Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 667: Bùi Uyên Ương Muốn Sống Thọ Trăm Tuổi
Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:05
Bùi Hoài xách một chiếc bình giữ nhiệt xuống xe, nhếch môi trêu chọc: “Lại đến nhà tôi làm gì thế?”
Vương Dịch bình thản đáp: “Đỗ nữ sĩ gọi tôi đến.” Vẻ mặt có chút đắc ý không rõ lý do.
Bùi Hoài cười nhạt: “Vương tiến sĩ, dạo này dã tâm của anh hơi lộ liễu rồi đấy, ai cho phép anh làm thế?”
Vẻ mặt Vương Dịch cứng đờ trong giây lát, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết can đảm đáp: “Bạn gái anh.”
Bùi Hoài: “...”
“Thôi tôi về trước đây, mai gặp nhé!”
Cho đến khi Vương Dịch mở cửa nhà họ Vương ngay sát vách, người đi vào, cửa đóng lại, Bùi Hoài mới phản ứng kịp... Mai gặp? Lại còn gặp nữa??
Sau bữa tối, nhà họ Bùi yên tĩnh hơn hẳn, đa số mọi người đã đi nghỉ, trong sân chỉ bật hai ngọn đèn. Anna đang ngồi xổm trong sân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mái tóc dài hơi xoăn dài đến thắt lưng rũ xuống đất, ngọn tóc mềm mại vương mùi cỏ thơm. Cô dùng kéo cắt một lỗ nhỏ trên túi đồ nặng trĩu trong tay, dùng chiếc thìa nhỏ hình bông hoa được chủ quán tặng kèm múc một thìa, đổ vào chiếc bát sứ nhỏ màu hồng của Bùi Uyên Ương.
“Rào.”
“Rào.”
“Rào.”
Tổng cộng ba thìa. Tiếng thức ăn cho vịt rơi vào bát rất khẽ, nhưng dù khẽ như vậy, từ đằng xa bỗng vang lên tiếng bước chân nhỏ vội vã! Chỉ vài giây sau, cái bóng trắng mập mạp của Bùi Uyên Ương đã lao tới như một làn khói, trong đêm tối vẫn thấy bụi đất bay mù mịt phía sau. Nó định sà xuống thưởng thức món thức ăn cho vịt ——
“Cạp!”
Nhưng ngay trước khi nó kịp nếm được vị ngon của thức ăn, cái cổ trắng thon dài của nó đã bị một bàn tay nam nhân tóm gọn!!!
Là Bùi Hoài.
“A,” Anna giật mình ngồi bệt xuống đất, không biết anh về từ lúc nào, càng không biết anh đã đến bên cạnh họ từ khi nào. Tim đập thình thịch vì kinh ngạc. Mặt cô càng đỏ hơn.
Bùi Uyên Ương vỗ cánh phành phạch, hai cái chân ngắn ra sức đạp, nhưng dù cố gắng thế nào nó cũng không chạm tới bát thức ăn. Bùi Hoài —— một người cha rất yêu thương nhưng cũng cực kỳ nghiêm khắc. Anh một tay giữ c.h.ặ.t nó, tay kia lạnh lùng đổ hết chỗ thức ăn đi.
Anna căng thẳng đẩy túi thức ăn ra trước mặt, ra sức giải thích: “Cái này... cái này là tôi mua ở cửa hàng thú cưng.”
“Đừng tùy tiện cho nó ăn linh tinh, nó không ăn được thức ăn bình thường đâu,” Bùi Hoài buông Bùi Uyên Ương ra.
Bùi Uyên Ương tức giận vô cùng! Nó chống nạnh, đứng choãi chân: “Cạp cạp cạp!” Như đang lên án.
“Tại sao ạ?” Anna không hiểu. Cô đã mua loại thức ăn cho vịt đắt nhất, thìa múc cũng là loại bác sĩ thú y khuyên dùng dựa theo tình trạng của vịt con.
