Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 13: Người Thứ Tư

Cập nhật lúc: 25/07/2026 02:02

Tề Uyên Nhi đọc cuốn sổ của cha trong hai ngày.

Không phải vì chữ khó — nàng đọc nhanh hơn người thường. Mà vì có những đoạn nàng đọc xong rồi ngồi yên nhìn vào tường, để nó ngấm vào trước khi đọc tiếp. Cha nàng viết theo kiểu người ghi lại để tự nhớ, không phải để người khác đọc — câu cụt, ý còn dở, đôi chỗ chỉ là một cái tên hoặc một con số không giải thích.

Nàng biết cách đọc kiểu đó. Cha nàng đã dạy — không phải dạy thẳng, mà dạy bằng cách để nàng xem ông ghi chép từ nhỏ, đến khi nàng tự hiểu.

Ngày thứ hai, nàng tìm ra tên người thứ tư.

Không phải tên thật — là một biệt danh, hai chữ viết tắt: T.H.N. Cha nàng dùng biệt danh này ba lần trong sổ, mỗi lần đều gắn với một quyết định lớn của triều đình trong năm năm qua — quyết định mà bề ngoài trông như của hoàng đế, nhưng theo những gì cha nàng ghi lại, thực ra có bàn tay của T.H.N. đằng sau.

Ba chữ cái. Tề Uyên Nhi nhìn vào đó, lần theo từng manh mối cha nàng để lại, và đến cuối ngày thứ hai, nàng có câu trả lời.

T.H.N. — Thượng thư Hà Nguyên Khánh, Bộ Hộ.

Người nắm ngân khố. Người kiểm soát tiền bạc của cả triều đình.

Nàng đi sang thư phòng, nói với Lâm Tĩnh .

❖ ❖ ❖

Lâm Tĩnh nghe xong, im lặng lâu hơn bình thường.

Không phải im lặng của người đang xử lý thông tin mới — mà im lặng của người đang quyết định nói gì.

Tề Uyên Nhi nhận ra sự khác biệt đó. "Gia chủ biết tên này."

"Biết."

"Và gia chủ không nghĩ đó là người thứ tư."

Hắn nhìn thẳng vào nàng. "Hà Nguyên Khánh mất chức Thượng thư Bộ Hộ hai năm trước. Hiện đang dưỡng bệnh tại quê nhà, không còn trong triều nữa."

Tề Uyên Nhi ngồi yên.

"Khi nào ông ta mất chức?"

"Hai năm trước. Chính xác là hai tháng sau khi gia tộc họ Tề gặp biến."

Nàng nhìn xuống cuốn sổ trong tay. Cha nàng ghi tên T.H.N. lần cuối cùng là ba năm trước — một năm trước khi họ Tề gặp nạn. Tại thời điểm đó, Hà Nguyên Khánh vẫn còn là Thượng thư Bộ Hộ, vẫn còn trong triều, vẫn còn quyền lực.

Nhưng giờ ông ta đã không còn ở đó nữa.

"Cha ta viết sổ này ba năm trước," nàng nói chậm. "Lúc đó T.H.N. là Hà Nguyên Khánh — đúng. Nhưng Hà Nguyên Khánh bị loại khỏi triều đình hai năm trước. Nghĩa là..."

"Nghĩa là người thứ tư không còn là Hà Nguyên Khánh nữa," Lâm Tĩnh nói. "Hoặc Hà Nguyên Khánh chưa bao giờ là người thứ tư — ông ta chỉ là công cụ, và khi không còn dùng được, người thật sự đứng sau đã loại ông ta đi."

Tề Uyên Nhi nhìn vào cuốn sổ.

Cha nàng viết cẩn thận. Cha nàng không sai. Nhưng cha nàng viết dựa trên thông tin của ba năm trước — và ba năm là đủ lâu để ván cờ xoay chiều hoàn toàn.

Nàng đã đọc đúng những gì cha ghi. Nhưng kết luận nàng rút ra từ đó — sai.

Không phải sai vì nàng kém. Mà vì nàng tin cha nàng biết hết — và cha nàng cũng chỉ là người biết đến một mức nhất định, vào một thời điểm nhất định.

