Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 84
Cập nhật lúc: 21/04/2026 20:01
Cuối cùng làm hai món chay là cải thảo chua cay và rau trộn cà tím.
Mười hai giờ hơn, Hạ Huân đi đốn củi về.
Kiều Tĩnh An hứng một chậu nước cho mọi người rửa tay ăn cơm.
Không thấy chị dâu Tôn đâu, cô gọi to một tiếng, chị dâu Tôn nói: "Lần sau rảnh rỗi chúng ta lại tụ tập nhé, hôm nay em cũng đã bận lắm rồi, mấy đứa nhà chị cũng không rời được chị nên thôi lần sau nhé."
Chị dâu Tôn không muốn đến, Kiều Tĩnh An cũng chỉ có thể để cô ấy về rồi quay lại bắt chuyện những vị khách khác.
Trong nhà bếp chỉ có một mình cô, bận luôn tay luôn chân. Cô bớt chút thì giờ nói với đứa lớn một tiếng, để nó dắt em trai ăn cơm rồi vào phòng ngủ trưa.
Đứa lớn gật đầu, hoàn toàn không cần người lớn chăm sóc.
Người được nhờ tới giúp hôm nay đều vô cùng hài lòng với các món ăn của nhà họ Hạ. Canh rong biển xương cùi đậm đà, ngồng tỏi xào thịt thơm không cưỡng lại được, cải thảo chua cay làm món khai vị, còn có món rau trộn cà tím cũng không thua kém.
Trên bàn cơm, mọi người vừa ăn lấy ăn để, vừa hâm mộ cuộc sống vừa thú vị vừa được ăn ngon của nhà họ Hạ.
Dù trong lòng rất vui nhưng Hạ Huân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nói: "Nấu cơm thôi mà, chỉ cần cho dầu thêm muối thì sao mà khó ăn được."
Tôn Hữu Căn lườm anh một cái: "Cậu thôi đi, nếu cậu cũng cho dầu thêm muối được thì ba thằng con trai nhà cậu đã không đi khắp nơi kể chuyện cơm cậu nấu còn khó ăn hơn cơm căn tin đấy."
Bị vạch trần ngay tại chỗ, anh bị những người khác cười vào mặt mà chẳng nể nang gì.
Hai cậu lính cần vụ cấp dưới của Hạ Huân cũng không nhịn được cười ra tiếng.
Ăn no rồi nghỉ ngơi một lát, những người đàn ông này lại vào núi.
Buổi chiều, cô ở nhà, nhóm lửa bếp lò trước, rồi nướng khoảng mười cân bánh vừng làm quà cảm ơn cho những người đã đến giúp một tay hôm nay.
Người cùng quê hỗ trợ lẫn nhau, không nên đưa tiền mà nên tặng đồ ăn.
Sau khi nướng xong bánh vừng, cô chia mẻ bánh thành mấy túi. Xong xuôi, cô lại bắt đầu nhào bột, chuẩn bị hấp bánh bao chay.
Hồi trưa, cô hấp bốn lồng bánh bao, cứ tưởng là sẽ ăn được hai bữa, nào ngờ chỉ mỗi buổi trưa thôi đã ăn hết ba lồng.
Cơm tối có thịt mỡ xào bắp cải, ớt xành xào thịt xắt sợi, mỳ chua cay, canh măng hầm xương. Măng là cô mua ở chợ đêm đem về phơi khô từ hồi mùa hè, sáng hôm qua lấy ra ngâm, bây giờ ăn là vừa vặn.
Nhân tiện, cô thích ăn măng tươi, ví dụ như măng mùa đông đã trụng qua nước hoặc là măng mùa xuân, cùng với thịt khô và xương sống ướp chung, mùi vị đó có thể làm người ta nuốt trọn cả đầu lưỡi.
Đáng tiếc là ở đây không mua được đồ tươi.
Hạ Huân đốn củi trở về, hỏi trong nhà có rượu không, buổi tối anh muốn uống vài ly với mấy anh em.
