Bất Phụ Khanh - Chương 4

Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:04

Tác giả: Trầm Phi Thanh - 沉非清 

Editor: Xuân tàn hoa lạc

Kim Thiết Mộc, đứa con nuôi của ta, cũng là vị quân vương ngoại bang hiện giờ, cậu bé từng trung thành với ta như một chú ch.ó nhỏ, lần này theo sứ đoàn ngoại bang vào kinh, lại một lần nữa trở về bên cạnh ta.

Sau khi vào cung bái kiến phụ hoàng, y lập tức đến phủ của ta.

“Kim Quả Nhi, con lại lớn thêm rồi.”

Ta gọi y bằng nhũ danh, nhìn thân hình cường tráng trước mắt chẳng khác nào một con gấu nâu, y lớn rất nhanh trên thảo nguyên, chẳng khác gì cỏ dại, gặp gió là vươn cao.

Thật khó mà tưởng tượng được, năm xưa y từng gầy gò trơ xương, nép sát bên ta, sống ở tầng lớp thấp kém nhất trong đám quý tộc ngoại bang, mặc cho người khác chà đạp, đem ra mua vui.

“Mẫu thân.”

Kim Quả Nhi cúi thấp đầu, gần như thành kính hôn lên mu bàn tay ta.

Trong mắt y lóe lên ánh sáng.

Mỗi lần y làm được chuyện gì, muốn đến trước mặt ta tranh công, đều mang vẻ mặt như thế.

“Mẫu thân về nhà có khỏe không? Có bị ai bắt nạt không? Có nam nhân nào có thể bảo vệ người giống như nhi t.ử không?”

Kim Quả Nhi hỏi ta, giọng y nhẹ nhàng, nhưng trong mấy câu nói ấy lại ẩn chứa sát ý. Chỉ cần ta nói một câu không tốt, thanh đại đao bên hông y có thể lập tức kề lên cổ kẻ kia.

Ta bật cười khẽ. Ta nghe ra tiếng Hán của y đã có phần xa lạ, hẳn là sau khi không còn ta ở bên cạnh nữa, không có ai dạy y nói chuyện, cũng chẳng còn ai thường xuyên trò chuyện với y.

Ta đưa tay vỗ lên đầu y, vuốt ve mái tóc thô ráp, rồi dùng tiếng ngoại bang trả lời:

“Đây là quê hương của mẫu thân. Người nhà của ta đều ở đây, sẽ không còn ai có cơ hội làm tổn thương ta nữa.”

“Có Kim Quả Nhi chống lưng cho mẫu thân, cũng chẳng ai dám coi thường ta.”

Ta dịu dàng an ủi đứa con trai to xác vẫn luôn quấn quýt bên mẫu thân này.

Chỉ đến khi Kim Thiết Mộc nghe được câu trả lời của ta, y mới cảm thấy yên tâm, nặng nề thở ra một hơi, gật đầu, nói:

“Kim Quả Nhi sẽ mãi mãi bảo vệ mẫu thân, giống như trước đây mẫu thân từng bảo vệ Kim Quả Nhi.”

Ta dịu dàng mỉm cười.

Kim Thiết Mộc chậm rãi kể cho ta nghe những chuyện lớn nhỏ mình từng trải qua sau khi ta rời đi.

Ta cũng dần chìm vào hồi ức.

Ta nhớ rõ năm y mười tuổi, bị người ta đ.á.n.h bằng roi, sau đó còn bị trói lên cây, hơi thở thoi thóp.

Giống hệt một chú ch.ó con lang thang mà ta từng nhìn thấy bên đường khi còn nhỏ.

Ta nhân lúc đêm xuống, cứu y trở về doanh trướng.

Ta phải tốn không ít tâm tư, xoay xở giữa những kẻ có quyền thế, thậm chí không tiếc dùng sắc đẹp của mình để đổi lấy sự cho phép, cuối cùng mới có thể đưa y về bên cạnh, nhận y làm con nuôi.

Từ đó về sau, ta có một miếng cơm ăn, y cũng có một miếng.

Kim Thiết Mộc là con trai của một ca kỹ từng được vị quân vương ngoại bang tùy ý sủng hạnh.

Mẫu thân ruột của y c.h.ế.t vì khó sinh.

Trong số mấy chục hoàng t.ử, công chúa, y chẳng có gì nổi bật, thân phận lại thấp kém.

Không ai yêu thương Kim Thiết Mộc, y chỉ có thể trở thành đối tượng để người khác bắt nạt, trút giận.

Mãi đến khi ta gặp y, chúng ta nương tựa vào nhau, cùng l.i.ế.m láp những vết thương của đối phương.

Năm đó ta hai mươi bốn tuổi, cũng là năm thứ ba kể từ ngày ta đến ngoại bang.

Y giống như món quà mà ông trời bù đắp cho đứa con ta đã mất.

Ta đã làm mẫu thân của y, liều mạng dốc hết tâm sức nâng y lên ngôi.

May mà Kim Quả Nhi của ta rất có bản lĩnh, không chịu thua kém ai.

