Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 668: Vị Hôn Thê Của Bùi Hoài
Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:05
Bùi Hoài nương theo lực tay của bà, nửa tựa vào cột tường bên cạnh, tiếp tục lật cuốn sách trong tay, giọng điệu tùy ý: “Cho nên ông ấy mới ngoại tình đấy.”
“??” Đỗ Mi Lan tức đến mức muốn đá anh một cái!
Bùi Hoài khẽ cười: “Con biết rồi, có thể thêm, nhưng con sẽ không nhắn tin với cô ta đâu.”
Đỗ Mi Lan mặc kệ thái độ của anh: “Còn nữa, Công tước bảo con xem tình hình hồi phục sức khỏe cho Anna, ngày mai con bắt mạch cho con bé nhé?”
Động tác lật sách của Bùi Hoài chậm lại, rồi dừng hẳn: “Ngày mai để vị hôn thê của con xem cho cô ta đi, y thuật của cô ấy giỏi hơn con.”
“Vị hôn thê?” Đỗ Mi Lan vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Chuyện từ bao giờ thế? Đính hôn là chuyện đại sự, sao không gọi hai nhà cùng ăn một bữa cơm?”
“Chỉ là... con đơn phương quyết định thôi.”
Nói xong câu này, Bùi Hoài đứng dậy, úp cuốn sách đang mở lại, đặt về vị trí cũ trên bàn. Lúc này, trang anh mở ra đúng lúc là trang mà Tô Kỷ đã đọc đến trước đó...
Sáng hôm sau, gia đình Vương trưởng quan mang theo quà cáp đến thăm nhà họ Bùi.
“Lão Vương! Sao giờ mới đến hả?”
“Các ông có bao bữa sáng đâu, đến sớm làm gì!”
Vương trưởng quan và Bùi Khánh Thân vừa gặp mặt là không khí lại trở nên náo nhiệt hẳn lên.
“Bữa sáng sao?” Bùi Khánh Thân hừ lạnh, “Lão Vương à, không phải tôi nói ông đâu, cái truyền thống tốt đẹp không tơ hào của nhân dân là ông quên sạch rồi hả?”
Vương trưởng quan bình chân như vại: “Cái truyền thống đó tôi tự nhiên không quên, mấu chốt là nhà họ Bùi các ông có phải gia đình nhân dân bình thường đâu, muốn tra thì phải tra nhà các ông trước.”
“Đi đi đi,” Bùi Khánh Thân chẳng muốn nói thêm câu nào với ông ta, “Có thời gian thì ông đi mà tra nhà họ Tư ấy, mấy năm trước tôi tố cáo nhà đó bao nhiêu lần mà chẳng thấy ông tra ra được gì.”
Vương trưởng quan: “Người ta giờ làm ăn hợp pháp thật mà, có vấn đề gì tôi lại không tra ra được chắc?”
Bùi Khánh Thân bĩu môi: “Tôi không tin.”
Đỗ Mi Lan thấy hai người lại bắt đầu đấu khẩu, vội vàng giới thiệu Anna với họ.
“Con gái của phủ Bá tước sao,” Vương trưởng quan cười hiền từ, “Hồi nhỏ ta đã gặp con rồi, còn nhớ không?”
Anna trốn sau lưng Đỗ Mi Lan, sợ người lạ mà lắc đầu.
“Ha ha ha!” Bùi Khánh Thân thấy vậy cười lớn, “Lão Vương à, đã bảo mặt ông trông hung dữ lắm mà ông không tin, nhìn xem dọa tiểu Anna sợ rồi kìa. Tôi đã nói rồi, ngoài tôi ra chẳng ai thèm làm bạn với ông đâu!”
Vương trưởng quan tức nghẹn: “...”
Anna nhìn hai vị ông nội đấu khẩu với nhau, trái lại dần cảm thấy bớt căng thẳng hơn. Đỗ Mi Lan nhìn Vương Dịch đầy ẩn ý: “Tiểu Dịch, hôm qua đi vội quá chưa kịp giới thiệu, đây là tiểu Anna.”
