Bất Phụ Khanh - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:04
Tác giả: Trầm Phi Thanh - 沉非清
Editor: Xuân tàn hoa lạc
Đến khi ta phi ngựa như bay tới biệt viện, nơi đó đã chìm trong biển lửa.
Ta rút trường kiếm, c.h.é.m xuống đầu mấy kẻ địch, ép hỏi được hướng Diêu Như Ngọc cùng đám người kia bỏ trốn, sau đó lập tức thúc ngựa đuổi theo.
Mãi đến khi trời vừa hửng sáng, ta mới nhìn thấy bọn họ.
Áo ngoài của Dung Hằng đang khoác trên người Diêu Như Ngọc. Hắn cúi người, ôm người trong lòng lên xe ngựa. Hàng mi rũ xuống, bộ bạch y vốn luôn sạch sẽ tinh tươm nay đã dính đầy bụi bẩn và m.á.u tanh, vậy mà hắn không hề có chút ghét bỏ nào.
Hai đứa trẻ cũng gắt gao nép bên cạnh phụ thân, giống như hai con chim non vừa bị mưa xối ướt.
Ánh mặt trời ban mai phủ lên người Dung Hằng, khiến hắn trông chẳng khác nào người bước ra từ chốn tiên cảnh, thanh lãnh vô song.
Một gia đình thật tốt đẹp.
Ta xoay người xuống ngựa, bước về phía bọn họ. Ta chỉ cảm thấy cơ thể mình khẽ run lên, từng chút từng chút một mất hết sức lực. Không biết là ai nhìn thấy ta trước, một người, rồi đến người thứ hai, tất cả đều bật lên tiếng khóc tuyệt vọng.
“Vì sao?”
Ta nhẹ nhàng hỏi, ta không còn đủ sức để vung kiếm nữa, chỉ có thể chống nó xuống đất, dựa vào thanh kiếm để giữ vững cơ thể héo hon đang run rẩy không ngừng.
Dung Hằng quay đầu nhìn ta, hắn bình tĩnh đến lạ, như thể chẳng hề kinh ngạc khi nhìn thấy ta.
Ta chợt nhớ đến năm đầu tiên sau khi chúng ta thành hôn. Khi ấy ta đột nhiên sốt cao không ngừng, nôn mửa tiêu chảy, Dung Hằng ngày đêm chăm sóc ta, chưa từng có một lời oán trách.
Hắn từng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng lay động, chỉ mong ta có thể yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Phía sau, Kim Thiết Mộc dẫn binh chạy đến, cuối cùng ta cũng không thể chống đỡ thêm.
Ta phun ra một ngụm m.á.u, rồi ngất lịm.
“Khanh Khanh!”
Ta vẫn luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chẳng biết mình đã ngủ bao lâu.
Trong cơn mê man, ta hoảng hốt nghe thấy tiếng phụ thân, mẫu thân gọi mình, tiếng khóc của huynh trưởng và tỷ tỷ, còn có tiếng Kim Quả Nhi phẫn nộ gào thét.
Hình như có thái y nói rằng ta nhiều năm chịu thương tích và lao lực, lại mang quá nhiều tâm sự, cơ thể đã sớm bị đào rỗng.
Ta không nhớ rõ, chỉ biết mình cứ chìm vào hết cơn mê này đến cơn mê khác.
“Khanh Khanh.”
Có người đang gọi tên ta.
Khi mở mắt lần nữa, ta nhìn thấy Dung Hằng đang quỳ bên giường.
Hắn dường như đang đọc gì đó, bên tai vang lên tiếng lật sách khe khẽ.
Ta hơi choáng váng, trong thoáng chốc, ta còn tưởng mình đã trở lại những ngày tháng tân hôn ngọt ngào năm xưa.
Chúng ta ở bên nhau, lặng lẽ mà dịu dàng.
