Anh Bỏ Mặc Tôi Để Giúp Đỡ Em Gái Nuôi - 4
Cập nhật lúc: 17/07/2026 05:03
Anh vừa đưa tay ra, điện thoại lại rung lên Lần này Tiểu Nghiên gửi tin nhắn.
“Anh ơi... em làm vỡ ly rồi. Tay chảy nhiều m.á.u quá…”
Cố Cảnh Thâm lập tức đứng bật dậy.
- Anh qua xem con bé một chút.
Tôi ngẩn người.
- Không phải vừa mới về sao?
- Chỉ một lát thôi. Em ấy vụng về lắm.
Anh vừa nói vừa cầm áo khoác. Tôi nhìn chiếc hộp vẫn còn nguyên trên bàn. Lần đầu tiên tôi nhỏ giọng hỏi.
- Cảnh Thâm, chuyện gì cũng phải là anh sao?
Anh khựng lại.
- Ý em là gì?
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
- Em chỉ nghĩ... Cô ấy cũng có bạn bè, có hàng xóm. Thậm chí có thể tự đến phòng khám. Không nhất thiết lần nào cũng là anh.
Cố Cảnh Thâm khẽ thở dài.
- Vãn Vãn, em đừng nghĩ nhiều. Tiểu Nghiên chỉ còn mình nhà mình. Anh không thể mặc kệ.
Tôi cười rất nhẹ.
- Vậy em thì sao?
Anh sững lại.
- Em là vợ anh. Sao lại giống nhau được?
Tôi nhìn anh. Rõ ràng tôi mới là vợ thế nhưng người luôn được ưu tiên lại chưa bao giờ là tôi. Đêm đó chiếc hộp quà vẫn nằm nguyên trên bàn không ai mở. Tôi cầm nó trở về phòng, cẩn thận cất vào ngăn kéo. Đôi giày nhỏ xíu nằm lặng lẽ trong chiếc hộp nhung. Tôi vuốt nhẹ, khẽ thì thầm.
- Con à. Bố chỉ bận thôi. Bố không cố ý đâu. Đợi thêm một chút mẹ sẽ nói cho bố biết.
Đúng lúc ấy tiếng chuông tin nhắn vang lên, là thông báo Moments. Tiểu Nghiên đăng một bức ảnh. Trong ảnh Cố Cảnh Thâm đang cúi đầu băng bó ngón tay cho cô ta. Dòng trạng thái bên dưới là:
“May mà lúc nào cũng có anh trai. Nếu không em thật sự chẳng biết phải làm sao. ❤️”
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu sau đó lặng lẽ tắt màn hình. Không biết vì sao trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có. Còn ở một nơi khác Hoắc Tiểu Nghiên nhìn chiếc que thử t.h.a.i vừa nhặt được từ túi rác trong nhà Tô Vãn lúc ghé sang mượn đồ ban chiều. Khóe môi cô ta từ từ cong lên, ánh mắt không còn vẻ ngây thơ thường ngày, chỉ còn lại sự ghen tị và chiếm hữu. Cô khẽ siết c.h.ặ.t chiếc que thử trong lòng bàn tay nhẹ giọng lẩm bẩm.
- Chị... Không thể sinh con cho anh ấy được.
Sau ngày tôi biết mình m.a.n.g t.h.a.i cuộc sống dường như trở nên khác đi. Mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên tôi làm là đặt tay lên bụng. Nơi ấy vẫn rất phẳng nhưng tôi biết có một sinh mệnh nhỏ đang lớn lên từng ngày. Tôi bắt đầu tra cứu đủ loại kiến thức. Mẹ bầu nên ăn gì, không nên làm gì, t.h.a.i nhi sáu tuần phát triển thế nào. Mỗi một dòng chữ đều khiến tôi mỉm cười. Tôi còn lén tải một ứng dụng theo dõi t.h.a.i kỳ. Mỗi ngày ứng dụng đều gửi thông báo.