“À,” Vương Dịch chuyển hộp bánh kem sang tay trái, rồi đưa tay phải ra chào hỏi Anna một cách lịch sự: “Chào cô.”
Anna bước ra khỏi sau lưng Đỗ Mi Lan một chút để bắt tay anh: “Chào anh...”
Đỗ Mi Lan quan sát phản ứng của Vương Dịch khi nhìn thấy Anna để tránh sau này ghép nhầm đôi, nhưng chưa kịp nhìn ra gì thì Vương Dịch đã nhanh ch.óng buông tay Anna, quay sang nhìn bà.
“Thấy lần trước cô thích ăn đồ ngọt nhà này,” Vương Dịch đưa hộp bánh kem cho bà, “Lần này... cũng là tiện đường mua thôi.”
Nói chuyện với Đỗ Mi Lan, giọng điệu anh rõ ràng căng thẳng hơn nhiều. Đỗ Mi Lan khựng lại một chút, mỉm cười ôn hòa bảo quản gia mang đi cắt, rồi cười giới thiệu với Anna: “Vương tiến sĩ là người rất tinh tế.”
Vương Dịch gãi gãi sau gáy, có chút ngượng ngùng. Đỗ Mi Lan đang trò chuyện ở đây, nhưng dư quang lại rất nhạy bén bắt gặp cậu con trai cả đang định lén lút chuồn đi tìm chỗ yên tĩnh.
“Tùng Tùng, con lại định đi đâu đấy?” Đỗ Mi Lan gọi giật lại, “Chẳng phải bảo hôm nay ở nhà sao?”
Bùi Tùng cầm chìa khóa xe gãi gãi sau tai, cười vẻ bất cần đời: “Mấy ngày nay Hồi Xuân Đường bận quá mẹ ạ, quản lý một mình lo không xuể.”
“Cậu ta lo không xuể thì con thuê thêm vài người nữa,” Đỗ Mi Lan bực mình, “Chưa thấy ông chủ nhà ai lại làm việc vất vả như các con.”
“À, đến đây đến đây, trưa nay cứ ở lại nhà chúng ta ăn cơm đi,” đúng lúc này, Bùi Khánh Thân nhận được một cuộc điện thoại, không biết ai gọi nhưng ông cười rất hiền từ, “Đúng rồi, vẫn là cây tỳ bà lần trước, ông lại giúp tôi sửa thử xem, nếu thực sự không được thì giúp tôi chọn một cây mới...”
Bùi Tùng khựng bước, bất động thanh sắc nhìn về phía ông nội. Vài giây sau, anh ném chìa khóa xe lại lên bàn, quay người đi vào.
Đỗ Mi Lan mỉa mai: “Ơ kìa, không đi Hồi Xuân Đường nữa à?”
Bùi Tùng cười: “Con nghĩ lại rồi, vẫn là mẹ nói đúng, đã làm ông chủ thì đừng để mình vất vả quá.”
Đỗ Mi Lan lắc đầu. Vương trưởng quan nhìn quanh một vòng, không thấy người muốn gặp: “Tiểu Mình khi nào thì đến? Chẳng phải bảo hôm nay cũng tới sao?”
Ông vừa dứt lời, ngoài sân đã vang lên tiếng xe chạy vào. Đỗ Mi Lan nhìn ra ngoài, môi hiện lên nụ cười cưng chiều: “Tới rồi, tới rồi!”
Anna nắm c.h.ặ.t cổ tay, cũng nhìn theo. Ngay lập tức cô sẽ được gặp bạn gái của đại ca ca. Tuy trước đó đã thấy qua tin tức, nhưng hôm nay là tận mắt chứng kiến. Tô tiểu thư sẽ là một cô gái như thế nào? Liệu cô ấy có ghét mình không...
Hôm nay là một ngày nhiều mây, dự báo thời tiết bảo không mưa nhưng trời cứ âm u. Mặt trời bị thứ gì đó che khuất, lười biếng chẳng muốn ló dạng.
