Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 14: Chiếu Tra

Cập nhật lúc: 25/07/2026 02:02

Quan sai từ Bộ Hình đến phủ Lâm vào giờ Thìn, khi Tề Uyên Nhi đang ăn sáng.

Tiếng báo từ ngoài cổng vang vào, tiếng bước chân của người hầu chạy đi chạy lại, rồi là im lặng theo kiểu im lặng khác với im lặng bình thường của phủ buổi sáng — dày hơn, căng hơn.

A Tuyết thò đầu vào cửa, mặt trắng bệch: "Tiểu thư, quan sai Bộ Hình đến. Họ mang chiếu tra."

Tề Uyên Nhi đặt chén cơm xuống.

"Bao nhiêu người?"

"Sáu người. Có cả một viên Thị lang."

Sáu người và một Thị lang — không phải đến hỏi thăm, cũng không phải đến xét hỏi thông thường. Đây là đủ người để phong tỏa một phần phủ nếu cần.

Tề Uyên Nhi đứng dậy, chỉnh lại y phục. "Lâm Tĩnh đã biết chưa?"

"Dạ, Trần quản gia đã vào báo gia chủ rồi ạ."

"Được. Em ở trong phòng, không ra ngoài."

Nàng bước ra.

❖ ❖ ❖

Quan sai Bộ Hình đứng ở sân chính, dẫn đầu là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, mặc quan phục xanh, cầm một ống giấy đỏ — chiếu chỉ hoặc lệnh tra.

Lâm Tĩnh đã ra đứng ở bậc thềm thượng phòng. Mặc thường phục nhưng đứng theo tư thế không khác gì đang mặc triều phục — thẳng, lạnh, chiếm trọn không gian trước mặt mà không cần làm gì thêm.

Viên Thị lang nhìn thấy hắn, cúi đầu vừa đủ lễ:

"Hạ quan phụng lệnh Thái sư, đến thỉnh Lâm Thượng thư vào cung trình báo về vụ thất thoát văn thư cơ mật của Bộ Hộ ba năm trước."

Không gian sân chính lặng phắc.

Tề Uyên Nhi đứng ở hành lang bên cạnh, nghe câu đó và hiểu ngay — đây không phải điều tra thật. Đây là cái cớ. Bộ Hộ, văn thư cơ mật, ba năm trước — đủ mơ hồ để tra hỏi mà không cần bằng chứng cụ thể, đủ nghiêm trọng để buộc Lâm Tĩnh phải vào cung, rời khỏi phủ, rời khỏi tầm kiểm soát của chính mình.

Thái sư Hoàng không ra tay vào phủ. Ông ta kéo Lâm Tĩnh ra ngoài phủ.

Lâm Tĩnh nhìn viên Thị lang, giọng bình thản đến mức lạnh:

"Thái sư có lệnh, ta tự nhiên phải tuân. Cho ta một khắc chuẩn bị."

"Hạ quan sẽ chờ."

Lâm Tĩnh quay vào trong. Tề Uyên Nhi theo sau, đủ xa để không ai chú ý, đủ gần để nàng nghe hắn nói khẽ khi đi qua nàng:

"Đừng động vào thư phòng khi ta đi vắng."

Chỉ vậy. Rồi hắn đi thẳng vào trong chuẩn bị.

❖ ❖ ❖

Tề Uyên Nhi đứng ở hành lang, nhìn đoàn quan sai đứng chờ dưới sân.

Một khắc không dài. Nhưng đủ để nàng suy nghĩ.

"Đừng động vào thư phòng" — câu đó có nghĩa là trong thư phòng có thứ người ta có thể đến lấy khi hắn đi vắng. Không phải cảnh báo dành cho nàng — mà là thông tin dành cho nàng. Hắn không có thời gian nói nhiều hơn, nên nói đủ để nàng tự hiểu phần còn lại.

Phần còn lại là: thư phòng cần có người.

Không phải người hầu bình thường — người hầu không có tư cách ngăn quan sai nếu họ muốn vào. Cần người có tư cách ở đó, có lý do hợp lệ để ở đó, và đủ để khiến người muốn vào phải suy nghĩ lại.

Tề Uyên Nhi quay người, đi về phía thư phòng.

Vân thị đang đứng ở cửa thượng phòng nhìn ra sân, mặt bình thản nhưng mắt theo dõi từng động tĩnh. Thấy Tề Uyên Nhi đi về hướng thư phòng, bà không nói gì — chỉ gật đầu nhẹ, một cái gật đầu không ai khác để ý.

Đủ rồi.

