Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 43
Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:24
Đêm xuống rất nhanh.
Không trăng.
Không sao.
Mây đen dày nặng như đè sập cả kinh thành.
Minh Nguyệt vừa thay xong y phục thì nghe thấy tiếng gió xé qua mái ngói, rất khẽ, rất nhẹ, nhưng nàng lập tức dừng tay.
Không phải gió.
Là người.
Tiếng kim loại chạm nhẹ vào mái hiên.
A Chi đang thu dọn đồ đạc bỗng run lên.
“Tiểu… tiểu thư…”
Minh Nguyệt giơ tay.
“Đừng lên tiếng.”
Nàng bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Ba bóng đen lướt qua tường viện, động tác gọn gàng, không do dự.
Không phải thích khách tầm thường.
Là t.ử sĩ.
Cùng lúc đó, phía tiền viện vang lên tiếng hét ngắn ngủi, bị bóp nghẹt giữa chừng.
Tim Minh Nguyệt trầm xuống.
“Họ tới nhanh hơn ta nghĩ.”
A Chi hoảng loạn.
“Là người của Quý phi hay Hoàng hậu?”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Không quan trọng.”
“Chỉ cần biết,” nàng nói rất khẽ, “tối nay không ai muốn ta sống.”
Cửa viện bị đá bật.
Một bóng người xông vào.
Minh Nguyệt kéo A Chi lùi lại, tay rút con d.a.o giấu trong tay áo.
Không phải để đ.á.n.h.
Mà để c.h.ế.t cho đàng hoàng nếu không còn đường.
Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi d.a.o lóe sáng, một mũi tên bay tới, cắm thẳng vào cổ kẻ kia.
Máu b.ắ.n lên vách.
Minh Nguyệt quay đầu.
Trên mái nhà, một thân ảnh đứng ngược sáng.
Áo đen.
Cung dài.
Không cần nhìn mặt, nàng cũng biết là ai.
Thẩm Cảnh Hành.
Hắn nhảy xuống, kéo Minh Nguyệt ra sau lưng.
“Đi.”
Chỉ một chữ.
Không giải thích.
Không do dự.
Họ không đi qua cổng.
Mà phá tường phía sau viện.
Lúc trèo qua, Minh Nguyệt quay đầu nhìn lại Tạ phủ.
Nơi nàng sinh ra.
Nơi nàng từng tin là an toàn.
Giờ đây, ánh đuốc bập bùng, tiếng kim loại va chạm, tiếng người ngã xuống, tiếng m.á.u chảy.
Một tòa phủ đang bị xóa sạch.
Trên đường hẻm, mưa bắt đầu rơi.
Thẩm Cảnh Hành kéo Minh Nguyệt lên ngựa.
“A Chi đâu?” nàng hỏi gấp.
“Đã được người đưa đi,” hắn đáp.
“Không c.h.ế.t.”
Minh Nguyệt thở phào.
Ngựa phi.
Không quay đầu.
Khi họ rời khỏi khu dân cư, phía sau vang lên tiếng nổ.
Là kho củi Tạ phủ.
Ai đó không chỉ muốn g.i.ế.c Minh Nguyệt.
Mà muốn diệt khẩu toàn bộ.
Ra khỏi kinh thành, họ dừng lại trong rừng.
Minh Nguyệt xuống ngựa, hai chân mềm nhũn.
Nàng chưa từng chạy trốn như vậy.
Chưa từng bị săn đuổi trắng trợn như vậy.
Thẩm Cảnh Hành nhìn nàng.
“Muội có bị thương không?”
Minh Nguyệt lắc đầu.
Chỉ lúc này, tay nàng mới bắt đầu run.
Không phải vì sợ c.h.ế.t.
Mà vì nàng hiểu.
Từ giây phút này, nàng không còn gì để mất.
“Quý phi ra tay,” Minh Nguyệt nói.
“Không,” Thẩm Cảnh Hành đáp.
“Hai bên.”
Minh Nguyệt sững người.
“Hai?”
“Quý phi muốn g.i.ế.c muội nhanh.”
“Hoàng hậu,” hắn nói chậm lại, “muốn muội biến mất.”
“C.h.ế.t hay sống, không quan trọng.”
Minh Nguyệt bật cười.
Tiếng cười khàn, rất nhẹ.
“Vậy là ta đúng rồi.”
“Đúng cái gì?”
“Không chọn ai.”
Sáng hôm sau, tin truyền khắp kinh thành.
Tạ phủ bị tập kích ban đêm.
Đích nữ Tạ Minh Nguyệt mất tích.
Trần thị bị thương nặng, hôn mê.
Tạ Trường Khanh bị giữ lại trong cung “bảo vệ”.
Tạ lão gia không rõ tung tích.
Một phủ đệ từng hiển hách, chỉ trong một đêm, tan tác.
Trong cung, Hoàng hậu nghe báo, chỉ khẽ nhíu mày.
“Không c.h.ế.t?”
Quý phi cười lạnh.
“Chạy được.”
Hoàng hậu đặt tách trà xuống.
“Chạy được hôm nay, không có nghĩa chạy được cả đời.”
Ở rìa rừng, Minh Nguyệt thay y phục.
Đốt váy lụa.
Cắt tóc.
Ném trâm.
Khi ngọn lửa tắt, không còn đích nữ Tạ phủ.
Chỉ còn một nữ t.ử áo thô, ánh mắt lạnh.
Thẩm Cảnh Hành đưa nàng một tấm thẻ gỗ.
“Danh phận mới.”
Minh Nguyệt nhìn.
“Lâm Nguyệt.”
“Ta không muốn mang họ khác.”
“Không mang họ,” hắn đáp.
“Chỉ mang tên.”
Buổi chiều, họ tới một trấn nhỏ.
Minh Nguyệt nhìn dòng người qua lại, lòng trống rỗng.
“Huynh đưa ta đi đâu?”
“Rời khỏi bàn cờ.”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Không.”
Thẩm Cảnh Hành nhìn nàng.
“Muội không thể quay lại.”
“Ta không quay lại,” Minh Nguyệt nói.
“Nhưng ta cũng không chạy.”
Nàng nhìn thẳng hắn.
“Họ muốn ta c.h.ế.t vì ta biết quá nhiều.”
“Vậy,” nàng nói, “ta sẽ sống để họ sợ.”
Thẩm Cảnh Hành im lặng rất lâu.
Rồi cười.
“Ta đã biết muội sẽ nói vậy.”
Đêm đó, Minh Nguyệt mơ thấy mẫu thân.
Trần thị đứng trong biển lửa, gọi nàng.
Nàng tỉnh dậy, nước mắt ướt gối.
Lần đầu tiên, nàng cho phép mình khóc.
Không phải vì yếu.
Mà vì từ nay về sau, nàng không còn nhà.
Ở kinh thành, lệnh truy nã được ban ra.
Không phải tìm Minh Nguyệt.
Mà tìm “kẻ gây loạn Tạ phủ”.
Tên không rõ.
Dung mạo không rõ.
Chỉ có một dòng.
“Nữ t.ử thông minh, cực nguy hiểm.”
Minh Nguyệt đọc xong, bật cười.
“Cuối cùng,” nàng nói, “bọn họ cũng thừa nhận.”
Nàng ngẩng đầu nhìn trời.
“Ta còn sống.”
“Và ta sẽ trở về.”