Ta lấy lại tinh thần, không nhìn hắn, chỉ cẩn thận lắng nghe, ngoài phòng, tiếng cầu xin thê lương mà ta ghét nhất vẫn đang vang lên.
“Kim Quả Nhi.”
Ta thở dốc, gọi đứa con trung thành của mình.
Đáng tiếc cơ thể quá yếu, giọng nói chỉ nhẹ như một cơn gió thoảng.
Ta cảm nhận được ánh mắt Dung Hằng dừng trên người mình rất lâu.
Một lát sau, hắn ném quyển sách trong tay sang một bên, loạng choạng đứng dậy, tự mình đi gọi người. im Thiết Mộc với thân hình cao lớn lập tức như một cơn gió cuốn vào phòng.
Y quỳ sụp xuống bên giường, khóc nức nở bên tay ta.
“Mẫu thân.”
Dung Hằng cũng theo vào, hắn im lặng quỳ bên giường.
Kim Thiết Mộc cảm nhận được ánh mắt Dung Hằng đang nhìn mình. Bản năng được tôi luyện trên thảo nguyên khiến y lập tức cảm nhận được một loại nguy hiểm.
“Đừng khóc.”
Ta an ủi đứa trẻ này, ta suy nghĩ một lát, sau đó dùng tiếng ngoại bang bắt đầu căn dặn Kim Quả Nhi vài chuyện.
“Cả đời này, con chỉ được cưới một vị vương hậu.”
“Con phải trân trọng nàng, bảo vệ nàng, đối xử với nàng giống như con từng đối xử với mẫu thân.”
“Con cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt, giữ gìn sự tôn nghiêm của một vị vương.”
“Phải duy trì quan hệ hữu hảo với vương triều của ông ngoại. Ông ngoại sẽ bảo vệ con.”
“Sau khi mẫu thân c.h.ế.t, linh hồn mẫu thân sẽ hóa thành những vì sao trên thảo nguyên, mãi mãi soi sáng cho Kim Quả Nhi.”
Kim Thiết Mộc lập tức khóc không thành tiếng.
Ta mỉm cười an ủi, dỗ dành y, rồi nhờ y đi c.h.é.m đầu Diêu Như Ngọc và hai đứa con của nàng ta ở ngoài phòng.
Ta bảo y đừng để bất kỳ ai khác bước vào nữa, Kim Thiết Mộc nghẹn ngào khóc. Y dùng bàn tay to rộng lau nước mắt nước mũi, kéo lê bước chân nặng nề đi ra ngoài.
Rất nhanh, bên ngoài liền trở nên yên tĩnh.
“Phu quân.”
Ta ngồi dậy, vẫn ngọt ngào gọi Dung Hằng như ngày trước, giống như lúc này mới nhớ ra hắn đang ở đây.
Dung Hằng cười, đây là lần đầu tiên hắn cười với ta phóng túng như vậy. Nụ cười tuấn mỹ, tiêu sái, chỉ là tóc hắn đã bạc đi rất nhiều, không còn là thiếu niên lang năm nào nữa.
“Khanh Khanh.”
Hắn gọi ta.
“Nàng là Trấn Quốc Công chúa. Hoàng đế đã ban cho nàng một thân phận hoàn toàn mới. Nàng có thể trở thành một cô nương thanh thanh bạch bạch, tại sao vẫn muốn làm Ninh Khanh Khanh?”
Ánh mắt lạnh như băng sương của Dung Hằng cuối cùng cũng thay đổi, hắn dịu dàng nhìn ta, trong mắt ẩn chứa rất nhiều điều mà ta không thể hiểu.
“Bởi vì Ninh Khanh Khanh là thê t.ử của Dung Hằng mà.”
Ta trả lời hắn, trong mắt ta ngập đầy nước mắt.
Dung Hằng thật kỳ lạ. Hắn đã phí hết tâm tư cứu Diêu Như Ngọc ra, vậy mà giờ phút này trông hắn lại chẳng hề đau lòng vì cái c.h.ế.t của nàng và các con.
