Yêu Theo Cách Của Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 21/08/2026 15:06
Tôi mơ màng nhìn đồng hồ.
Đã quá nửa đêm.
Giờ này mà về nhà thì lại bị bố cằn nhằn.
Tôi lấy điện thoại nhắn cho ông một tin.
Nói là phải tăng ca, tối nay không về.
Sau đó nhìn Ôn Sơ.
“Tôi tìm đại một khách sạn gần đây ở tạm vậy. Muộn quá rồi, không về nữa.”
Ôn Sơ im lặng.
Khóe môi cô ấy khẽ cong lên.
Mãi một lúc sau mới đáp.
“Được.”
Lần nữa tỉnh dậy.
Điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một căn biệt thự rất lớn.
Ôn Sơ đang dìu tôi bước vào trong.
Đến phòng ngủ, cô ấy khẽ vỗ nhẹ lên mặt tôi.
“Thẩm Luật, cậu có muốn tắm không?”
Tôi khó chịu gật đầu.
Đầu óc quay cuồng dữ dội.
Nhưng không tắm thì lại cảm thấy cả người bứt rứt.
Tôi vốc nước lạnh rửa mặt, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Ôn Sơ đưa đồ dùng vệ sinh cá nhân cho tôi.
Tắm xong bước ra.
Tôi thấy Ôn Sơ mặc váy ngủ, dựa hờ bên cửa sổ, tay cầm ly rượu vang.
Hai má cô ấy ửng hồng.
Tuy người mảnh mai, nhưng vóc dáng thật sự rất đẹp.
Tôi nhìn đến mức cổ họng khô khốc.
“Đây là đâu?”
“Nhà tôi.”
Nhà của Ôn Sơ?
Tôi khựng lại.
“Cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, tôi quay người định đi ra ngoài.
Chợt nhớ ra mình còn chẳng biết tối nay sẽ ngủ ở đâu, tôi bèn quay đầu nhìn cô ấy.
Ôn Sơ đột nhiên bật cười.
“Thẩm Luật, cậu ngốc thật đấy.”
Cô ấy đặt ly rượu xuống, từng bước tiến lại gần.
Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm nhàn nhạt trên người cô ấy.
Mái tóc mềm mại khẽ chạm vào n.g.ự.c tôi.
Tôi nhíu mày, trong lòng bỗng căng thẳng.
“Ôn Sơ.”
“Ừm, tôi đây.”
Giọng cô ấy mềm mại đáp lại.
“Hôm nay tôi nghe thấy những lời người phụ nữ kia nói rồi. Thẩm Luật, nếu tôi không xuất hiện... cậu sẽ đồng ý giúp cô ta sinh con sao?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Tôi không thích cô ấy.”
Ôn Sơ ngẩng đôi mắt hoa đào xinh đẹp lên, nở nụ cười đầy hài lòng.
Cô ấy kiễng chân.
Tôi nhìn gò má đỏ hồng của cô ấy.
Có lẽ là say rồi.
Nhưng ở buổi tiệc cô ấy gần như không uống.
Vừa rồi hình như cũng chỉ uống đúng một ly rượu vang.
Tửu lượng kém đến vậy sao?
Tôi bế bổng Ôn Sơ lên, nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống giường.
Đang định kéo chăn đắp cho cô ấy thì cô ấy đã đưa hai tay ôm lấy mặt tôi, chủ động hôn lên môi tôi.
Cả người tôi nóng bừng.
Tôi cố gắng đẩy cô ấy ra, dùng chút lý trí cuối cùng khàn giọng nói:
“Ôn... Ôn Sơ... khi tỉnh lại cậu sẽ hối hận mất. Tôi là Thẩm Luật.”
Một Ôn Sơ cao không với tới như vậy...
Sao có thể thích tôi được chứ?
Chắc chắn chỉ là cô ấy say mà thôi.
Càng cố giằng ra.
Ôn Sơ lại càng ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
Đến khoảnh khắc ấy.
Mọi lý trí của tôi hoàn toàn sụp đổ.
Khi tỉnh lại lần nữa.
Quần áo trong phòng vương vãi khắp nơi.
Ôn Sơ thì đã chẳng còn thấy bóng dáng.
Nhớ lại những gì xảy ra tối qua.
