Yêu Nương Khâu Xác - Chương 2: Người Trong Quan Tài
Cập nhật lúc: 01/07/2026 18:00
Chương 2: Người Trong Quan Tài
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Tiếng gõ vang lên ba lần, không nhanh không chậm.
Ta và Tam Nương cùng cứng đờ.
Quan tài sơn đen vốn dùng để đưa t.h.i t.h.ể Tiêu Diễn tới đây, từ lúc mở nắp ra đã trống không.
Chính mắt ta nhìn thấy.
Vậy thứ đang gõ từ bên trong là gì?
Tiếng gõ lại vang lên.
Cốc!
Lần này mạnh hơn.
Nắp quan tài khẽ rung.
Tam Nương bỗng biến sắc, kéo mạnh ta lùi lại.
“Không được mở!”
Ta ngẩn người.
“Bên trong có người?”
Bà nhìn chằm chằm cỗ quan tài, giọng khàn đặc:
“Không phải người.”
Ta còn muốn hỏi thêm.
Ầm!
Nắp quan tài bỗng bật tung.
Một luồng âm khí đen đặc phun ra, khiến toàn bộ ngọn nến trong nghĩa trang đồng loạt tắt ngúm.
Trong bóng tối.
Ta nghe thấy tiếng thứ gì đó đang bò.
Sột…
Sột…
Giống như móng tay cào trên gỗ.
Lại giống như một con vật đang từ từ trườn ra.
Tim ta đập thình thịch.
Ta siết c.h.ặ.t cây kim khâu xác.
Tam Nương bỗng quát:
“Nhắm mắt lại!”
Nhưng đã muộn.
Ta nhìn thấy.
Một bàn tay.
Đó là bàn tay của nữ nhân.
Trắng bệch.
Móng tay đỏ tươi.
Năm ngón tay bám trên thành quan tài, chậm rãi chống người ngồi dậy.
Mái tóc dài đen nhánh buông xuống.
Kín mít.
Che khuất gương mặt.
Nàng mặc một bộ giá y đỏ thẫm.
Đỏ như m.á.u.
Một cô dâu.
Không biết vì sao, khi nhìn thấy bộ giá y ấy, đầu ta đột nhiên đau nhói.
Trước mắt hiện lên những hình ảnh vụn vỡ.
Một gian phòng đỏ rực.
Đèn l.ồ.ng treo khắp nơi.
Tiếng pháo nổ vang.
Có người cầm tay ta.
Người ấy mặc hỉ phục màu đỏ.
Khẽ cười với ta.
“A Đàn.”
Ta không nhìn rõ mặt hắn.
Chỉ nhìn thấy sau tai người ấy có một dấu bớt hình hoa đào.
Giống hệt dấu bớt của Tiêu Diễn.
Ta ôm đầu, đau đến mức quỳ xuống.
Đúng lúc ấy.
Cô dâu tóc dài bỗng ngẩng đầu.
Một giọng nói dịu dàng vang lên:
“A Đàn…”
Ta sững sờ.
Giọng nói ấy…
Ta từng nghe ở đâu đó.
Nàng chậm rãi vén tóc lên.
Ta hít ngược một hơi lạnh.
Gương mặt ấy…
Là ta.
Không sai.
Đó chính là gương mặt của ta.
Giống đến từng đường nét.
Chỉ là sắc mặt nàng trắng bệch, môi đỏ như m.á.u.
Nàng nhìn ta, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
“Cuối cùng cũng tìm được muội.”
Ta đứng c.h.ế.t lặng.
Tam Nương đã run đến mức không đứng vững.
Bà lùi liên tiếp mấy bước.
“Là ngươi…”
“Là ngươi thật…”
Nữ nhân kia nhìn bà.
Khóe môi cong lên.
“Nhiều năm như vậy, bà nuôi muội ấy vất vả rồi.”
Tam Nương như bị bóp nghẹt cổ họng.
Một lúc lâu sau mới bật ra được mấy chữ:
“Ngươi… không c.h.ế.t?”
Nữ nhân cười.
“Ta c.h.ế.t rồi.”
Nàng chậm rãi nhìn sang ta.
“Nhưng chỉ c.h.ế.t một nửa.”
Ta hoàn toàn không hiểu.
“Ngươi là ai?”
Nàng không trả lời.
Chỉ từ từ đi về phía ta.
Mỗi bước chân hạ xuống, dưới đất đều xuất hiện một vệt m.á.u.
Ta theo bản năng lùi lại.
Nàng bỗng đưa tay, nhẹ nhàng chạm lên má ta.
Lạnh buốt.
Ánh mắt nàng đỏ lên.
“Muội lớn rồi.”
Trong đầu ta lại đau nhói.
Hình ảnh vỡ vụn càng lúc càng nhiều.
Một tiểu cô nương khoảng mười tuổi đang ngồi dưới gốc đào.
Bên cạnh là một thiếu nữ mặc váy xanh.
Thiếu nữ cười nói:
“A Đàn, sau này tỷ tỷ sẽ bảo vệ muội.”
Tiểu cô nương gật đầu.
“Tỷ tỷ tốt nhất.”
Thiếu nữ xoa đầu nàng.
“Nếu có một ngày tỷ tỷ không còn nữa, muội phải sống thật tốt.”
Hình ảnh tan biến.
Ta ôm đầu thở dốc.
Nước mắt không hiểu vì sao đã chảy đầy mặt.
Ta nhìn người trước mắt.
Giọng run rẩy.
“Ta… từng gặp ngươi sao?”
Nữ nhân im lặng rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Ta là tỷ tỷ của muội.”
Ầm!
Như có tiếng sét nổ trong đầu ta.
Tỷ tỷ?
Ta có tỷ tỷ?
Ta chưa từng biết.
Ta chưa từng nhớ.
Đúng lúc ấy.
Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói khàn khàn.
“Đừng… tin nàng…”
Ta quay phắt lại.
Tiêu Diễn.
Không biết từ khi nào, hắn đã mở mắt.
Hắn chậm rãi ngồi dậy.
Đôi mắt nhìn chằm chằm nữ nhân áo đỏ.
Ánh mắt lạnh như băng.
Nữ nhân cũng nhìn hắn.
Nụ cười trên môi biến mất.
Sát khí dần hiện lên.
Hai người nhìn nhau.
Giống như đã quen biết từ rất lâu.
Một lúc sau.
Nữ nhân chậm rãi hỏi:
“Tiêu Diễn.”
“Ngươi còn nhớ năm đó chính tay mình đã g.i.ế.c ta như thế nào không?”
