Điên Nữ Chuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (5) - Chương 183: Nữ Phụ Pháo Hôi Vô Hạn Lưu Trở Thành Đá Kê Chân (13)

Cập nhật lúc: 15/07/2026 02:01

Sau trận chiến kịch liệt vừa rồi, Elvis đã c.h.ế.t, thậm chí chẳng còn sót lại chút tro tàn nào. Trong khi đó, đám người hầu quỷ quái đều đã sống lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có Lê Liệt, kẻ từng vội vàng dâng trang bị giờ đây nằm trên mặt đất, đôi tay bị c.h.ặ.t đứt, sống c.h.ế.t chưa rõ.

Toa Dư chậm rãi bước tới, quyền trượng trong tay nhẹ nhàng xoay tròn, gót giày da cứng rắn giẫm mạnh xuống đầu Lê Liệt.

Rắc!

Một âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã.

Lê Liệt đau đớn rên rỉ, đột ngột bừng tỉnh. Khi thấy Toa Dư với dáng vẻ hoàn toàn khác trước, hắn trợn tròn mắt, không thể tin nổi.

“Cô… Cô…”

Toa Dư cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt thờ ơ, giọng điệu khinh miệt:

“Sao thế? Ngạc nhiên lắm à? Tiểu l.i.ế.m cẩu.”

Biểu cảm của Lê Liệt tràn đầy phẫn nộ và oán hận:

"Cô không c.h.ế.t? Cô vậy mà không c.h.ế.t! Cô… A!"

Gót giày kim loại sắc bén của Toa Dư hung hăng giẫm mạnh xuống cánh tay đứt lìa của hắn. Máu tươi lại ồ ạt trào ra, xương thịt vỡ vụn, biến thành một đống hỗn độn không còn hình dạng.

Giữa tiếng gào thét đau đớn của Lê Liệt, Toa Dư nghiêng đầu, chậm rãi lên tiếng:

"Sao thế? Rất mong tôi c.h.ế.t sao? Để rồi anh có thể kế thừa toàn bộ sức mạnh và thọ mệnh của tôi à?"

Côbật cười đầy khinh miệt.

"Vậy thì… tôi sẽ cho anh toại nguyện."

Ngay sau đó, t.ử khí lạnh lẽo cuồn cuộn bùng nổ, như vô số con rắn đen trườn bò, điên cuồng tràn vào cơ thể Lê Liệt.

"A a a a a! Đây là cái gì? Đau quá! Đau quá!"

Cảm giác như có hàng ngàn lưỡi d.a.o sắc bén đang cắt thịt, rút gân. Mỗi tấc da thịt, mỗi sợi thần kinh đều bị nghiền nát. Cơn đau thấu tận xương tủy khiến hắn rít gào trong tuyệt vọng.

Lê Liệt chưa bao giờ trải qua nỗi đau đớn cùng cực như lúc này. Dù từng bị Toa Dư đ.á.n.h cho tơi tả, dù có bị c.h.ặ.t đứt cánh tay, thậm chí từng chịu t.r.a t.ấ.n bởi lũ quỷ quái trong phó bản, nhưng cũng không thể sánh bằng cảm giác sống không bằng c.h.ế.t hiện giờ.

"G.i.ế.c tôi… Kỷ Nhược Nam… Hộc… Cầu xin cô… g.i.ế.c tôi… A a a…"

Lời van xin dần trở nên đứt quãng. Cơn đau quá mức dữ dội khiến hắn không còn thốt nổi thành câu, gân xanh nổi đầy trên trán, sắc mặt tái nhợt đến xanh tím, toàn thân co giật không kiểm soát.

Toa Dư chậm rãi ngồi xổm xuống, giọng nói dịu dàng đến quái dị:

"Tôi đang anhngươi đây mà. Chỉ là sau khi c.h.ế.t, anh vẫn còn giữ nguyên thần trí, vẫn có thể suy nghĩ, nhưng lại chỉ có thể chịu sự khống chế của tôi… chẳng khác nào một con rối không hồn…"

Cô cười khẽ, ánh mắt lấp lóe tia tà khí.

"Nếu không phải vì khế ước phụ thuộc, tôi cũng không dễ dàng gì biến anh thành t.h.i t.h.ể sống đâu. Lúc trước, khi tôi cứu anh, anh có thèm để mắt đến không? Giờ thì tốt rồi, chính khế ước đó lại trở thành món quà tôi đặc biệt dành tặng anh. Không biết anh có thích không? Hả?"

Côbật cười, tràng cười réo rắt đầy điên loạn vang vọng khắp không gian.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…"

Giữa những tràng cười điên cuồng vang vọng, toàn thân Lê Liệt dần dần mất đi sự sống. Sắc mặt hắn tái nhợt, rồi chậm rãi chuyển thành màu xanh tím, giống hệt Toa Dư. Nhịp thở yếu ớt cuối cùng cũng ngừng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c không còn phập phồng nữa.