❖ ❖ ❖

Tề Uyên Nhi vào thư phòng, ngồi xuống ghế trước bàn thư, mở cuốn sách đang đọc dở trên bàn ra.

Dáng của người đang đọc sách buổi sáng. Không có gì bất thường.

Nàng ngồi đó, đọc mà không đọc, tai lắng nghe mọi tiếng động bên ngoài.

Mười lăm phút sau, tiếng bước chân — không phải bước chân của người hầu trong phủ, nặng hơn và đều hơn. Hai người, có thể ba. Dừng lại ở cửa thư phòng.

Tiếng gõ cửa.

"Vào." Tề Uyên Nhi không ngẩng đầu khỏi sách.

Cửa mở. Một người bước vào — không phải viên Thị lang, là người có vết sẹo dưới mắt trái. Lần này mặc y phục người hầu của phủ — giả mạo, nhưng đủ để đi lại trong lúc hỗn độn mà ít ai chú ý.

Hắn ta thấy Tề Uyên Nhi , dừng lại.

"Thiếu phu nhân." Giọng không bộc lộ bất ngờ — người được huấn luyện tốt.

"Ta đang đọc sách." Tề Uyên Nhi lật sang trang mới, vẫn không nhìn lên. "Ngươi cần gì?"

"Hạ nhân nhầm phòng. Xin thiếu phu nhân thứ lỗi."

"Phủ này ngươi đi lại quen chưa? Thư phòng của gia chủ ai cũng biết ở đâu."

Một khoảng dừng ngắn. "Hạ nhân mới vào."

"Vậy thì ra mà hỏi Trần quản gia." Tề Uyên Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hắn ta lần đầu tiên — không phải ánh nhìn của người sợ hãi, không phải của người nghi ngờ, mà của người đang xử lý một việc nhỏ trước khi quay lại việc lớn hơn. "Trần quản gia đang ở ngoài sân tiễn gia chủ. Đi đi."

Hắn ta nhìn nàng một lúc.

Nàng nhìn lại, bình thản.

"Dạ." Hắn ta cúi đầu, lui ra.

Cửa khép lại.

Tề Uyên Nhi nhìn xuống trang sách, tay vẫn giữ trang không lật. Tim nàng đang đập nhanh hơn bình thường — nàng biết, cảm nhận được rõ ràng. Nhưng tay không run và giọng không vỡ, vậy là đủ.

Hắn ta đến để lấy thứ gì đó trong thư phòng này. Không lấy được vì nàng đang ở đây. Sẽ báo lại cho người sai hắn.

Và người đó sẽ tìm cách khác.

Nàng cần biết họ đang tìm thứ gì trong thư phòng — thứ mà Lâm Tĩnh đã không kịp nói, chỉ kịp dặn không để ai động vào.

❖ ❖ ❖

Lâm Tĩnh về lúc giờ Mùi.

Vào thẳng thư phòng, không ghé qua đâu. Thấy Tề Uyên Nhi vẫn ngồi đó với cuốn sách, hắn dừng lại ở cửa một nhịp — đủ để nàng thấy rằng hắn không hoàn toàn bình thản như vẻ ngoài.

"Họ vào đây không?"

"Một người. Ra rồi."

Hắn bước vào, đi thẳng đến chiếc hộp gỗ trên bàn thư — chiếc hộp mà từ đầu truyện Tề Uyên Nhi đã để ý. Hắn mở ra, kiểm tra, rồi đóng lại.

"Còn nguyên."

"Trong đó có gì?" Tề Uyên Nhi đặt sách xuống.

Lâm Tĩnh quay lại nhìn nàng. Lần này không do dự.

"Danh sách. Những người cha ta tiếp xúc trong năm cuối trước khi mất. Ta ghi lại trong hai năm qua — từng tên một, từng lần gặp mà ta tìm được dấu vết." Hắn ngồi xuống ghế, trông mệt hơn lúc ra đi. "Nếu danh sách đó rơi vào tay Thái sư, ông ta sẽ biết ta đang điều tra chuyện cha ta."

"Và ông ta sẽ biết gia chủ biết nhiều hơn ông ta nghĩ."

"Đúng."

"Trong cung hôm nay thế nào?"

Hắn nhìn ra cửa sổ. "Thái sư hỏi về văn thư Bộ Hộ — câu hỏi mơ hồ, không có bằng chứng cụ thể. Rõ ràng là cái cớ." Hắn dừng lại. "Nhưng có điều ta không ngờ — trong buổi tra hỏi, có mặt Trần Khải Minh."

"Thượng thư Bộ Lễ mới được bổ nhiệm."

"Ông ta không hỏi gì. Chỉ ngồi nghe. Và nhìn ta theo kiểu—" Hắn không hoàn thành câu, nhưng Tề Uyên Nhi hiểu.