Lần đầu tiên, Tề Uyên Nhi cảm thấy thứ gì đó lung lay bên dưới — không phải kế hoạch, không phải quyết tâm. Mà là cái nền tảng mà nàng đã đứng lên từ đầu: rằng cha nàng đã nhìn thấy đủ để dẫn đường cho nàng.

Có thể cha nàng cũng không biết hết.

Có thể nàng đang đi theo một bản đồ vẽ từ một thế giới không còn tồn tại nữa.

❖ ❖ ❖

"Vậy bây giờ ta không biết người thứ tư là ai." Nàng nói thẳng.

"Chưa biết," Lâm Tĩnh sửa lại. "Khác với không biết."

"Gia chủ có nghi ngờ ai không?"

Hắn im lặng.

Lần này Tề Uyên Nhi để im lặng đó kéo dài, không lấp vào. Nàng nhìn hắn — khuôn mặt quen thuộc, nghiêm quen thuộc, nhưng hôm nay có thứ gì đó khác. Không phải căng thẳng. Gần hơn với thứ người ta có khi đứng trước điều họ không muốn nói.

"Gia chủ biết điều gì đó," nàng nói.

Hắn không phủ nhận.

"Và gia chủ chưa nói với ta."

"Chưa chắc chắn."

"Bao nhiêu lần ta đưa ra điều chưa chắc chắn và gia chủ nghe?" Giọng nàng không lên, không xuống — chỉ thẳng. "Tại sao lần này lại khác?"

Lâm Tĩnh đứng dậy, đi đến cửa sổ. Thói quen cũ — khi cần sắp xếp lại suy nghĩ. Nhưng lần này hắn đứng ở đó lâu hơn bình thường.

"Vì lần này liên quan đến ta," hắn nói cuối cùng, không quay lại.

Tề Uyên Nhi ngồi yên.

"Gia chủ nghi ngờ người thứ tư có liên quan đến gia chủ."

"Có liên quan đến cha ta." Hắn quay lại, nhìn thẳng vào nàng — lần đầu tiên từ đầu buổi này, ánh mắt hắn không còn giữ khoảng cách kiểm soát quen thuộc. "Cha ta mất khi ta còn nhỏ — ta biết ông mất vì bệnh. Nhưng hai năm gần đây, có vài thứ ta tìm được không khớp với điều đó."

"Gia chủ nghĩ cha mình bị hại."

"Ta không chắc." Hắn ngồi xuống, nhìn xuống bàn tay mình. "Và chính vì không chắc nên ta chưa nói. Vì nếu ta sai — nếu chỉ là ta đang tìm ý nghĩa ở chỗ không có ý nghĩa — thì ta đã dẫn phu nhân đi theo hướng sai."

Tề Uyên Nhi nhìn hắn.

Đây là Lâm Tĩnh khác với Lâm Tĩnh nàng đã gặp trong mười mấy ngày qua. Không phải kém hơn — mà là người hơn. Người đang ngồi với điều mình không chắc, không che đi bằng sự tự tin hay bằng im lặng, mà nói thẳng ra rằng mình không chắc và mình sợ dẫn người khác đi sai.

"Gia chủ mất bao lâu để quyết định nói điều này với ta?"

Hắn nhìn lên. "Từ hôm phu nhân nói về cuốn sổ."

"Hai ngày."

"Hai ngày."

Tề Uyên Nhi gật đầu chậm. Không phải gật đầu chấp nhận — mà gật đầu của người đang xử lý thông tin mới và đặt nó vào đúng chỗ.

"Những thứ gia chủ tìm được không khớp với chuyện cha mất vì bệnh — đó là gì?"

Hắn nhìn nàng một lúc — đ.á.n.h giá, không phải do dự. Rồi hắn kể.

Không dài. Chỉ ba điều — ba chi tiết nhỏ trong cái c.h.ế.t của cha Lâm Tĩnh mười mấy năm trước mà hắn vô tình tìm ra trong hai năm gần đây. Ba chi tiết riêng lẻ không có nghĩa gì, nhưng đặt cạnh nhau thì tạo ra một câu hỏi mà hắn chưa tìm được câu trả lời.

Khi hắn kể xong, Tề Uyên Nhi ngồi yên một lúc.

