Ảnh Hậu Về Quê Nuôi Cá - Chương 6
Cập nhật lúc: 04/09/2026 16:06
Tôi nhe răng cười.
Quay sang đập tay ăn mừng với Tiểu Tuế.
Thằng bé cười tít mắt.
Giơ chiếc giỏ tre ra hứng chiến lợi phẩm.
Trên bờ kè đá cách đó không xa.
Một khách du lịch nữ đang cầm điện thoại.
Hướng thẳng về phía bãi bùn.
Cô gái vẫy tay thân thiện.
Tôi giơ c.o.n c.ua lên cao hơn.
Tạo dáng chụp ảnh lưu niệm.
Lớp vỏ bọc ảnh hậu lạnh lùng, sang chảnh hoàn toàn bị bùn đen đắp kín.
Tôi hiện tại chỉ là một thôn nữ bắt cua lành nghề.
Dốc toàn lực thu hoạch bữa tối.
Buổi tối, thím Đào dọn mâm cơm ra khoảng sân trước nhà trọ.
Ngô Quyện bưng đĩa cua hấp sả đặt xuống bàn.
Tay kia quăng chiếc điện thoại ra trước mặt tôi.
Màn hình hiển thị một đoạn video ngắn.
Đội hình ba c.o.n c.ua người và ch.ó đang đi lùi lạch bạch trên bãi bùn.
Khuôn mặt lấm lem bùn đất.
Nụ cười rạng rỡ tít mắt của tôi hiện rõ mồn một.
Lượt xem tăng ch.óng mặt theo từng giây.
Phần bình luận nhảy liên tục.
"Mọi người nhìn kỹ xem có phải Đồ Nam không?"
"Ảnh hậu kiêu ngạo chuyển nghề đi bắt cua rồi à?"
"Dáng đi ngang kia chuẩn không cần chỉnh."
"Cô ấy hòa tan vào bùn luôn rồi."
"Vứt bỏ hoàn toàn hình tượng."
"Nhìn nụ cười kia kìa."
"Ai tung tin cô ta mắc bệnh ngôi sao khó gần?"
"Đáng yêu, chân thật thế này cơ mà."
"Nhìn cách cô ấy chơi đùa với đứa trẻ và con ch.ó."
"Chắc chắn không phải người xấu."
"Ủa con ch.ó đang múa phụ họa hả?"
"Đội hình này tấu hài quá."
Thái độ của cộng đồng mạng đảo chiều nhanh ch.óng.
Mấy bài viết bóc phốt thái độ chảnh chọe, hạch sách năm xưa.
Bị thay thế hoàn toàn bằng hình ảnh điệu bộ lóng ngóng lấm lem bùn đất của tôi.
Một đoạn video ngắn vô tình đ.á.n.h sập định kiến bám rễ suốt 3 năm trong lòng công chúng.
Không cần văn bản thanh minh.
Không cần bỏ tiền mua bài viết tẩy trắng.
Sự chân thật tự tìm đường xóa tan mọi hiểu lầm.
Màn hình điện thoại của tôi nhấp nháy liên tục.
Dòng chữ Khấu Thiệu hiện lên.
Tôi nhấn nút nhận cuộc gọi.
Bật loa ngoài.
Quăng điện thoại lên bàn rồi cầm kìm bẻ càng cua.
"Đồ Nam, cô đúng là thiên tài."
Khấu Thiệu gào lên trong điện thoại.
Giọng điệu hưng phấn tột đỉnh.
"Video bắt cua lên đầu bảng tìm kiếm rồi."
"Cô cố tình thuê người dàn dựng quay lén để tạo chủ đề đúng không?"
"Chiêu này cao tay quá."
"Tôi không ngờ cô lại chịu hy sinh hình tượng để đóng vai mộc mạc."
Tôi moi miếng thịt cua trắng ngần.
Nhạt giọng đáp.
"Tôi đi bắt cua ăn tối."
"Giàn dựng cái gì?"
Khấu Thiệu không thèm để tâm đến câu trả lời của tôi.
Hắn nói liên tục không ngừng nghỉ.
Vạch ra một tương lai đầy tiền bạc.
"Cô nổi lại rồi."
"Hàng loạt nhãn hàng đang xếp hàng xin ký hợp đồng quảng cáo."
"Quan trọng nhất, đài truyền hình muốn mời cô làm khách mời chính."
"Cho một chương trình thực tế về cuộc sống nông thôn."
"Thù lao cao gấp đôi thời kỳ đỉnh cao của cô."
Tôi chấm thịt cua vào bát muối tiêu chanh.
Nhai chậm rãi.
