Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 53
Cập nhật lúc: 05/02/2026 07:26
Đêm hôm ấy, mưa rơi không lớn.
Nhưng đủ dai dẳng để khiến người ta khó ngủ.
Trong Trấn Bắc tướng quân phủ, Tạ Duệ ngồi một mình trong thư phòng, đèn dầu cháy thấp, bóng hắn in lên vách tường, kéo dài rồi lại co rút, như chính tâm trạng của hắn lúc này.
Hắn đã nghĩ rất lâu.
Nghĩ về phụ thân.
Nghĩ về Tạ gia.
Và nghĩ về nữ t.ử chưa từng gặp mặt kia – Minh Nguyệt.
Hắn biết rõ, nếu không có nàng, Tạ gia vẫn là công thần, vẫn là trụ cột biên cương, vẫn được Quý phi che chở.
Nhưng cũng chính vì nàng xuất hiện, mọi thứ mới bị lật ra.
Vấn đề là…
Nếu những thứ bị lật ra vốn đã mục nát từ đầu, thì có nên trách người vén màn hay không?
Canh ba.
Tạ Duệ đứng dậy.
Khoác áo.
Ra khỏi phủ.
Cùng lúc đó, trong cung, Hoàng thượng vẫn chưa nghỉ.
Tấu chương về Bắc Cương được xếp thành một chồng dày.
Có những bản đã cũ đến mức giấy ố vàng.
Có những con dấu đã phai.
Và có những chữ ký… không thuộc về người được ghi tên.
Cửa điện mở ra.
Nội thị run giọng bẩm báo.
“Bệ hạ… Tạ Duệ xin cầu kiến.”
Hoàng thượng ngẩng đầu.
Ánh mắt sâu không thấy đáy.
“Cho vào.”
Tạ Duệ quỳ xuống rất nhanh.
Không vòng vo.
Không cầu xin.
Chỉ nói một câu.
“Thần… xin nói sự thật.”
Trong Hầu phủ, Minh Nguyệt vẫn chưa ngủ.
Nàng ngồi bên bàn, tay đặt trên danh sách.
Danh sách này đã theo nàng rất lâu.
Từng cái tên bị gạch.
Từng cái tên biến mất.
Giờ đây.
Chỉ còn một cái.
Minh Trạch bước vào.
Hắn không nói gì.
Chỉ đặt trước mặt nàng một phong thư.
“Từ cung truyền ra.”
Minh Nguyệt mở ra.
Chỉ có tám chữ.
“Tạ Duệ đã vào cung.”
Minh Nguyệt khẽ thở ra.
Không vui.
Không nhẹ nhõm.
Chỉ là… một cảm giác rất mệt.
“Cuối cùng cũng đến.”
Trong cung, giọng Tạ Duệ vang lên, khàn và thấp.
“Phụ thân thần năm đó… không phải chủ mưu.”
“Nhưng là người biết rõ.”
Hoàng thượng không nói gì.
Chỉ gõ nhẹ ngón tay lên long án.
Ra hiệu tiếp tục.
“Năm đó,” Tạ Duệ nói tiếp, “lương thảo bị cắt bớt, không phải vì không đủ, mà vì có người yêu cầu.”
“Ai?”
Tạ Duệ nhắm mắt.
“Quý phi.”
Không gian trong điện như đông cứng lại.
Hoàng thượng không giận dữ.
Cũng không bất ngờ.
Chỉ trầm mặc rất lâu.
“Ngươi có chứng cứ không?”
Tạ Duệ lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ.
“Đây là bản sao.”
“Danh sách phân phối lương thảo.”
“Và… phần bị giữ lại.”
Cùng lúc đó, Minh Nguyệt được gọi vào cung lần thứ hai trong ba ngày.
Lần này không còn là “hỏi chuyện”.
Mà là đối chất.
Minh Nguyệt bước vào điện.
Nàng thấy Tạ Duệ.
Và thấy Quý phi.
Quý phi vẫn đẹp.
Vẫn đoan trang.
Nhưng ánh mắt nhìn Minh Nguyệt lúc này… không còn che giấu sát ý.
Hoàng thượng nhìn Minh Nguyệt.
“Ngươi biết hắn sẽ tới?”
Minh Nguyệt đáp.
“Thần nữ chỉ biết, nếu hắn không tới, Tạ gia sẽ c.h.ế.t.”
“Còn hắn tới,” nàng ngẩng đầu, “chỉ có một người c.h.ế.t.”
Quý phi bật cười.
“Đích nữ Hầu phủ, ngươi thật to gan.”
Minh Nguyệt nhìn thẳng bà ta.
“Thần nữ chỉ học theo.”
“Bởi vì mười lăm năm trước, có người cũng từng dùng mạng người làm quân cờ.”
Không khí nặng nề.
Hoàng thượng đặt tay lên long án.
“Đủ rồi.”
Lệnh được ban xuống trong đêm.
Không công bố.
Không rầm rộ.
Nhưng đủ để cả kinh thành thức trắng.
Trấn Bắc tướng quân Tạ Thừa Uy bị tạm giam.
Lý do: điều tra lương thảo.
Quý phi bị “thỉnh” về cung riêng, cấm tiếp xúc ngoại nhân.
Trong Hầu phủ, Minh Trạch đứng ngoài viện Minh Nguyệt rất lâu.
Cuối cùng nói.
“Muội thắng rồi.”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Chưa.”
Bởi nàng biết.
Chỉ cần Quý phi còn sống.
Chưa có kết cục.
Đêm đó, Minh Nguyệt viết một phong thư.
Gửi Hoàng thượng.
Chỉ có một dòng.
“Nếu muốn kết thúc, xin bệ hạ nhìn lại hậu cung.”
Hoàng thượng đọc xong.
Rất lâu không nói.
Ba ngày sau.
Cả kinh thành chấn động.
Quý phi bị phế.
Không tội danh công bố.
Không xét xử.
Chỉ là một câu “đức hạnh có thiếu”.
Người trong cung hiểu.
Đây là kết cục nhẹ nhất.
Minh Nguyệt nghe tin.
Nàng ngồi rất lâu.
Không cười.
Không khóc.
Chỉ nhắm mắt.
Danh sách được lấy ra lần cuối.
Tên cuối cùng.
Được gạch đi.
Mười lăm năm.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng Minh Nguyệt biết.
Cái giá nàng trả…
Chỉ vừa mới bắt đầu.
