Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 45
Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:25
Tây Lăng nằm ngoài tuyến thương đạo chính, là một vùng đất nửa núi nửa đồng bằng, gió nhiều, sương dày, mùa đông đến sớm hơn kinh thành gần một tháng. Nơi này từng phồn hoa, từng là đất phong của một ngoại thích hiển hách, nhưng mười lăm năm trước, chỉ trong một đêm, cả họ bị xóa tên khỏi sử sách.
Người đời gọi đó là “án cũ”.
Quan phủ gọi là “tạo phản chưa thành”.
Còn dân gian thì chỉ nhớ một điều: từ sau năm đó, Tây Lăng không còn ban đêm yên ổn.
Minh Nguyệt tới Tây Lăng vào một buổi chiều xám trời.
Nàng không mang theo nhiều người.
Chỉ có Tống Tam và một xa phu câm.
Càng ít người biết, càng sống lâu.
Tống Tam kéo thấp mũ, giọng khàn.
“Cô nương chắc chắn là muốn tới đây?”
Minh Nguyệt nhìn cổng trấn cũ nát trước mặt.
“Ta đã tới rồi.”
Trấn Tây Lăng hoang vắng hơn nàng tưởng.
Nhà cửa cũ, nhiều gian đóng kín, người đi trên đường không nhìn thẳng vào khách lạ. Có một loại im lặng rất quen thuộc với Minh Nguyệt, giống hệt im lặng của Tạ phủ trước khi sụp đổ.
Nàng biết.
Ở nơi này, người sống sót đều học được cách không nói.
Minh Nguyệt thuê một gian phòng trong quán trọ cũ.
Chủ quán là một lão bà ngoài sáu mươi, tay run run, nhưng ánh mắt còn rất sắc. Khi nghe Minh Nguyệt hỏi về Trần gia, lão bà dừng tay rất lâu.
“Cô nương,” bà nói, “ở Tây Lăng, hỏi chuyện c.h.ế.t là không sống lâu.”
Minh Nguyệt đặt bạc lên bàn.
“Ta không hỏi chuyện c.h.ế.t,” nàng nói, “ta hỏi chuyện chưa c.h.ế.t hẳn.”
Lão bà nhìn nàng thật lâu.
Cuối cùng thở dài.
“Lên núi phía tây.”
“Có một nghĩa địa cũ.”
Đêm đó, sương dày đến mức không thấy đường.
Minh Nguyệt cùng Tống Tam lên núi.
Gió hú qua rừng thông, mùi ẩm mốc và đất cũ trộn lẫn, khiến người ta khó thở. Nghĩa địa Trần gia nằm sâu trong rừng, bia đá nghiêng ngả, chữ khắc bị đục phá.
Nhưng không phải tất cả.
Minh Nguyệt dừng lại trước một ngôi mộ không tên.
Chỉ có một ký hiệu rất nhỏ khắc dưới chân bia.
Một nét cong.
Trần thị từng vẽ ký hiệu này trên góc áo, khi Minh Nguyệt còn nhỏ.
“Đào đi,” Minh Nguyệt nói.
Tống Tam do dự.
“Đây là đào mộ.”
Minh Nguyệt nhìn hắn.
“Không đào, chúng ta đều c.h.ế.t.”
Dưới lớp đất ẩm là một rương gỗ mục.
Bên trong không có xương.
Chỉ có thư.
Và một thẻ bài bằng ngọc đã vỡ một góc.
Minh Nguyệt cầm lên.
Tim nàng đập rất chậm.
Trên đó khắc hai chữ: Ngoại thị.
Thư rất cũ.
Mực nhòe.
Nhưng vẫn đọc được.
Là thư của Trần gia gia, viết cho con gái út.
“Ngày ta viết thư này, Trần gia đã không còn đường lui.”
“Hoàng hậu khi ấy còn là trắc phi.”
“Quý phi khi ấy chưa nhập cung.”
“Nhưng đã có người muốn mượn tay Trần gia, đẩy hoàng t.ử lên cao.”
“Chúng ta từ chối.”
Minh Nguyệt đọc đến đây, tay lạnh dần.
Thư viết tiếp.
“Ba ngày sau, Trần gia bị vu tạo phản.”
“Hoàng thượng tin.”
“Bởi vì chứng cứ là thật.”
“Do chính tay người trong Trần gia ký.”
Minh Nguyệt hiểu.
Có người đã ép ký.
Hoặc giả mạo.
Hoặc dùng m.á.u người thân đổi lấy chữ ký.
Trang cuối cùng chỉ có một câu.
“Nếu có hậu nhân đọc được, hãy nhớ.”
“Trần gia c.h.ế.t không phải vì phản.”
“Mà vì không chịu làm ch.ó.”
Minh Nguyệt ngồi xuống đất.
Gió lạnh thổi qua.
Nàng không khóc.
Chỉ thấy trong n.g.ự.c trống rỗng.
Thì ra, mẫu thân nàng mang họ Trần, không phải vì tầm thường.
Mà vì bị diệt tộc.
“Cô nương,” Tống Tam thấp giọng, “có người tới.”
Minh Nguyệt ngẩng đầu.
Ánh đuốc.
Không phải quan binh.
Mà là người mặc áo xám, không phù hiệu.
Một người bước ra khỏi bóng tối.
Là một lão nhân tóc bạc, lưng thẳng.
“Ngươi là con của Trần thị?”
Minh Nguyệt không phủ nhận.
Lão nhân cười buồn.
“Cuối cùng… cũng có người quay lại.”
Lão nhân tên Trần Khánh.
Từng là quản sự ngoại viện Trần gia.
Đêm bị diệt môn, ông ta trốn thoát.
Suốt mười lăm năm, sống như cái bóng.
“Ngươi giống mẹ ngươi,” ông nói, “không thích tranh.”
“Nhưng số phận không cho phép.”
Minh Nguyệt hỏi.
“Ai là người đứng sau?”
Trần Khánh im lặng rất lâu.
Rồi nói.
“Không phải một người.”
“Là một liên minh.”
“Người trong cung.”
“Người ngoài triều.”
“Và người từng được Trần gia cứu mạng.”
Minh Nguyệt khép mắt.
Nàng hiểu.
Đây không phải chuyện có thể kết thúc nhanh.
Trần Khánh đưa cho nàng một danh sách.
Không đầy đủ.
Nhưng đủ để g.i.ế.c người.
“Trần gia c.h.ế.t rồi,” ông nói, “ta không cần sống.”
“Nhưng ngươi cần.”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Không.”
“Người cần sống,” nàng nói, “để làm chứng.”
Rạng sáng, Minh Nguyệt rời nghĩa địa.
Trước khi đi, nàng quay lại nhìn.
Không thắp hương.
Không lạy.
Chỉ nói một câu.
“Con cháu Trần gia chưa c.h.ế.t.”
Ở kinh thành, Quý phi nhận được tin Tây Lăng có động tĩnh.
Bà ta siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Con bé đó… đã chạm vào chỗ không nên chạm.”
Hoàng hậu nghe xong, trầm mặc rất lâu.
“Vậy thì,” bà ta nói, “không thể để nó trở về.”
Minh Nguyệt ngồi trên xe ngựa, nhìn sương tan dần.
Tống Tam hỏi.
“Cô nương định làm gì tiếp?”
Minh Nguyệt mở danh sách.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Ta không lật bàn ngay.”
“Ta sẽ để từng người,” nàng nói, “tự bước ra ánh sáng.”
