Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 40

Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:24

Buổi sáng kinh thành đổ mưa.

Không lớn, nhưng dai dẳng, lạnh thấm vào da thịt.

Tạ phủ treo cờ trắng.

Không phải vì tang.

Mà vì tra án.

Bộ Hình chính thức niêm phong phủ đệ, quan lại ra vào liên tục, tiếng bước chân nặng nề giẫm lên nền đá, như giẫm lên tim người.

Nhị phu nhân bị giải ra ngoài viện giam.

Lần này, không còn giam lỏng.

Là gông cùm.

Minh Nguyệt đứng trong hiên, nhìn đoàn người áp giải đi qua.

Nhị phu nhân gầy đến mức áo tù rộng thùng thình, tóc rối, mặt không còn chút phấn son.

Khi đi ngang qua Minh Nguyệt, bà ta đột nhiên dừng lại.

Quan sai quát lớn.

“Đi tiếp!”

Nhị phu nhân quay đầu, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Minh Nguyệt.

“Con thắng rồi,” bà ta nói khàn khàn.

Minh Nguyệt bình thản.

“Ta chỉ không c.h.ế.t.”

Nhị phu nhân bật cười.

Tiếng cười như xé phổi.

“Con tưởng mình đang đ.á.n.h ai?”

“Con tưởng chỉ là hậu viện sao?”

Minh Nguyệt nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lẽo.

“Ta biết.”

“Cho nên,” nàng nói, “người càng phải c.h.ế.t.”

Buổi trưa, tin truyền ra.

Nhị phu nhân nhận tội toàn bộ.

Tội gian lận sổ sách.

Tội tham ô.

Tội mưu hại đích mẫu.

Tội vu hãm đích t.ử.

Án chốt trong ngày.

Không tra thêm.

Không kéo dài.

Một cái c.h.ế.t gọn gàng, dứt khoát, như thể có người phía trên đã quyết định sẵn.

Nhưng Minh Nguyệt biết.

Đây không phải thắng lợi.

Mà là một lớp vỏ.

Chiều cùng ngày, Tạ lão gia bị mời vào cung.

Không phải bộ Hình.

Mà là Ngự thư phòng.

Trước khi đi, ông nhìn Minh Nguyệt.

Ánh mắt phức tạp, vừa sợ, vừa giận, vừa hối hận.

“Con vừa lòng chưa?” ông hỏi.

Minh Nguyệt cúi đầu.

“Phụ thân hỏi câu này,” nàng nói nhẹ, “là đã biết câu trả lời rồi.”

Trong cung, trời vẫn mưa.

Ngự thư phòng im ắng.

Hoàng thượng ngồi sau án thư, sắc mặt không vui.

Tạ lão gia quỳ rất lâu.

Cuối cùng Hoàng thượng lên tiếng.

“Tạ ái khanh.”

“Ngươi quản gia thế nào, để hậu viện loạn đến mức này?”

Tạ lão gia dập đầu.

“Thần có tội.”

Hoàng thượng không nói tiếp.

Chỉ nhìn một phong thư đặt trên bàn.

“Ngươi có biết,” Hoàng thượng chậm rãi, “trong sổ sách của nhị phu nhân, có bao nhiêu cái tên không?”

Tạ lão gia tim đập thình thịch.

“Thần… không rõ.”

Hoàng thượng cười lạnh.

“Có tên của người trong cung.”

“Có tên của triều thần.”

“Và,” giọng Hoàng thượng trầm xuống, “có tên của ngươi.”

Khi Tạ lão gia trở về, trời đã tối.

Ông không về tiền viện.

Mà đi thẳng tới hậu viện.

Tới viện của Trần thị.

Minh Nguyệt đang ngồi bên giường mẫu thân.

Nghe tiếng bước chân, nàng đứng dậy.

Tạ lão gia nhìn nàng, rất lâu.

“Con đã biết hết rồi?”

Minh Nguyệt gật đầu.

“Biết đủ để không thể quay đầu.”

Tạ lão gia bật cười, nhưng tiếng cười đầy cay đắng.

“Ta nuôi con thành kẻ đ.â.m d.a.o vào ta.”

Minh Nguyệt nhìn thẳng ông.

“Phụ thân.”

“Nếu hôm đó con không ra tay,” nàng nói chậm rãi, “người nằm trên giường kia, không phải mẫu thân, mà là con.”

Tạ lão gia im lặng.

Rất lâu sau, ông nói:

“Hoàng thượng chưa xử ta.”

“Nhưng,” ông nhìn Minh Nguyệt, “ta bị giáng chức.”

Minh Nguyệt không bất ngờ.

Giáng chức, còn hơn mất mạng.

Đây là cái giá Hoàng thượng dùng để dập yên sóng gió.

Đêm đó, Minh Nguyệt nhận được tin.

Tam hoàng t.ử đồng ý gặp nàng.

Lần này, không phải bí mật.

Mà là quang minh chính đại.

Trong phủ tam hoàng t.ử, đèn sáng như ban ngày.

Tam hoàng t.ử nhìn Minh Nguyệt, ánh mắt khác hẳn trước kia.

“Ta không ngờ,” hắn nói, “ngươi dám đẩy mọi việc tới mức này.”

Minh Nguyệt cúi đầu hành lễ.

“Điện hạ cũng không ngăn.”

Tam hoàng t.ử bật cười.

“Vì ta muốn xem,” hắn nói, “ngươi có đủ tàn nhẫn không.”

Minh Nguyệt ngẩng lên.

“Vậy điện hạ thấy rồi.”

Tam hoàng t.ử gật đầu.

“Thấy rồi.”

Hắn bước tới gần.

“Ngươi biết không,” hắn nói khẽ, “từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là con cờ.”

“Ngươi là người đứng trên bàn cờ.”

Cùng lúc đó, trong cung.

Quý phi nhận được mật báo.

Hoàng hậu đã cho người thu dọn dấu vết.

Không đụng tới Minh Nguyệt.

Nhưng cũng không che chắn.

Quý phi cười lạnh.

“Con bé này,” bà ta nói, “đã đủ tư cách làm biến số.”

Ở biên cương, Thẩm Cảnh Hành hồi kinh.

Ngựa phi suốt đêm.

Hắn nhìn về phía kinh thành xa mờ trong mưa.

Trong tay là phong thư Minh Nguyệt gửi.

Chỉ có một dòng.

“Ta còn sống.”

Thẩm Cảnh Hành siết c.h.ặ.t dây cương.

“Ta sẽ về.”

Đêm khuya.

Minh Nguyệt đứng trước gương.

Gương phản chiếu một thiếu nữ sắc mặt bình tĩnh.

Không còn là đích nữ chỉ muốn an ổn.

Mà là người đã bước vào vòng xoáy.

Nàng khẽ nói với chính mình.

“Không tranh… là c.h.ế.t.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.