"Gia chủ đang làm việc này vì cha ta," nàng nói khẽ. "Nhưng không chỉ vì cha ta."

Hắn không phủ nhận.

"Ta không biết điều đó từ đầu."

"Ta biết." Hắn nhìn thẳng vào nàng. "Ta không nói vì không muốn phu nhân nghĩ ta đang dùng chuyện của họ Tề để phục vụ chuyện của mình."

"Có phải vậy không?"

Câu hỏi thẳng. Không thù địch — chỉ thẳng.

Lâm Tĩnh im lặng đủ lâu để câu trả lời không còn đơn giản nữa.

"Cả hai," hắn nói cuối cùng. "Ta giúp phu nhân vì ta nợ cha phu nhân. Và ta muốn tìm ra sự thật về cha ta. Hai điều đó đang đi cùng một hướng — nhưng ta không thể nói chắc rằng chúng hoàn toàn tách biệt."

Phòng yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ, gió thổi qua tán cây tùng già, tiếng lá rì rào rồi im.

Tề Uyên Nhi nhìn hắn — người đàn ông ngồi đối diện nàng, vừa nói ra điều mà một người khéo léo hơn sẽ không bao giờ nói, vì nói ra chỉ khiến mình dễ bị nghi ngờ hơn.

Hắn biết điều đó. Vẫn nói.

"Cảm ơn gia chủ nói thật," nàng nói.

"Phu nhân không hỏi ta định làm gì tiếp theo."

"Vì ta chưa quyết định ta nghĩ gì về điều gia chủ vừa nói." Nàng nhìn thẳng vào hắn. "Ta cần thời gian."

Hắn gật đầu. "Được."

"Gia chủ không hỏi ta sẽ quyết định thế nào?"

"Không."

"Vì sao?"

Hắn nhìn nàng, và trong ánh mắt đó có thứ gì đó mà nàng chưa thấy trước đây — không phải tự tin, không phải kiên nhẫn. Gần hơn với thứ người ta có khi đã đặt cược một điều gì đó quan trọng và đang chờ kết quả mà không thể kiểm soát.

"Vì đó là quyết định của phu nhân," hắn nói. "Không phải của ta."

Tề Uyên Nhi đứng dậy, cầm cuốn sổ.

"Ta về phòng đây."

"Ừ."

Nàng bước ra đến cửa, dừng lại.

"Gia chủ."

"Gì?"

"Những thứ gia chủ nghi ngờ về cha mình — kể cho ta nghe đủ hơn khi nào gia chủ sẵn sàng." Nàng không quay lại. "Không phải vì ta cần thông tin. Mà vì nếu chúng ta đang đi cùng nhau, ta muốn biết gia chủ đang mang theo gì."

Nàng đi ra mà không chờ trả lời.

Nhưng sau lưng nàng, nàng nghe thấy hắn thở ra — nhẹ, không thành tiếng, kiểu thở của người vừa đặt xuống thứ đã mang quá lâu.

❖ ❖ ❖

Về đến Trường Phong viện, Tề Uyên Nhi ngồi xuống bàn nhìn vào cuốn sổ.

Người thứ tư không phải Hà Nguyên Khánh — hoặc không còn là Hà Nguyên Khánh nữa. Bản đồ cha nàng để lại không sai, nhưng thế giới đã thay đổi kể từ khi ông vẽ nó.

Và Lâm Tĩnh — người nàng bắt đầu tin — đang có lý do riêng để muốn Thái sư Hoàng ngã, lý do mà hắn giữ lại hai ngày trước khi nói ra.

Hai điều đó không nhất thiết làm hỏng mọi thứ. Nhưng chúng làm thay đổi mọi thứ — làm cho ván cờ phức tạp hơn, làm cho người nàng đang đi cùng trở nên thật hơn, và làm cho nàng nhận ra rằng nàng không phải người duy nhất đang mang theo thứ gì đó chưa nói hết.

Tề Uyên Nhi mở cuốn sổ ra, lật lại từ đầu.

Lần này nàng đọc lại với câu hỏi khác — không phải "cha ta biết gì", mà là "cha ta chưa kịp biết gì".

Đó là câu hỏi khó hơn. Và có thể cũng là câu hỏi đúng hơn.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 13: Chương 13: Người Thứ Tư | MonkeyD