Cuối cùng, hắn loạng choạng đứng dậy. Ban đầu, cơ thể còn cứng ngắc, nhưng dần dần trở nên linh hoạt, trông không khác gì một người bình thường, chẳng để lộ bất kỳ dấu vết nào.

Hắn cúi đầu, cung kính hành lễ với Toa Dư: “Chủ nhân.”

Toa Dư khẽ mỉm cười: “Tốt lắm.”

“Là chủ nhân của mi, ta tặng mi một món quà lớn.”

Giọng nói vừa dứt, vô số âm khí tụ lại thành thực thể, lượn lờ quanh đôi tay cụt của Lê Liệt. Từ phần tay bị mất, từng mầm thịt non dần nhú ra, rồi xương cốt hình thành, cuối cùng tái tạo thành một đôi tay nhợt nhạt.

“Bây giờ, hãy đến khu rừng Hắc Nguyệt tìm người trong lòng mi. Đi cứu cô ta, bảo vệ cô ta, và cuối cùng… ký kết khế ước chủ tớ với cô ta.”

“Dĩ nhiên, mi là chủ, cô ta là tớ.”

Một chiếc vòng cổ tinh xảo được đặt vào lòng bàn tay hắn. Lê Liệt nhìn chằm chằm vào nó, đồng t.ử co rút lại.

Chiếc vòng cổ này chính là vật lúc trước hắn từng bị Toa Dư cướp đi, món bảo vật có thể thiết lập khế ước chủ tớ.

Hắn ngơ ngác nhìn Toa Dư, chỉ thấy cô nở một nụ cười tàn nhẫn.

“Đạo cụ đã bị ta cải tạo, có thể dễ dàng lừa gạt cô ta. Đi thôi, đừng làm ta thất vọng.”

Lê Liệt vẫn còn giữ được ý thức thanh tỉnh, dĩ nhiên hiểu rõ Toa Dư đang toan tính điều gì.

Trong lòng hắn tràn ngập căm hận, căm hận đến mức tưởng như độc tố sắp tràn ra khỏi cơ thể, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô gái trước mặt ngay tức khắc. Thế nhưng, cơ thể lại không còn thuộc về sự khống chế của hắn!

Ý chí phản kháng quá mãnh liệt khiến khuôn mặt Lê Liệt vặn vẹo, đầu óc đau như bị kim châm từng mũi, sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thể cưỡng lại mệnh lệnh của Toa Dư. Bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t chiếc vòng cổ, từng bước tiến vào khu rừng Hắc Nguyệt.

***

Tô Nhuyễn toàn thân đầy m.á.u, chiếc váy lụa xinh đẹp rách bươm, dính bê bết vết thương. Mái tóc vốn suôn mượt giờ đây bị kẻ nào đó giật trọc một mảng lớn, trông vô cùng thê lương.

Cô ta vẫn không dám dừng lại, vừa nức nở vừa liều mạng chạy về phía rìa rừng, nhưng đã hoàn toàn mất phương hướng. Càng chạy, cô ta càng lạc xa, cuối cùng cũng không biết mình đã trốn đến nơi nào.

Đạo cụ trên người gần như cạn kiệt, cô ta khóc nức nở, cảm giác vừa ấm ức vừa tuyệt vọng trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô ta không hiểu, vì sao những quỷ quái từng sủng ái cô ta nay lại thu hồi sự ưu ái đó.

Hai chân cô ta bị cào xé đến mức huyết nhục mơ hồ, đau đớn không chịu nổi. Một con quỷ quái bất ngờ chộp lấy bả vai cô ta, cô ta hoảng loạn ném ra đạo cụ cuối cùng để phản kháng, nhưng giọng nói lạnh băng của hệ thống đã dập tắt mọi hy vọng.

[Cảnh cáo! Không còn đạo cụ sử dụng được!]

"Không… không cần mà! Đừng mà!"

Cô ta thét lên trong sợ hãi, đôi mắt ngập tràn tuyệt vọng.

Khi móng vuốt sắc bén của quỷ quái chuẩn bị giáng xuống, một bóng người bỗng nhiên chắn trước mặt cô ta.

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ quỷ quái xung quanh như gặp phải thiên địch, chỉ trong nháy mắt bị g.i.ế.c sạch!

Tô Nhuyễn ngơ ngác nhìn nam nhân trước mặt.

Lê Liệt?

Người cứu cô ta… lại là Lê Liệt sao?

“Tiểu Nhuyễn, em không sao chứ?” Lê Liệt ôm cô ta vào lòng, ánh mắt cảnh giác quét qua bốn phía.

“Nơi này rất nguy hiểm, đi theo anh.”

