Điên Nữ Chuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (5) - Chương 184: Nữ Phụ Pháo Hôi Vô Hạn Lưu Trở Thành Đá Kê Chân (14)

Cập nhật lúc: 15/07/2026 02:02

Nghe tin Boss bị Toa Dư g.i.ế.c c.h.ế.t, ánh mắt Tô Nhuyễn lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch.

Thì ra Boss phó bản cũng không phải bất bại.

Còn Lê Liệt, dù tình cảnh hiện tại thế nào, dù cô ta có chật vật ra sao, hắn vẫn kiên quyết muốn cùng cô ta ký kết khế ước chủ tớ...

Tô Nhuyễn hít hít mũi, đưa tay ôm lấy cổ Lê Liệt: "Liệt Liệt... Anh thật tốt, em nguyện ý cùng anh ký kết khế ước!"

Lời vừa dứt, ở một góc độ mà cô ta không để ý, khóe miệng Lê Liệt khẽ nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị đầy thỏa mãn.

Khế ước chủ tớ khác với khế ước phụ thuộc, cần sự đồng thuận của cả hai bên mới có thể ký kết thành công.

Sau khi Tô Nhuyễn đồng ý, Lê Liệt lập tức mở giao diện đạo cụ, lấy chiếc vòng cổ và đeo lên cổ cô ta.

Ngay sau đó, âm thanh thông báo từ hệ thống vang lên.

[Người chơi đã cùng Tô Nhuyễn/Lê Liệt ký kết khế ước chủ tớ, khế ước lập tức có hiệu lực!]

Tô Nhuyễn ngay lập tức thấy trong giao diện trò chơi xuất hiện thêm một tùy chọn "Người hầu", bên dưới hiện rõ tên của Lê Liệt.

Nhấp vào tùy chọn này, cô ta có thể ra lệnh cho hắn làm bất cứ điều gì.

Nhìn người đàn ông trầm ổn, đáng tin cậy bên cạnh, cô ta nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng dâng lên chút đắc ý.

Dù ở phó bản này cô ta đã mất đi ưu thế, bị quái vật truy sát, nhưng vẫn có người sẵn sàng cưng chiều cô ta!

Kỷ Nhược Nam có lợi hại thế nào thì sao chứ? Cuối cùng cũng chẳng có ai cần đến!

Nghĩ vậy, Tô Nhuyễn chợt nhớ ra một chuyện.

"Lê Liệt, em nhớ Kỷ Nhược Nam đã từng ký kết khế ước phụ thuộc với anh phải không? Vậy có nghĩa là em cũng có thể ra lệnh cho cô ta sao?"

Mặt cô ta vì phấn khích mà đỏ bừng: "Cô ta đã hại chúng ta thê t.h.ả.m như vậy, em nhất định phải trả lại gấp bội!"

"Em muốn bắt cô ta đi đến những nơi nguy hiểm nhất để mất mạng, còn muốn cô ta làm đồ chơi cho em, làm nhiệm vụ đến kiệt sức mà chẳng nhận được gì!"

"Hừ, ai bảo cô ta dám ức h.i.ế.p em.”

Cô ta thao thao bất tuyệt, mải mê tưởng tượng đủ thứ mà không hề nhận ra sắc mặt của Lê Liệt ngày càng u ám và tà nịnh.

Chỉ đến khi nói một hồi lâu mà không có ai đáp lại, cô ta mới giật mình nhận ra sự bất thường.

Dưới ánh sáng lờ mờ, Tô Nhuyễn nghi hoặc ngẩng đầu:

"Liệt Liệt, sao anh không nói gì vậy?"

Trong lòng Lê Liệt gào thét dữ dội, đừng nói nữa! Nói thêm câu nào, cả hai ta đều phải c.h.ế.t!

Ngón tay hắn khẽ run vì phải cưỡng lại ý chí phản kháng, nhưng trên gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ ôn nhu, sủng nịch.

"Tiểu Nhuyễn nói rất đúng. Có điều, cô gái điên đó không biết dùng cách gì mà mệnh lệnh của anh đối với cô ta lại vô hiệu. Nếu không, ngay từ đầu anh đã sử dụng rồi."

Tô Nhuyễn thất vọng cúi đầu, chu môi phụng phịu.

Lê Liệt xoa đầu cô ta, mỉm cười dịu dàng:

"Không cần nản lòng, chúng ta còn có cách khác."

"Tiểu Nhuyễn đáng yêu và xinh đẹp như vậy, đến cả Boss phó bản cũng bảo hộ, sủng ái em. Chỉ cần phát huy tối đa lợi thế trong tay, ở phó bản tiếp theo, chúng ta sẽ trừ khử Kỷ Nhược Nam."

"TAnh sẽ bảo vệ em vượt qua phó bản này. Đến lần sau, hãy chọn phó bản cấp cao nhất, nguy hiểm nhất, kéo Kỷ Nhược Nam vào. Được chứ?"

Tô Nhuyễn nhìn hắn, mạnh mẽ gật đầu.

Lê Liệt giấu bàn tay đang run rẩy ra sau lưng, khẽ mỉm cười hiền lành.

"Thật ngoan."

Suốt sáu ngày sau đó, Toa Dư liên tục phái quỷ quái đến quấy phá, nhưng mỗi lần như vậy, Lê Liệt đều kịp thời xuất hiện, đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân.