"Theo kiểu của người đang đ.á.n.h giá xem đối thủ mạnh đến đâu."

"Ừ."

Tề Uyên Nhi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ — không phải để nhìn ra ngoài, mà để suy nghĩ trong khi đứng.

"Thái sư Hoàng kéo gia chủ ra khỏi phủ để sai người vào lấy danh sách. Không thành. Trần Khải Minh ngồi trong buổi tra để quan sát gia chủ trực tiếp." Nàng suy nghĩ thành tiếng, không phải hỏi hắn. "Hai việc cùng một ngày — ông ta đang vừa thăm dò vừa hành động. Nghĩa là ông ta đang vội."

"Vì sao lại vội?" Lâm Tĩnh nhìn nàng.

"Vì có thứ gì đó sắp xảy ra mà ông ta cần mọi thứ vào đúng chỗ trước khi nó xảy ra." Tề Uyên Nhi quay lại. "Trần Khải Minh vừa được bổ nhiệm Thượng thư Bộ Lễ. Đây không phải bước cuối cùng của ông ta — đây là chuẩn bị cho bước cuối cùng. Bước cuối cùng là gì?"

Lâm Tĩnh im lặng.

Không phải im lặng vì không biết — mà im lặng vì biết và điều đó nặng hơn không biết.

"Nói ra đi," Tề Uyên Nhi nói khẽ.

"Bộ Lễ phụ trách lễ nghi lập thái t.ử," hắn nói. "Hoàng thượng sức khỏe không tốt trong năm nay. Chưa có thái t.ử. Ai kiểm soát nghi lễ lập thái t.ử — người đó kiểm soát ai sẽ ngồi lên ngai vàng tiếp theo."

Phòng yên tĩnh.

Tề Uyên Nhi đứng nhìn hắn, trong đầu bức tranh toàn cảnh lần đầu tiên hiện ra đầy đủ — không phải câu chuyện về gia tộc họ Tề, không phải câu chuyện về mật thư hay về cha nàng hay về cha hắn.

Câu chuyện về ai sẽ ngồi lên ngai vàng của Đại Tấn.

Và cha nàng — Tề Minh Chính, một học giả nhỏ ở Đàm Châu — đã vô tình biết đủ để trở thành người phải bị loại bỏ.

"Gia chủ biết điều này từ bao giờ?"

"Hôm nay. Khi nhìn Trần Khải Minh ngồi trong phòng tra và hiểu tại sao ông ta cần ngồi ở Bộ Lễ."

"Vậy là cả hai chúng ta hôm nay đều hiểu thêm một điều." Tề Uyên Nhi bước đến bàn, ngồi xuống đối diện hắn. "Và ván cờ lớn hơn cả hai chúng ta nghĩ."

"Lớn hơn nhiều."

Nàng nhìn hắn — mệt, thật sự mệt lần đầu tiên nàng thấy rõ trên mặt hắn, không bị che bởi lớp kiểm soát quen thuộc.

"Gia chủ có muốn dừng lại không?"

Câu hỏi thẳng. Không phán xét.

Lâm Tĩnh nhìn nàng. "Phu nhân hỏi thật?"

"Thật. Đây không còn là chuyện của cha ta hay cha gia chủ nữa. Đây là chuyện của cả một triều đại. Nếu gia chủ muốn lui — ta không trách."

Hắn im lặng một lúc.

"Phu nhân thì sao?"

"Ta không có lựa chọn," nàng nói thật. "Họ đã g.i.ế.c gia tộc ta. Dù ván cờ lớn đến đâu, ta cũng đã ở trong đó từ trước khi biết nó lớn thế nào."

"Thì ta cũng vậy." Hắn đứng dậy, đi đến giá sách, lấy xuống một cuốn. Không đưa cho nàng — chỉ cầm, nhìn vào gáy sách. "Cha ta mất khi ta mười chín tuổi. Ta không biết tại sao mãi cho đến hai năm trước. Và khi bắt đầu nghi ngờ, ta không thể dừng lại được nữa."

Nàng hiểu điều đó. Hiểu theo cách chỉ người cùng hoàn cảnh mới hiểu — không phải vì đồng cảm, mà vì đã tự mình sống qua.

"Vậy thì chúng ta tiếp tục," nàng nói.

"Tiếp tục," hắn xác nhận.

Không bắt tay. Không thề nguyền. Chỉ là hai chữ trong căn phòng đã trải qua một ngày dài — và đủ hơn bất kỳ lời hứa nào.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 14: Chương 14: Chiếu Tra | MonkeyD