Yêu Theo Cách Của Anh - Chương 3
Cập nhật lúc: 21/08/2026 15:05
Tôi đoán chắc là đang nhắn cho trợ lý Từ.
Suốt quãng đường, cả hai đều không nói gì.
Đến gần quán cà phê, tôi dừng xe lại.
Ôn Sơ chậm rãi lên tiếng.
“Thẩm Luật, tôi không chỉ nhớ mỗi chiếc xe của cậu.”
Nói xong, cô ấy mở cửa xuống xe, đi thẳng vào trong gọi cà phê.
Để lại tôi đứng ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Lúc tôi bước vào.
Cô Phương mà bố tôi giới thiệu đang mặc một chiếc váy ôm màu đen, trang điểm đậm, vừa thấy tôi đã vẫy tay.
“Thẩm Luật, em ở đây.”
Cô ấy còn dễ nhận ra hơn tôi tưởng.
Ngoài đời còn nổi bật hơn trong ảnh.
Tôi bước tới ngồi xuống, gọi một ly cà phê.
“Chào cô, tôi là Thẩm Luật. Thật xin lỗi, hiện tại tôi chưa có ý định kết hôn. Hôm nay là do bố tôi sắp xếp, làm mất thời gian của cô rồi.”
Cô Phương bật cười.
“Thẩm Luật, ngoài đời anh còn đẹp trai hơn trong ảnh. Tôi rất hài lòng. Không biết anh có cân nhắc kết hôn giả với tôi không? Hai chúng ta cùng đối phó với gia đình.”
Tôi c.h..ế.t lặng.
Cô ấy vẫn tiếp tục nói như không có gì.
“Yêu cầu của tôi không cao. Chỉ cần anh giúp tôi có một đứa con. Sau khi sinh xong, anh muốn ly hôn hay chia tài sản thế nào cũng được.”
Tôi không nhịn được, cắt ngang lời cô ấy.
“Cô Phương, xin lỗi, tôi không thể chấp nhận phương án đó.”
Cô Phương nhướng mày.
Mũi chân cô ấy từ dưới gầm bàn nhẹ nhàng lướt lên bắp chân tôi, nở nụ cười đầy quyến rũ.
“Được thôi. Vậy anh muốn phương án thế nào? Tôi đều có thể chấp nhận. Giá cả cũng không thành vấn đề.”
Tôi phun thẳng ngụm cà phê trong miệng ra ngoài, vội vàng rút khăn giấy lau, đồng thời lùi chân tránh khỏi cô ấy.
Cô Phương cười nhìn tôi.
“Thẩm Luật, anh đúng là ngây thơ thật đấy. Tôi thích. Anh cứ suy nghĩ đi. Dù sao nam chưa vợ, nữ chưa chồng, anh lại chẳng có người mình thích, hai chúng ta tạm chấp nhận nhau cũng được.”
“Xin lỗi, tôi có người mình thích rồi.”
Cô Phương cau mày.
“Không thể nào. Bố anh nói với tôi rồi, bao nhiêu năm nay anh chưa từng dẫn bạn gái về nhà. Sao có thể có người thích được? Tôi hiểu rồi, anh đang lừa tôi.”
Nói xong, cô ấy đứng dậy, chuyển sang ngồi sát bên cạnh tôi.
Tôi vội né người vào phía trong.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Ôn Sơ lạnh mặt đứng trước bàn.
Bị người khác cắt ngang, cô Phương tỏ rõ vẻ khó chịu.
“Cô là ai?”
Khóe môi đỏ mọng của Ôn Sơ khẽ cong lên.
“Là người Thẩm Luật thầm yêu.”
Tôi kinh ngạc nhìn Ôn Sơ.
Cô ấy... đang nói gì vậy?
Cô Phương lập tức sốt ruột.
“Ý cô là gì? Tôi thấy cô cũng là đối tượng xem mắt của Thẩm Luật đúng không? Sao nào, định giành người với tôi à?”
Tôi vội vàng đứng dậy, chắn giữa hai người.
