Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 41
Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:24
Sau khi nhị phu nhân c.h.ế.t, Tạ phủ yên tĩnh một cách bất thường.
Không phải yên bình.
Mà là thứ tĩnh lặng trước khi gió bão kéo tới.
Minh Nguyệt hiểu rất rõ, từ lúc nàng bước ra khỏi hậu viện, mọi âm mưu sẽ không còn lén lút nữa. Kẻ địch sẽ không gài bẫy trong trà hay thức ăn, mà sẽ đ.á.n.h thẳng vào danh phận, vào người thân, vào thứ nàng không thể không bảo vệ.
Và người đầu tiên bị nhắm tới, chính là ca ca ruột của nàng.
Tạ Trường Khanh bị gọi vào Hàn Lâm viện tra xét.
Danh nghĩa là “xác minh văn thư”.
Nhưng ai cũng hiểu, đó là mượn cớ.
Minh Nguyệt nghe tin khi đang giúp Trần thị uống t.h.u.ố.c. Nàng không làm rơi chén, cũng không hoảng loạn. Chỉ đặt chén xuống, dùng khăn lau tay rất chậm.
Trần thị nhìn con gái, lòng chợt lạnh.
“Bọn họ… bắt đầu rồi phải không?”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Vâng.”
Trần thị siết tay nàng.
“Mẫu thân liên lụy con và ca ca.”
Minh Nguyệt cúi đầu.
“Nếu không phải người sinh ra con,” nàng nói khẽ, “thì hôm nay con đã không còn đứng đây.”
Buổi chiều, Minh Nguyệt chủ động ra ngoài.
Lần này, nàng không vào cung.
Mà tới phủ Thừa tướng.
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Đích nữ Tạ phủ vừa lật hậu viện, nay lại bước thẳng vào phủ quyền thần.
Có kẻ cười khẩy.
Có kẻ toát mồ hôi lạnh.
Trong thư phòng, Thừa tướng nhìn Minh Nguyệt rất lâu.
“Ngươi biết,” ông ta nói, “một bước này của ngươi, là tự treo mình lên dây.”
Minh Nguyệt không phủ nhận.
“Nhưng dây đã treo rồi,” nàng đáp, “không bước thì cũng c.h.ế.t.”
Thừa tướng bật cười.
“Ngươi đến cầu ta?”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Con đến báo một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Hàn Lâm viện đang điều tra ca ca con,” Minh Nguyệt nói chậm rãi, “nhưng trong danh sách người từng sửa văn thư năm đó, không chỉ có huynh ấy.”
Thừa tướng nheo mắt.
“Ngươi đang dọa ta?”
Minh Nguyệt bình tĩnh.
“Con đang nhắc ngài,” nàng nói, “nếu chuyện này bung ra, người mất không chỉ là Tạ phủ.”
Cùng lúc đó, trong Hàn Lâm viện, Tạ Trường Khanh bị giữ lại.
Không gông cùm.
Không tra khảo.
Nhưng không cho về.
Một vị quan trẻ cười nhạt.
“Tạ đại nhân học rộng tài cao, chỉ là… có vài bản văn thư năm xưa chữ giống tay ngài.”
Tạ Trường Khanh nhìn thẳng đối phương.
“Vậy xin mời đối chiếu.”
Người kia im lặng.
Bởi vì nếu đối chiếu thật, sẽ lộ ra nhiều chữ giống tay người khác hơn.
Đêm xuống, mưa lại rơi.
Minh Nguyệt vừa về phủ, A Chi đã chạy tới.
“Tiểu thư! Có tin rồi!”
“Ca ca con sao?”
“Chưa thả,” A Chi nói nhỏ, “nhưng cũng chưa định tội.”
Minh Nguyệt gật đầu.
Chưa định tội nghĩa là vẫn còn kéo dài.
Kéo dài chính là muốn ép nàng.
Trong cung, Quý phi nghe báo cáo, chỉ cười nhạt.
“Con bé này tưởng mình đứng vững rồi sao?”
“Nó bảo vệ được mẹ.”
“G.i.ế.c được nhị phu nhân.”
“Nhưng bảo vệ được ca ca không?”
Bà ta khẽ nâng tách trà.
“Đánh vào nam nhân của Trần thị,” Quý phi nói, “xem nó còn bình tĩnh được bao lâu.”
Đêm đó, Thẩm Cảnh Hành vào kinh.
Không gióng trống khua chiêng.
Không đón tiếp.
Chỉ một cỗ xe đen, dừng trước cổng Tạ phủ.
Minh Nguyệt nghe tin, tim đập chậm lại.
Nàng ra ngoài.
Thẩm Cảnh Hành đứng dưới mưa, áo choàng còn vương bụi đường.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói câu “lâu rồi”.
Chỉ có im lặng.
Cuối cùng, hắn lên tiếng.
“Ta về muộn.”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Huynh về đúng lúc.”
Trong thư phòng, Minh Nguyệt kể toàn bộ.
Không giấu.
Không thêm bớt.
Thẩm Cảnh Hành nghe xong, ánh mắt lạnh dần.
“Họ muốn dùng ca ca muội ép muội quỳ xuống.”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Nhưng ta không quỳ.”
Thẩm Cảnh Hành cười rất nhẹ.
“Vậy thì,” hắn nói, “ta sẽ để bọn họ quỳ.”
Sáng hôm sau, kinh thành truyền tin.
Thẩm Cảnh Hành vào triều.
Mang theo chứng cứ từ biên cương.
Liên quan tới tiền quân lương năm đó.
Danh sách người ký duyệt.
Trong đó có một cái tên khiến nhiều người toát mồ hôi.
Người đứng sau vụ điều tra Hàn Lâm viện.
Hoàng thượng nổi giận.
Lệnh đình chỉ tra xét Tạ Trường Khanh.
Đổi người điều tra.
Cách chức ba vị quan.
Trong một buổi sáng.
Tạ Trường Khanh được thả.
Khi về tới phủ, hắn nhìn Minh Nguyệt thật lâu.
“Muội đã làm gì?”
Minh Nguyệt mỉm cười.
“Muội chỉ không để huynh c.h.ế.t.”
Trong cung, Quý phi đập vỡ chén trà.
“Thẩm Cảnh Hành về rồi.”
Bà ta hiểu.
Từ khoảnh khắc này, Minh Nguyệt không còn đơn độc.
Đêm đó, Minh Nguyệt đứng trong sân.
Nhìn mưa tạnh dần.
Thẩm Cảnh Hành đứng sau nàng.
“Muội hối hận không?” hắn hỏi.
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Ta chỉ hối hận,” nàng nói, “là đã tin rằng không tranh thì sẽ yên.”