Ngay trước mặt ta, hắn lật qua lật lại quyển sách bị bỏ sang một bên, sau đó suy sụp xé nát nó. Ta cẩn thận liếc nhìn, đó là một quyển sách y thuật.
Dung Hằng rút thanh kiếm treo trong phòng xuống. Đó là thanh kiếm năm xưa hắn tặng ta khi ta lên đường đến ngoại bang. Hắn đưa kiếm đến bên tay ta, ta mỉm cười nhận lấy.
“Vì sao lại là Diêu Như Ngọc?”
“Khanh Khanh.”
Dung Hằng vuốt ve gương mặt ta, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc mai bên thái dương.
Ta nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe cùng những giọt nước mắt đang lăn xuống của hắn.
“Năm nàng mười tám tuổi, chúng ta thành thân. Ba năm sau, nàng rời khỏi ta. Đến năm thứ tư nàng ở ngoại bang, ta đã tìm mọi cách phái sứ thần đến đó tìm nàng. Chỉ cần nàng nói nàng bằng lòng, dù chân trời góc biển, ta cũng sẽ đưa nàng trốn đi.”
Dung Hằng chậm rãi cụp mắt, thần sắc dần trở nên nặng nề, giọng nói cũng khàn đi đôi chút. Hắn nhắm mắt, không dám nhìn ta nữa.
“Chính nàng từng nói, chỉ cần hai vương triều này có thể đảo điên.”
Dung Hằng mở mắt.
Nước mắt vừa rồi đã rửa đôi mắt hắn sạch sẽ, trong veo, sáng ngời như thuở ban đầu chúng ta gặp nhau.
“Con trai nàng sẽ giúp nàng, phụ thân nàng sẽ giúp nàng, phu quân của nàng cũng sẽ giúp nàng.”
“Ta phải có được thế lực của Diêu tướng, nên ta mới lợi dụng Diêu Như Ngọc. Ta cảm thấy rất hổ thẹn với nàng ta.”
Ta nghiêng đầu.
Ta nghĩ đến mười ba năm Dung Hằng không có ta bên cạnh. Nghĩ đến Diêu Như Ngọc si tình Dung Hằng, cuối cùng cũng đạt được điều nàng ta mong muốn. Nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc khi Dung Hằng cưới nàng. Nghĩ đến những đêm họ tựa vào nhau, nghĩ đến những đứa con của họ từng chút từng chút lớn lên, được sống trong nhung lụa và tình yêu thương của phụ mẫu, một đời thái bình.
“Khanh Khanh cũng đáng thương lắm.”
Nước mắt ta không ngừng rơi xuống.
Mười ba năm ấy, những người ta yêu, ta thương, có ai từng đau lòng vì ta chưa? Người thương ta, lại có ai từng cảm thấy hổ thẹn với ta?
“Ngươi từng yêu nàng ta sao?”
Ta ôm lấy Dung Hằng.
Dung Hằng cũng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy ta, như muốn dùng hết sức lực giữ ta lại, không để chúng ta một lần nữa chia lìa.
Ta cầm thanh kiếm trong tay, dùng sức đ.â.m thẳng vào thân thể Dung Hằng.
Lưỡi kiếm xuyên qua hắn, cũng xuyên qua chính ta.
Máu tươi đỏ thẫm ch.ói mắt, chậm rãi loang ra trên y phục của cả hai.
“Nàng còn nhớ những lời chúng ta từng nói vào năm thành thân không?”
Dung Hằng khẽ cười hỏi ta.
Ta áp trán mình vào trán hắn, tóc mai quấn lấy nhau, nhìn sâu vào mắt đối phương.
“Đương nhiên ta nhớ.”
“Kết tóc làm phu thê.”
“Ân ái không nghi ngờ."
Dung Hằng đã không phụ Ninh Khanh Khanh.