Tôi không khỏi đau đầu.
Điều tôi sợ nhất...
Là liệu Ôn Sơ có phải đã hối hận rồi hay không.
5
Tôi vội vàng mặc quần áo chỉnh tề, còn chưa kịp bước ra khỏi phòng thì điện thoại đã reo.
Là trợ lý Từ gọi đến.
“Thẩm Luật, Tổng giám đốc Ôn nói hôm nay cậu xin nghỉ rồi. Nghỉ thì cứ nghỉ, nhưng đừng bỏ bê công việc nhé. Đợi chúng ta giành được hợp đồng lần này, cậu chắc chắn sẽ được thăng chức lên trưởng phòng.”
Tôi dò hỏi:
“Tôi biết rồi. Trợ lý Từ, Tổng giám đốc Ôn đến công ty chưa?”
“Đến rồi chứ, còn đến sớm hơn cả tôi. Nhưng giờ đã bay đi công tác rồi.”
Ôn Sơ đi công tác?
Vậy chẳng phải tối qua cô ấy gần như không ngủ sao?
Người phụ nữ này... cơ thể làm bằng sắt à?
Tôi không khỏi lo lắng.
“Tình trạng của cô ấy thế nào? Bao giờ mới về?”
Trợ lý Từ bật cười.
“Thẩm Luật, sao cậu lại quan tâm Tổng giám đốc Ôn thế?”
“Không... không phải. Tôi chỉ muốn biết khi nào cô ấy về để hỏi chút chuyện công việc.”
“Chắc khoảng một tuần. Có việc thì nhắn WeChat cho cô ấy.”
“Được.”
Trợ lý Từ nói Ôn Sơ đi công tác một tuần.
Thế nhưng cô ấy đi gần nửa tháng.
Suốt nửa tháng ấy, tôi luôn thấp thỏm lo lắng.
Đêm hôm đó tôi không nhớ rõ mọi chuyện.
Nếu thật sự đã xảy ra chuyện gì thì chắc chắn chúng tôi không hề có biện pháp bảo vệ.
Nhưng tôi vẫn không biết phải mở lời nhắn tin cho cô ấy thế nào.
Sáng nay, trước lúc tan làm, tôi đứng trước khung chat WeChat của Ôn Sơ do dự rất lâu.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô ấy cùng trợ lý Từ bước vào.
Sắc mặt cô ấy rất tốt.
Thấy tôi, cô ấy chỉ khẽ gật đầu chào.
Cứ như...
Chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tan làm.
Tôi ngồi trong xe đợi Ôn Sơ.
Thấy cô ấy bước ra khỏi tòa nhà, tôi lập tức gọi điện.
“Ôn Sơ.”
“Có chuyện gì sao?”
“Lần trước... chúng ta không dùng biện pháp bảo vệ. Cậu... không thấy khó chịu gì chứ?”
Giọng Ôn Sơ lạnh đi vài phần.
“Chuyện đó cậu không cần bận tâm. Tôi sẽ tự xử lý.”
“Vậy thì tốt. Tôi chỉ lo sức khỏe của cậu...”
Tôi còn chưa nói hết đã bị Ôn Sơ ngắt lời.
“Thẩm Luật, chúng ta đều là người trưởng thành rồi. Chỉ là một lần ngoài ý muốn, không có gì đáng để bận lòng. Sau này cứ làm việc như bình thường là được.”
Nói xong, Ôn Sơ lập tức cúp máy.
Tôi nhìn thấy sắc mặt cô ấy không được tốt, rồi cô ấy bước lên xe.
Tôi thất thần buông điện thoại xuống.
Thật ra, tôi chỉ muốn hỏi xem dạo này cô ấy có phải quá mệt hay không.
Tôi lo nếu lỡ m.a.n.g t.h.a.i sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cô ấy.
Không ngờ cô ấy lại phản cảm đến vậy.
Đúng rồi...
Có lẽ trong mắt cô ấy, tôi chỉ là một sự cố sau cơn say mà thôi.
Tôi mệt mỏi tựa vào xe.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe sang dừng lại phía đối diện.
Tôi nhận ra chiếc xe đó.
Là của Mạnh Hoài, nam minh tinh nổi tiếng từng dính tin đồn với Ôn Sơ.