"Chương trình gì?"
"Tôi lên kế hoạch kịch bản chi tiết cho cô rồi."
Khấu Thiệu thao bất tuyệt.
Tự mãn về tài năng kinh doanh của bản thân.
"Tuần sau, tôi đưa một ekip quay phim 30 người ra thẳng hòn đảo đó."
"Chúng ta sẽ biến cái bãi bùn đó thành phim trường độc quyền."
Tôi ngừng nhai.
Cảm giác ngon miệng vơi đi một nửa.
"Ý anh là sao?"
"Thì cứ diễn theo hình tượng nữ thần mộc mạc yêu thiên nhiên."
"Thằng bé mồ côi trong video tên gì?"
"Kệ nó đi, tên gì không quan trọng."
"Chúng ta sẽ lột những bộ quần áo lành lặn cô mua cho nó ra."
"Mặc cho nó vài bộ đồ rách rưới, lấm lem."
"Chúng ta sẽ viết cho nó một kịch bản thật bi đát."
"Bố mẹ bỏ rơi, bà ngoại ốm đau bệnh tật không tiền chạy chữa."
Khấu Thiệu hít một hơi dài.
Vạch ra đường đi nước bước.
"Cứ cho máy quay chĩa thẳng vào mặt thằng bé."
"Bảo nó khóc lóc kể khổ trên sóng truyền hình."
"Khán giả thích nhất là mấy cảnh lấy nước mắt kiểu này."
"Nó khóc càng to, lượng tương tác càng khủng."
Mâm cơm bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Tiểu Tuế dừng gắp thức ăn.
Thằng bé ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại đang phát ra những lời lẽ đáng sợ.
Bát Bảo đang gặm vỏ cua cũng ngẩng đầu lên.
Lỗ tai dựng đứng.
Thím Đào cau mày.
Đặt mạnh đôi đũa xuống bàn gỗ.
Khấu Thiệu càng nói càng hăng say.
"Còn con ch.ó hoang kia nữa."
"Tôi sẽ thuê một huấn luyện viên thú chuyên nghiệp mang ra đảo."
"Ép con ch.ó đó bỏ đói vài ngày."
"Học mấy trò làm xiếc cơ bản."
"Nhảy qua vòng lửa hay giả c.h.ế.t gì đó."
"Đảm bảo lên hình cực kỳ câu view."
"Nếu nó không nghe lời, cứ dùng roi răn đe khuất tầm máy quay thì ai biết được."
Hắn chốt lại kế hoạch bằng một giọng đầy toan tính.
"Cô chỉ cần ăn mặc giản dị."
"Ôm thằng bé vào lòng, xoa đầu con ch.ó."
"Rơi vài giọt nước mắt thương cảm trước ống kính."
"Hình tượng nữ thần yêu trẻ con, bảo vệ động vật sẽ giúp cô thu phục lại toàn bộ người hâm mộ."
"Dọn sạch mọi vết nhơ trong quá khứ."
"Danh tiếng và tiền bạc sẽ ập đến như lũ lụt."
"Vụ làm ăn này lãi to."
Tôi nhìn thẳng vào chiếc điện thoại.
Giới giải trí vẫn luôn vận hành theo một cỗ máy độc hại như vậy.
Bọn họ vắt kiệt cảm xúc chân thật.
Biến đau thương của người khác thành công cụ kiếm tiền.
Mọi thứ đều được định giá.
Nước mắt của một đứa trẻ mồ côi.
Sự sống của một chú ch.ó hoang.
Tất cả chỉ là đạo cụ để xây dựng hình tượng cho những kẻ tham lam.
"Khấu Thiệu, anh điên rồi à?"
Tôi cất giọng lạnh lẽo.
Từng chữ nhả ra mang theo sự khinh bỉ sâu sắc.
"Tiểu Tuế không phải diễn viên ký hợp đồng với công ty anh."
"Thằng bé có tên tuổi, có cuộc sống riêng."
"Bát Bảo là chú ch.ó vừa được chữa lành vết thương."
"Không phải khỉ làm xiếc."
"Anh muốn lôi bọn họ ra làm trò hề mua vui cho thiên hạ?"
"Đồ Nam, cô đừng cứng đầu nữa."
Khấu Thiệu gắt gỏng.
Mất hết kiên nhẫn.
"Đây là cơ hội duy nhất để cô trở lại."
"Cô thương hại bọn chúng thì trích vài đồng thù lao cho chúng là xong."
"Trẻ con mồ côi thấy tiền là sáng mắt lên ngay."
"Trên hòn đảo nghèo nàn đó được lên tivi là phúc đức ba đời nhà nó rồi."