Bùi Hoài cầm chiếc bình giữ nhiệt để bên cạnh, vặn nắp ra, đổ phần cháo bên trong vào bát nhỏ màu hồng của Bùi Uyên Ương. Mỗi ngày vào khoảng thời gian buổi chiều, Thẩm Mộc sẽ theo đơn t.h.u.ố.c của tổng tài đến quán cà phê trong tập đoàn Bùi Thị để nấu cháo cho Bùi Uyên Ương. Khi tan làm, Bùi Hoài sẽ mang về nhà. Hôm nay vì Bùi Hoài về muộn nên Bùi Uyên Ương đói quá mới như vậy.
“Cạp!”
Nhìn thấy bát cháo dinh dưỡng dành riêng cho mình, trên đầu Bùi Uyên Ương lập tức nở hoa, tâm trạng tốt hẳn lên. Nó ăn ngấu nghiến, cái mỏ màu cam cử động rất nhanh. Bùi Hoài nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của nó, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt.
Anna nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh đến xuất thần. Ánh trăng thanh khiết đậu trên vai anh. Ngay sau đó, cô nghe thấy Bùi Hoài nói một cách rất nghiêm túc: “Bởi vì, nó phải sống thọ trăm tuổi...”
Cho Bùi Uyên Ương ăn xong, Bùi Hoài đi vào nhà. Anna lủi thủi đi theo sau, hai bàn tay nhỏ nhắn lo lắng đan vào nhau. Bùi Hoài vào phòng quả nhiên chú ý ngay đến khu vực tạp chí, tầm mắt dừng lại ở cuốn sách đang đóng lại trên bàn. Anh bước tới, bàn tay to lớn cầm cuốn sách lên, sắc mặt tuyệt đối không tốt chút nào.
“Hoài Hoài, sao bận đến tận giờ mới về,” Đỗ Mi Lan từ hành lang đi ra, thấy Anna đang đứng sau lưng con trai, vài giây sau mới lên tiếng: “Hai đứa gặp nhau rồi à? Vậy thì tốt quá, Anna từ hôm nay sẽ ở lại nhà chúng ta.”
Bùi Hoài đang lật cuốn sách y của Tô Kỷ, không đáp lời. Không khí có chút căng thẳng, Đỗ Mi Lan cười giải thích: “Hôm nay mẹ không cẩn thận làm rơi nó.”
“Không phải, là...” Anna định lên tiếng, Đỗ Mi Lan liền cho cô một ánh mắt trấn an. Anna cúi đầu.
Đỗ Mi Lan mượn cơ hội nói tiếp: “Ngày mai gọi tiểu Mình đến nhà chơi đi, mẹ còn mời cả nhà Vương trưởng quan nữa, để Anna làm quen thêm bạn mới, ở Hoa Quốc mấy ngày này mới không thấy chán.”
“Con biết rồi,” Bùi Hoài vừa thong thả lật sách vừa đáp.
“Đúng rồi,” Đỗ Mi Lan nhìn Anna, “Tiểu Anna mới về nước, chiều nay mới đăng ký WeChat nên chưa có bạn, mẹ đưa số WeChat của các con cho con bé rồi, con nhớ đồng ý nhé.”
Bùi Hoài quay sang nhìn Đỗ Mi Lan: “...”
Anna sợ Bùi Hoài vì mình mà cảm thấy không thoải mái: “Đỗ... Đỗ phu nhân, đại ca ca, tôi... tôi xin phép về phòng trước.”
“À, ngồi máy bay lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, về nghỉ sớm đi con,” Đỗ Mi Lan cười gật đầu.
Chờ cô đi khỏi, Đỗ Mi Lan giơ tay đ.ấ.m nhẹ vào vai con trai: “Thêm cái WeChat thì có sao đâu? Chẳng phải để sau này có việc gấp thì liên lạc cho tiện à? Tâm tư con bé Anna nhạy cảm lắm, con đừng có lúc nào cũng lạnh như băng thế. Trước đây danh bạ của ba con toàn đối tác nữ mà mẹ có bắt xóa đâu, thật không đến mức đó.”