Kiều Tĩnh An gật đầu, trong không gian có, trong không gian của coovaãn còn khá nhiều rượu, hơn nữa đều là rượu ngon.
Khi ông nội cô còn sống, ông rất thích tới làm một ly nên bình thường cô cũng trữ một ít.
Sau khi ông nội qua đời, cô lại tập thành thói quen, cứ đến mùa thu là cô lại đến cửa hàng bán rượu quen mua hai bình rượu gạo và rượu cao lương tinh khiết về cất ở sân sau.
Cô không phải là người thích uống rượu, những năm qua, ngoại trừ việc lâu lâu nấu ăn dùng một ít, thì cô chưa bao giờ đụng tới nó cả.
Thấy họ muốn uống rượu, cô lấy tai heo cắt thành từng lát rồi rắc bột ớt, bột hoa tiêu lên trên.
Rắc thêm một bát đậu phộng lớn, bắt chảo, rắc một ít muối lên.
Những người đàn ông vất vả chặt củi cả ngày ngồi trên bàn ăn, chưa tính đến một bàn mỹ vị, thì còn có rượu có thịt, chốc lát sau bầu không khí đã sôi nổi hẳn lên.
Kiều Tĩnh An đặt ba cân rượu lên bàn, nửa tiếng sau, mấy người đàn ông đã uống hết, thức ăn trên bàn thì vẫn còn một nửa.
Hạ Huân để các anh em chờ đó rồi đi đến phòng phía đông tìm bà xã nói muốn uống rượu.
Kiều Tĩnh An thấy mặt anh đã ửng đỏ nhưng lại không giống như đã uống nhiều, hơn nữa, bên ngoài còn có các anh em đang chờ anh.
Kiều Tĩnh An nể tình anh đi vào nhà bếp bê một vò rượu ra.
Vò rượu mười cân, đã rót ra ba cân, còn lại bảy cân.
Vừa mở vò ra, mùi rượu gạo tinh khiết bay ra hấp dẫn con sâu rượu trong người mấy ông đàn ông càng thêm kích động.
Lấy rượu ra cho bọn họ rồi nghe thêm mấy câu khen tặng, Kiều Tĩnh An mỉm cười bảo họ cứ ăn uống nói chuyện đi rồi xoay người đi về phòng.
Kiều Tĩnh An vừa đi, bầu không khí bên ngoài càng náo nhiệt hơn, buổi tối hôm này chính là một buổi tối là ăn ngon, uống say!
Mười cân rượu vào bụng, Hạ Huân đã uống đến hơi say, Tôn Hữu Căn thì say đến mức không đi nổi.
Đợi mãi mà chưa thấy đàn ông nhà mình về, mấy người khu Gia Thuộc đến đây tìm thì thấy trong nhà chính nhà họ Hạ, trên bàn là ly chén lộn xộn, trong phòng vẫn còn mùi thơm của thức ăn chưa tan, và mấy người đàn ông say rượu đỏ mặt tía tai vỗ bàn khoác lác, rất là dễ sợ.
Kiều Tĩnh An nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì đi ra xem thử, cô cũng cảm thấy xấu hổ với các chị dâu.
Các chị dâu nói: "Này sao trách em được, còn phải cảm ơn đồ ăn ngon rượu ngon nhà em đó chứ, có thể để mấy người đó thương thức một bữa ngon."
Không còn sớm nữa, Kiều Tĩnh An đưa bánh vừng đã chuẩn bị sẵn cho họ rồicác chị dâu đỡ hoặc kéo người đàn ông của họ về nhà.
Hai anh lính cần vụ không uống nhiều lắm nên vẫn có thể đi đường được, Kiều Tĩnh An đưa cho họ một cái đèn pin, dặn họ nhớ chú ý an toàn.
Hạ Huân uống rượu đến mức mặt đỏ bừng, anh lại gần cô rồi mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lấy cô nói: "Vợ ơi, hôm nay anh rất vui!"