Dần dà, Tô Nhuyễn càng thêm tín nhiệm hắn, không còn xem hắn là kẻ theo đuôi thấp kém, mà ngược lại, mỗi lời nói ra đều có "anh Lê Liệt" đi kèm.

Sáu ngày trôi qua, trong lâu đài, một nửa số người chơi đã bị quỷ quái g.i.ế.c vì vi phạm quy tắc. Những người còn lại, nhờ vào sự thông minh, cuối cùng cũng giải mã được câu đố của phó bản.

Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, Toa Dư bắt đầu phát thưởng. Ngay sau đó, tất cả người chơi lập tức biến mất, được truyền tống đến trạm nghỉ.

Theo quy tắc, nàng - Boss cuối của phó bản - sẽ bị giữ lại vĩnh viễn.

Thế nhưng, giao diện trò chơi bỗng xuất hiện hàng loạt dấu chấm hỏi, giống như hệ thống gặp lỗi:

[Người chơi Kỷ Nhược Nam?? Boss Quỷ Quái Kỷ Nhược Nam?? Mức độ ô nhiễm?? Cảnh báo! Lỗi hệ thống!]

Màn hình chợt đứng yên, sau đó hiển thị:

[Kỷ Nhược Nam - Trận doanh: Người chơi/Quỷ quái.]

[Bạn có muốn trở về trạm nghỉ hay tiếp tục đóng giữ phó bản Bá Tước? Có/Không.]

Cơ thể cô đã c.h.ế.t, nhưng linh hồn vẫn giữ được ý thức, không bị ô nhiễm hay đồng hóa. Trò chơi không thể xác định cô thuộc phe nào, dẫn đến phán định dị thường.

Toa Dư bình tĩnh đứng yên, không vội chọn. Dù gì, vẫn còn người chưa rời khỏi phó bản.

Sau lâu đài, Tô Nhuyễn và Lê Liệt trốn trong bóng tối. Nghe được thông báo hoàn thành phó bản, cô ta lập tức sử dụng đạo cụ "Thẻ Tổ Đội".

"Anh Lê Liệt, em đã nghe lời anh, chọn phó bản cấp cao nhất rồi! Dù Kỷ Nhược Nam có quay về trạm nghỉ, cô ta vẫn bị kéo vào! Lần này, cô ta c.h.ế.t chắc!"

Lê Liệt đứng dưới bóng râm lâu đài, sắc mặt khó đoán:

"Tiểu Nhuyễn làm rất tốt."

Tô Nhuyễn không nhận ra sự khác thường, tươi cười thè lưỡi:

"Anh Lê Liệt yên tâm, dù 'Thẻ Tổ Đội'' chỉ kéo theo một người, nhưng anh là người hầu của em! Bất kể em vào phó bản nào, anhđều sẽ đi cùng!"

Cô ta kéo tay hắn, ánh mắt tràn đầy hả hê:

"Hừ! Dám bắt nạt em? Lần này, chúng ta sẽ liên thủ g.i.ế.c c.h.ế.t tiện nhân đó!"

"Được."

[Người chơi Tô Nhuyễn sử dụng 'Thẻ Tổ Đội', chỉ định người chơi Kỷ Nhược Nam và Lê Liệt. Xin hãy chuẩn bị! Đếm ngược: 10, 9, 8...]

Toa Dư thản nhiên ngồi trên sofa, đôi mắt sắc lạnh phản chiếu ánh sáng từ viên hồng ngọc trên quyền trượng.

Nghe thấy thông báo bên tai, cô khẽ cười, tháo chiếc nhẫn trên ngón trỏ - món đồ từng bị người chơi lấy đi nhưng lại được làm mới. Không chút do dự, cô ném nó cho quản gia quỷ quái đứng bên cạnh.

"Tặng ông."

[Lực hạn chế phó bản đã thay đổi.]

[3, 2, 1! Trò chơi bắt đầu! Đang tiến hành truyền tống...]

[SSS cấp phó bản - "Thần Hiến Tế" đã mở ra! Chúc các người chơi may mắn!]

Trong bóng tối âm u, thấp thoáng ánh đèn pin di chuyển chậm rãi.

Một người đàn ông trung niên, gương mặt nhợt nhạt, dẫn theo một nhóm người đi sâu vào hang động.

Phía sau hắn, một số người bị trói c.h.ặ.t bằng dây thừng, bị ép kéo đi. Ở cuối hàng, một nhóm vũ giả đeo mặt nạ, cầm trống nhỏ, nhịp nhàng gõ từng tiếng quái dị.

"Chúc mừng các người. Các ngươi sắp được diện kiến sứ giả của Thần Minh, có thể phụng sự cho Người. Đây là vinh hạnh của các người."

Người đàn ông khàn giọng cất lời, trong đôi mắt chỉ toàn lòng trắng, còn sau gáy dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.

"Còn ta, là tôi tớ của Thần Minh. Các người có thể gọi ta là 'Thệ Phó Đại Nhân'."

"Ta chịu trách nhiệm chọn ra tế phẩm, và... xử lý những kẻ không nghe lời."

Giọng nói hắn trầm đục như vọng từ địa ngục.

"Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Kẻ bị bắt lại, sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m gấp vạn lần. Hiểu chưa?"

Dường như để chứng minh lời ông ta, từ sâu trong hang động chợt vang lên tiếng gào thét ghê rợn.

Đó là tiếng gió, hoặc cũng có thể... là thứ gì đó đáng sợ hơn rất nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.