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc kìm trong tay.
"Khấu Thiệu."
"Nghe cho rõ."
"Tôi không bán Tiểu Tuế."
"Tôi không bán Bát Bảo."
"Tôi càng không bán bản thân mình."
"Chịu đựng ba năm bị phong sát."
"Để đổi lấy một lần quay lại bằng sự dối trá?"
"Tôi không cần."
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Rồi gào lên.
"Cô bị điên à?"
"Cơ hội ngàn năm có một!"
"Đài truyền hình, hợp đồng quảng cáo, tiền!"
"Tất cả đang chờ cô!"
"Vì hai con người không liên quan mà cô từ chối?"
Tôi cầm điện thoại lên.
Tắt loa ngoài.
Áp vào tai.
"Khấu Thiệu."
"Anh nghe tôi nói lần cuối."
"Tôi đến đảo này không phải để tìm đường quay lại."
"Tôi đến để tìm lại chính mình."
"Ở đây tôi có cơm ăn."
"Có bạn."
"Có một con ch.ó cần tôi."
"Có một thằng bé tin tôi."
"Vậy là đủ."
"Anh đừng gọi nữa."
Tôi cúp máy.
Chặn số.
Ném điện thoại xuống bàn.
Mâm cơm vẫn còn nóng.
Tiểu Tuế nhìn tôi.
Ánh mắt lo lắng.
"Chị Đồ Nam, chị bị mắng à?"
Tôi xoa đầu thằng bé.
"Không."
"Chị đuổi một con muỗi ồn ào thôi."
Thím Đào gắp cho tôi một miếng cá.
"Ăn đi."
"Người ta nói kệ người ta."
Ngô Quyện im lặng từ nãy đến giờ.
Lúc này mới lên tiếng.
"Chị không hối hận chứ?"
Tôi lắc đầu.
"Không."
"Tôi chưa bao giờ thấy nhẹ lòng như bây giờ."
Bát Bảo dụi đầu vào chân tôi.
Tôi cúi xuống gãi cằm nó.
Điện thoại lại sáng.
Là tin nhắn.
Số lạ.
"Đồ Nam, cô sẽ hối hận."
"Không ai cứu được cô lần thứ hai."
Tôi xóa tin nhắn.
Tắt nguồn.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Đêm trên đảo không có đèn đường.
Chỉ có sao.
"Ăn tiếp đi."
Tôi nói.
"Cua nguội mất."
Tiểu Tuế cười.
Gắp một miếng cua to.
"Chị ăn cái này."
"Ngon nhất."
Ngô Quyện rót cho tôi một chén trà.
"Uống đi."
"Cho ấm bụng."
Thím Đào gật gù.
"Người thật thà thì trời thương."
Ăn xong.
Chúng tôi dọn dẹp.
Tôi rửa bát.
Nước lạnh.
Tay đỏ lên.
Nhưng không sao.
Đêm.
Tôi nằm trên giường.
Không có điều hòa.
Chỉ có quạt trần kêu cọt kẹt.
Tôi nhắm mắt.
Không có kịch bản.
Không có ống kính.
Chỉ có tiếng sóng.
Và tiếng Bát Bảo thở đều dưới chân giường.
Sáng hôm sau.
Tin tức bùng nổ.
"Ảnh hậu Đồ Nam từ chối chương trình trăm tỷ."
"Vì một đứa trẻ và một con ch.ó."
Cộng đồng mạng chia làm hai phe.
Phe c.h.ử.i: "Làm màu."
"Phe bênh: "Người thật việc thật.""
Tôi không đọc.
Tôi ra biển.
Bắt cua.
Tiểu Tuế đi theo.
Bát Bảo chạy trước.
Ngô Quyện đi sau.
Xách giỏ.
Một tuần trôi qua.
Không có ekip 30 người.
Không có máy quay.
Chỉ có chúng tôi.
Bốn người.
Một con ch.ó.
Một căn nhà nhỏ.
Một nồi cơm chung.
Buổi tối.
Tôi ngồi trước cửa.
Ngô Quyện đưa cho tôi một tờ giấy.
"Là thư."
"Gửi cho chị."
Tôi mở ra.
Nét chữ nguệch ngoạc.
"Cảm ơn chị Đồ Nam."
"Vì đã không để con khóc trên tivi."
"Ký tên: Một khán giả."
Tôi gấp thư lại.
Cất vào túi.
"Về ngủ thôi."
"Ừ."
Gió biển thổi.
Mát.
Tôi nghĩ.
Có lẽ đây mới là sự trở lại thật sự.