"Hôm nay em bé của bạn đã lớn thêm một chút."
Tôi nhìn màn hình, khóe môi bất giác cong lên. Thật kỳ lạ. Chỉ một câu nói đơn giản cũng đủ khiến tôi vui cả ngày. Chiếc hộp quà vẫn nằm trong ngăn kéo. Đôi giày len màu trắng, đoạn ghi âm, tờ siêu âm tất cả đều được tôi cất cẩn thận. Tôi vẫn muốn chờ, chờ một ngày thật thích hợp. Có lẽ là cuối tuần, khi Cố Cảnh Thâm không phải đi làm, không bị ai làm phiền tôi sẽ nói với anh rằng anh sắp được làm bố.
Thế nhưng cuối tuần ấy không đến. Bởi trước đó tôi đổ bệnh. Ban đầu chỉ là hơi đau đầu. Tôi nghĩ do dạo gần đây ngủ không ngon nên cũng không để ý. Nhưng đến chiều cả người bắt đầu nóng ran, đầu óc choáng váng. Ngay cả đứng lên cũng thấy khó khăn. Người giúp việc thấy sắc mặt tôi trắng bệch vội chạy tới.
- Cô chủ, mặt cô đỏ lắm. Hay để tôi đưa cô đi bệnh viện.
Tôi lắc đầu.
- Không sao đâu. Đợi Cảnh Thâm về đã.
Bà nhìn đồng hồ.
- Cậu chủ còn hơn một tiếng nữa mới tan làm. Cô đang mang...
Bà chợt dừng lại. Chỉ có bà là người biết chuyện. Ngày tôi đi khám chính bà đi cùng. Tôi mỉm cười.
- Không sao. Chờ anh ấy một chút. Em bé cũng muốn gặp bố mà.
Người giúp việc khẽ thở dài không nói gì nữa. Bảy giờ tối, tôi nằm trên ghế sofa, đầu đau như b.úa bổ. Nhiệt kế hiện lên ba mươi chín độ tám. Tôi cầm điện thoại định gọi cho Cố Cảnh Thâm. Đúng lúc ấy tiếng mở cửa vang lên. Anh về rồi. Tôi cố gắng ngồi dậy mỉm cười.
- Anh về rồi...
Cố Cảnh Thâm vừa nhìn thấy tôi lập tức bước nhanh tới đưa tay sờ trán. Sắc mặt anh thay đổi.
- Sao nóng thế này?
Tôi khàn giọng.
- Chắc em bị cảm... Anh đưa em...
Chưa kịp nói hết câu điện thoại anh vang lên. Lại là Hoắc Tiểu Nghiên. Cố Cảnh Thâm khựng lại, do dự vài giây rồi vẫn nghe máy. Đầu dây bên kia tiếng khóc nức nở truyền tới.
- Anh... Em đau bụng quá... Đau lắm... Em không đứng dậy nổi... Em sợ...
Tôi nhìn sắc mặt anh, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh đứng bật dậy.
- Em gọi cấp cứu chưa?
- Em... em sợ...
- Anh đến ngay.
Anh cúp máy quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối.
- Vãn Vãn, Tiểu Nghiên đau bụng dữ lắm. Anh qua xem con bé một chút xong sẽ đưa em đi viện ngay.
Tôi mở to mắt không dám tin.
- Em đang sốt gần bốn mươi độ. Em cũng cần đi bệnh viện.
Anh nắm lấy tay tôi.
- Em còn có dì Trương ở đây. Để dì đưa em đi trước. Tiểu Nghiên ở một mình anh không yên tâm.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bỗng cảm thấy rất xa lạ. Tôi cố giữ bình tĩnh.
- Cảnh Thâm, em...em thật sự rất khó chịu.
Anh khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ do dự, chỉ vài giây. Rồi anh vẫn rút tay ra.
- Xin lỗi. Anh về ngay.