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ta, tay còn lại cầm c.h.ặ.t một thanh cương đao, mở đường phía trước.

Rõ ràng chỉ là một thanh đao cấp C bình thường, nhưng trong tay hắn lại sắc bén như v.ũ k.h.í vô địch, quỷ quái xung quanh bị c.h.é.m gọn gàng, nhanh ch.óng gục xuống như cỏ dại bị cắt phăng.

Tô Nhuyễn sững sờ nhìn đường nét nghiêng mặt của hắn, trong lòng cuộn trào cảm xúc khó tả.

Lê Liệt này… Trước đây, trong mắt cô ta chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng, một con ch.ó trung thành không hơn không kém.

Ngoại trừ gương mặt có chút dễ nhìn, hắn chẳng có gì đáng giá. Cô ta giữ hắn bên cạnh cũng chỉ để chọc tức Kỷ Nhược Nam, gã đàn ông đã bỏ rơi Kỷ Nhược Nam. Khi cần thì gọi đến, khi chán thì đuổi đi, chưa từng đặt hắn vào lòng.

Nhưng lúc này, người đàn ông trước mặt dường như đã thay đổi hoàn toàn. Hắn trở nên mạnh mẽ hơn, cả khí chất lẫn ánh mắt đều sắc bén hơn xưa. Lời nói ít đi, nhưng mỗi câu thốt ra lại mang theo một loại uy nghiêm khó tả, khiến hắn trông lạnh lùng và xa cách hơn trước rất nhiều.

Tô Nhuyễn dù toàn thân đau đớn, nhưng trái tim lại đập loạn nhịp như có hàng trăm con nai nhỏ chạy tán loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lê Liệt đưa cô ta vượt qua khu vực quỷ quái dày đặc nhất, lặng lẽ vòng ra phía sau lâu đài.

“Anh đã quan sát qua, nơi này là khu vực ẩn nấp rất tốt. Dù là quỷ quái hay người chơi, cũng sẽ không dễ dàng tìm đến. Tiểu Nhuyễn, em có thể yên tâm.”

Lời hắn còn chưa dứt, Tô Nhuyễn đã nhào ngay vào lòng hắn.

“Ô ô ô ô ô! Liệt Liệt, em sợ muốn c.h.ế.t! Em còn tưởng rằng anh đã bị con khốn Kỷ Nhược Nam g.i.ế.c rồi chứ!”

Cô ta vừa khóc vừa dụi đầu vào n.g.ự.c hắn, bàn tay nhỏ nhắn còn vô thức siết lấy vạt áo hắn như thể tìm kiếm chút ấm áp.

Sau đó, cô ta khẽ dịch sát vào tai hắn, giọng nói mềm mại như có như không, mang theo chút ngọt ngào quyến rũ.

“Liệt Liệt, nói cho em nghe đi, làm sao anh có thể chạy thoát khỏi tay Kỷ Nhược Nam vậy? Còn về Bá tước kia… hắn thế nào rồi?”

Trong lòng Lê Liệt dâng lên một cảm giác khó tả.

Trước kia, khi hắn còn có thể tự khống chế thân thể, Tô Nhuyễn chưa từng gọi hắn là “Liệt Liệt.” Nhưng giờ đây, mỗi một hành động, mỗi một lời nói của hắn đều bị Toa Dư thao túng, vậy mà Tô Nhuyễn lại tỏ ra thân cận đến thế!

Hắn muốn nói ra toàn bộ sự thật, muốn hét lên rằng mình không còn là chính mình nữa. Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa nảy lên, cơn đau dữ dội như hàng ngàn lưỡi d.a.o cắm thẳng vào não bộ khiến hắn suýt nữa gục xuống.

“Bá tước đã bị Kỷ Nhược Nam g.i.ế.c c.h.ế.t. Anh nhân lúc ả giao đấu với Bá tước mà trốn đi.” Hắn giữ vẻ mặt “ôn hòa,” giọng nói mang theo chút lo lắng: “Bây giờ cô ta đã trở thành một kẻ điên thật sự, chúng ta tuyệt đối không thể đối đầu với cô ta…”

Nói đến đây, Lê Liệt nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt còn đọng trên mặt Tô Nhuyễn, động tác dịu dàng như thể hắn thực sự đang che chở cô ta.

“Tiểu Nhuyễn, em có đạo cụ để nhảy thẳng đến phó bản tiếp theo đúng không? Nhiệm vụ lần này chỉ còn kéo dài vài ngày nữa. Trong thời gian đó, anh sẽ luôn bảo vệ em. Chúng ta cùng nhau đi đến phó bản tiếp theo.”

Hắn cúi đầu, đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng mờ tối, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.

“Anh bây giờ đã rất lợi hại. Em cùng anh ký kết khế ước chủ tớ đi? Anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em nữa…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.