“Cô Phương, xin lỗi, tôi có việc phải đi trước.”
Ôn Sơ trực tiếp khoác lấy cánh tay tôi.
“Thẩm Luật, chúng ta về nhà ăn cơm thôi.”
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Bàn tay Ôn Sơ mềm mại như không có xương, nơi cô chạm vào vừa mát lạnh vừa dễ chịu.
Theo bản năng, tôi gật đầu.
Cô Phương tức đến nhảy dựng lên.
“Thẩm Luật, anh thật sự thầm yêu cô ấy sao?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Xin lỗi. Tiền bó hoa và cà phê hôm nay, tôi sẽ chuyển khoản WeChat trả lại cho cô.”
Ôn Sơ hài lòng mỉm cười.
Cô ấy nắm tay tôi, kéo tôi ra khỏi quán rồi lên xe.
4
Tôi liếc nhìn Ôn Sơ ngồi ở ghế phụ, trong lòng căng thẳng, đang nghĩ xem nên mở lời thế nào.
Ôn Sơ uể oải lên tiếng trước.
“Thế nào, không định cảm ơn tôi sao? Cậu muốn từ chối nhưng lại không thoát được, tôi xuất hiện đúng lúc còn gì.”
“Tôi đúng là không muốn đi xem mắt, nhưng sao cậu lại nói là…”
Càng nói, giọng tôi càng nhỏ dần.
Ôn Sơ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tối nay tôi có một buổi tiệc, đang vội nên cần đưa theo một người. Cậu đi cùng tôi nhé.”
Tôi đáp một tiếng.
Thì ra cô ấy chỉ thuận miệng nói vậy, mục đích là để kịp đưa tôi đến dự tiệc cùng.
“Thẩm Luật, t.ửu lượng của cậu khá lắm đúng không?”
“Cũng tạm.”
Tôi chợt nhớ đến buổi liên hoan của phòng ban lần trước.
Hôm đó tôi uống gục cả phòng, một trận mà nổi tiếng khắp công ty.
Chắc chuyện ấy cũng truyền đến tai cô ấy rồi.
Biết cô ấy chỉ muốn tôi đi cùng để chắn rượu, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm.
Suýt nữa thì tôi đã tưởng...
Cô ấy thật sự phát hiện ra tôi thầm thích cô ấy.
Có lẽ Ôn Sơ đã quên rồi.
Ngày đầu nhập học cấp ba, tôi đạp xe đến trường làm thủ tục, chẳng may ngã một cú.
Là cô ấy tình cờ đi ngang qua, đỡ tôi đến phòng y tế.
Khi ấy, Ôn Sơ dịu dàng mềm mại, giọng nói ngọt ngào, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu.
Nhưng từ năm lớp 11 trở đi, cô ấy bỗng trở nên trầm lặng hơn rất nhiều.
Không còn đi chơi nữa.
Trong mắt, trong lòng chỉ còn chuyện học.
Lên đại học, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ yêu đương.
Ai ngờ, khi mọi người còn đang nghĩ xem phải tận hưởng cuộc sống sinh viên thế nào, cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị mở công ty riêng.
Một Ôn Sơ ưu tú, rực rỡ như thế...
Làm sao có thể để ý đến chút tâm tư thầm kín của tôi chứ?
Tôi hít sâu một hơi, mở địa chỉ mà Ôn Sơ vừa gửi.
Buổi tiệc hôm nay.
Mọi người có mặt đều vô cùng khách sáo với Ôn Sơ.
Nhưng với tôi thì hoàn toàn khác.
Họ thay nhau ép tôi uống rượu.
Ở giữa buổi, tôi còn giúp Ôn Sơ đỡ mấy ly.
Đến lúc tan tiệc.
Các tổng giám đốc của từng công ty đều phải có người dìu mới đi nổi.
Còn tôi thì miễn cưỡng giữ được chút tỉnh táo.
Ôn Sơ đỡ lấy tôi.
“Thẩm Luật, để tôi đưa cậu về nhé?”