Không chỉ ngồi vững trên ngai vàng sắt thép ấy, y còn g.i.ế.c sạch những quý tộc từng bắt nạt hai mẹ con chúng ta, thậm chí y vẫn còn đủ sức giúp đỡ phụ thân ta.

Từ đó, ngoại bang và triều đình ta mở cửa giao thương, trở thành láng giềng thân thiện.

Không còn chiến tranh, cũng không còn nữ t.ử nào phải chịu cảnh giống ta nữa.

Ta thu hồi tâm tư khỏi những hồi ức xa xăm, nhìn đứa con trai thật thà, chất phác trước mặt, ta chậm rãi nói:

“Mẫu thân nhớ ra rồi. Quả thật có một chuyện cần Kim Quả Nhi giúp đỡ.”

Ta hạ thấp giọng, nở nụ cười dịu dàng ngọt ngào.

“Kim Quả Nhi, cùng mẫu thân đi g.i.ế.c vài người nhé.”

“G.i.ế.c mấy kẻ mà ông ngoại con không tiện tự mình động đến.”

“G.i.ế.c những kẻ năm xưa đã đưa mẫu thân vào con đường chịu nhục.”

Trong số đó có phụ thân của Diêu Như Ngọc.

Ta phải tự tay tiễn ông ta lên đường.

“Vâng, mẫu thân.”

Gương mặt Kim Thiết Mộc đỏ lên. Thân hình vạm vỡ như một tòa tháp sắt quỳ xuống trước mặt ta, tuyên thệ lòng trung thành.

Bàn tay y siết c.h.ặ.t thanh đao bên hông.

“Mẫu thân muốn g.i.ế.c ai, Kim Quả Nhi sẽ g.i.ế.c kẻ đó.”

Dung Hằng cưới Diêu Như Ngọc, chính là chiếc gai cắm sâu trong lòng ta, cả đời cũng không thể nhổ ra được. Vết thương ấy mưng mủ thối rữa, khiến ta không lúc nào không phải chịu đựng đau đớn.

Thứ t.h.u.ố.c duy nhất có thể khiến ta dễ chịu hơn, chính là nhìn bọn họ đau khổ.

Đêm khuya, lệnh cấm đi lại đã được ban xuống. Người gõ mõ vừa gõ đến canh tư.

“Từ nay về sau, sẽ không còn Diêu thừa tướng vinh hoa phú quý, sống một đời phong quang vô hạn nữa.”

Ta ngồi trên lưng ngựa, dẫn theo một đội nhân mã nối đuôi nhau rời khỏi Diêu phủ.

Ta lau đi vết m.á.u đã khô vì gió trên mặt. Đó là m.á.u của phụ thân Diêu Như Ngọc. Khi b.ắ.n lên mặt ta, nó vẫn còn ấm và mang theo mùi tanh nồng.

Diêu phủ chính là nơi cuối cùng ta xét nhà c.h.é.m đầu trong đêm nay, tội danh là bất kính với hoàng tộc, mưu nghịch tạo phản.

Ta l.i.ế.m nhẹ khóe môi, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn.

Kim Thiết Mộc ở bên cạnh thấy ta vui vẻ, y cũng lập tức vui theo, nhe miệng cười, chẳng có chút dáng vẻ trầm ổn nào của một vị vương.

“Ngày mai, mẫu thân sẽ đưa con đi gặp một người.”

Ta sảng khoái cười với Kim Quả Nhi, trong lòng dâng lên niềm vui chậm rãi lan tỏa, d.ụ.c vọng của con người khi được thỏa mãn, đại khái chính là cảm giác này nhỉ?

Chỉ còn thiếu một chút, chỉ một chút nữa thôi.

Nỗi tiếc nuối và nhục nhã của cả đời ta sẽ được lấp đầy.

Kim Quả Nhi lúc này lại nở một nụ cười đầy giảo hoạt, cười lớn một tiếng:

“Nhi t.ử biết là ai. Mẫu thân đã kể cho nhi t.ử nghe rất nhiều, rất nhiều lần rồi.”

Ta nhất thời nghẹn lời.

“Thật sao?”

Ta hỏi lại Kim Thiết Mộc, ai ai cũng biết ta dành cho Dung Hằng một mối chân tình sâu nặng.

Vậy mà ta lại phải chịu sự lạnh nhạt của hắn đến mức này.

Nghĩ đến đủ chuyện Dung Hằng đối xử với ta sau khi hồi kinh, ta bỗng cảm thấy tất cả thật nực cười. Kim Thiết Mộc dường như nhận ra cảm xúc của ta thay đổi, vừa định mở miệng hỏi thì một gia phó đã cưỡi ngựa chạy nhanh tới.

“Công chúa, phủ ngoài thành bị tập kích.”

Nghe gia phó bẩm báo, l.ồ.ng n.g.ự.c ta lập tức thắt lại.

Tối nay ta phụng chỉ kê biên tài sản.

Ngoài Kim Quả Nhi, ta chỉ nói chuyện này với một người.

Ta rơi thẳng xuống vực băng giá.

Ta siết c.h.ặ.t dây cương, lập tức quay đầu ngựa.

“Dung, Hằng!”

Ta nghiến răng, giọng đầy căm hận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bất Phụ Khanh - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD