tàn nhẫn.

Chiến mã dừng lại ngay trước mặt ta, chắn mất lối đi.

Giọng nói của nam nhân từ trên đỉnh đầu truyền xuống: "T.ử Oanh, đại nha hoàn bên cạnh tổ mẫu, sao ngươi lại một mình ra ngoài? Ngươi ngã bệnh sao?"

Hắn liếc nhìn gói t.h.u.ố.c trong lòng ta.

Chưa đợi ta kịp trả lời, Lục Chuẩn Sách đã trầm giọng ra lệnh: "Ngẩng đầu lên."

Ta là người hầu cận bên cạnh lão phu nhân, Lục Chuẩn Sách tự nhiên nhận ra gương mặt ta.

Nhưng trước đây, ta chưa từng cố ý tiếp cận hắn.

Theo lý mà nói, hắn không nên biết tên của ta.

Ta cố tỏ ra bình tĩnh, tự nhiên ngẩng mặt lên: "Bẩm Thế t.ử gia, đêm qua nô tỳ chép kinh thư ở tiểu Phật đường để cầu phúc cho lão phu nhân, không may bị nhiễm phong hàn. Vì vậy hôm nay mới ra ngoài bốc t.h.u.ố.c."

Yên lặng…

Sự yên lặng tuyệt đối.

Ánh mắt như chim ưng của Lục Chuẩn Sách găm c.h.ặ.t vào ta.

Sáng sớm hôm nay khi kiểm tra thân thể ở trong phủ, hắn đã tận mắt nhìn thấy "thủ cung sa" trên cánh tay ta, hắn không nên liên tưởng đến ta mới đúng.

Một lát sau, Lục Chuẩn Sách mới khẽ mở lời: "Trách không được tổ mẫu lại coi trọng ngươi, đúng là một kẻ có lòng trung thành. Người đâu, đưa T.ử Oanh cô nương về phủ."

Qua ải rồi!

Ta thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "Không cần đâu, Thế t.ử gia, nô tỳ có thể tự mình đi về."

Lục Chuẩn Sách phất tay, thúc ngựa lao về phía hoàng cung.

Giống như hoàn toàn không để tâm đến ta.

Như vậy càng tốt.

Ta ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, chỉ cảm thấy một trận sợ hãi dâng lên.

Trở về Hầu phủ, ta giấu kỹ gói t.h.u.ố.c. Phải đợi đến đêm muộn khi mọi người đã say giấc, mới có thể xuống nhà bếp phía sau sắc t.h.u.ố.c.

Cả ngày hôm đó, tinh thần ta đều hoảng hốt.

Lão phu nhân còn đặc biệt dặn dò ta: "T.ử Oanh nha đầu, ngươi là người tâm tính cẩn mật, có phát hiện trong phủ có nha hoàn nào khả nghi không? Thế t.ử là độc tôn của ta, gánh vác việc truyền thừa hương hỏa, tôn tức (cháu dâu) lại là kẻ có thân thể yếu ớt, ta còn đang mong Thế t.ử nạp thiếp đây."

Ta giấu đi sự chột dạ, nói dối: "Nô tỳ chưa từng phát hiện có điều gì bất thường. Liệu có khi nào Thế t.ử gia nhận nhầm người rồi không ạ?"

Lão phu nhân lắc đầu: "Chuẩn Sách tâm tư kín kẽ, lại có vật lạc hồng làm chứng, vậy thì không thể sai được. Nữ t.ử đó chính là người trong phủ."

Tâm trí ta bất an.

Xem ra, bất kể là lão phu nhân hay Lục Chuẩn Sách, đều sẽ tiếp tục tìm người.

05

Cuối cùng cũng đợi được đến khi đêm sâu người tĩnh.

Ta lặng lẽ lẻn vào nhà bếp phía sau, sắc một chén canh lánh t.ử (thuốc tránh thai).

Ngay khi đang định uống cạn chén t.h.u.ố.c, phía sau ta bỗng nhiên xuất hiện một bóng người.

"Sao ngươi lại ở đây?"

Lại là chất giọng trầm thấp khiến người ta run rẩy kia.

Ta đột ngột quay đầu lại.

Liền nhìn thấy ánh mắt Lục Chuẩn Sách mê ly, hai má ửng hồng, đang chằm chằm nhìn vào nước t.h.u.ố.c trong bát của ta.

"Thế... Thế t.ử gia! Nô tỳ đang sắc t.h.u.ố.c! Thuốc trị phong hàn ạ!"

Lục Chuẩn Sách định thần lại, như sực nhớ ra điều gì, hắn đưa tay day day tâm mi: "Bản thế t.ử nhớ ra rồi, hôm nay ngươi còn đặc biệt ra ngoài bốc t.h.u.ố.c. Mang cho bản thế t.ử một bát canh giải rượu qua đây."

Kỳ lạ…

Tùy tùng bên người Lục Chuẩn Sách đâu rồi?

Nhưng ta không màng được nhiều như vậy, vội uống cạn chén canh lánh t.ử trước.

Kiếp trước, ta chính là m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ vào đúng thời điểm mấu chốt này.

Nhưng Thiếu phu nhân Đào Uyển ghi hận ta, nơi nơi nhắm vào ta, đứa trẻ này còn chưa thành hình đã hóa thành một vũng m.á.u loãng.

Uống xong t.h.u.ố.c lánh t.ử, ta mới đi lấy canh giải rượu.

Lục Chuẩn Sách thuận tay đón lấy chén sứ, ngửa đầu uống cạn.

Ta tìm cơ hội rời đi: "Thế t.ử gia, nô tỳ phải về rồi."

Ta vừa mới bước đi, Lục Chuẩn Sách đã chặn ngay trước mặt ta, toàn thân hắn toát ra uy áp và sự dò xét cực kỳ áp bức, bỗng nhiên lạnh lùng thốt ra một câu: "Sắc mặt ngươi không tốt, về nghỉ ngơi sớm đi."

"… Vâng."

Ta hớt hải rời khỏi nhà bếp phía sau.

Trở về phòng của hạ nhân, trong lòng ta luôn cảm thấy bất an.

Dường như đã bỏ sót điểm mấu chốt nào đó.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hầu phủ lại tiến hành kiểm tra từng người một.

Mấy ngày nay, tỳ nữ đều không được tự ý rời khỏi phủ.

Lần kiểm tra này càng thêm nghiêm ngặt, không còn đơn thuần là kiểm tra thân thể nữa.

Mà là tra hỏi đêm hôm kia cụ thể đang ở đâu?

Có nhân chứng hay không?

Ai không có nhân chứng thì phải ở lại, rồi đích thân Lục Chuẩn Sách sẽ thẩm vấn.

Mắt thấy sắp đến lượt mình, lòng bàn tay ta rịn đầy mồ hôi.

Tiêu rồi tiêu rồi…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Yến Trốn Lồng Giam - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD