Bình Minh Không Quay Lại Nữa - Chương 5

Cập nhật lúc: 31/08/2026 22:01

Thế rồi tôi thấy bóng dáng quen thuộc chạy về phía tôi.  

Không ô.  

Không áo mưa.  

Áo sơ mi trắng bỏng dính bám sát cơ thể vì ướt sũng.  

Tóc cũng ướt đến nhỏ giọt.  

"Dục Hàn, có lẽ hôm nay anh lại đến đón tôi."  

Tôi khẽ gọi nhưng chưa kịp tiến lại gần.  

Một chiếc xe con phóng vụt tới.  

Tốc độ nhanh đến nỗi bánh xe tạo thành một làn sóng nước lớn.  

Trong khoảnh khắc đó anh gào lên lao về phía tôi.  

Đôi mắt hoảng hốt.  

Không nghĩ gì.  

Không kịp nói một lời.  

Chỉ kịp dùng cả thân mình đẩy tôi ra ngoài.  

Rầm!  

Tiếng va chạm rợn người xuyên qua cơn mưa.  

Tôi ngã lăn ra đất.  

Lưng tê rát.  

Đầu va vào nền gạch lạnh toát.  

Trước mắt là một màn trắng xóa.  

Rồi sau đó là m.á.u.  

Máu đỏ đến ch.ói mắt loang trên nền đường như một đóa hoa anh túc bung nở trong bi kịch.  

Tôi nhìn thấy Trình Dục Hàn nằm bất động giữa làn mưa.  

Một tay vẫn vươn về phía tôi.  

Như thể bản năng vẫn muốn bảo vệ.  

Tôi bò dậy về phía anh.  

Đầu gối rớm m.á.u.  

Chân tay run lẩy bẩy không dám chạm vào.  

"Dục Hàn. Dục Hàn."  

Tôi gọi trong tiếng khóc đứt quãng.  

Ôm lấy anh.  

Cảm nhận được hơi thở đang dần cạn kiệt.  

Ánh mắt anh nhòe nước mưa.  

Yếu ớt nhưng vẫn cố gắng tìm lấy khuôn mặt tôi.  

Đôi môi anh mấp máy.  

Máu theo khóe miệng trào ra, hòa vào mưa.  

"Tư Niệm, em có sao không?"  

Tôi nghẹn ngào gật đầu.  

Không thể nói nổi một lời.  

Trái tim như bị xé toạc.  

Cái người đang nằm trong vòng tay tôi kia.  

Là Trình Dục Hàn từng cười rạng rỡ trước cổng trường.  

Từng giận dỗi như trẻ con vì tôi không nghe lời.  

Từng ôm tôi trong đêm đông nói rằng có em rồi anh không cần cái gì ấm nữa.  

Vậy mà giờ đây toàn thân anh lạnh toát.  

Mạch đập yếu ớt như ngọn gió thoi thóp trước khi tắt.  

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, vừa khóc vừa run rẩy.  

"Em không sao. Em không sao đâu.  

Nhưng anh phải mở mắt. Trình Dục Hàn, em xin anh."  

Cơn mưa vẫn rơi như trút.  

Như thể ông trời cũng đang khóc cùng tôi.  

Tôi đã hiểu.  

Có những khoảnh khắc dù chỉ dài mấy giây thôi.  

Cũng đủ để xé tan một đời người.  

Tiếng còi xe cấp cứu xé to màn đêm ẩm ướt.  

Đèn đỏ nhấp nháy liên tục.  

Phản chiếu lên gương mặt tái nhợt của Trình Dục Hàn như những mảnh vỡ rơi từ địa ngục.  

Tôi ngồi bên cạnh cáng cứu thương.  

Tay nắm lấy tay anh.  

Máu vẫn không ngừng thấm ra từ áo anh, lạnh buốt.  

Trên đường đến bệnh viện tôi gọi tên anh bao nhiêu lần.  

Anh chỉ im lặng.  

Đôi mắt khép lại.  

Hàng mi dài khẽ run.  

Giống như đang chìm trong một cơn mộng mị không lối thoát.  

"Dục Hàn, đừng ngủ mà. Em xin anh đấy."  

Tôi đã từng nghĩ, nếu một ngày mình mất anh.  

Thì hẳn là vì thời gian.  

Vì khoảng cách.  

Vì duyên phận.  

Chứ không phải như thế này.  

Đột ngột.  

Tàn nhẫn.  

Và nhuốm đầy m.á.u.  

Cửa phòng cấp cứu đóng lại.  

Ngăn cách giữa tôi và thế giới nơi anh đang giành giật sự sống.  

Tôi đứng như hóa đá.  

Cơn mưa vẫn chưa tạnh.  

Trong đại sảnh bệnh viện lạnh lẽo.  

Người ta đi ngang qua tôi như tôi không hề tồn tại.  

Tôi ngồi xuống ghế chờ.  

Toàn thân ướt sũng.  

Máu của anh vẫn còn dính đầy trên tay áo tôi.  

Mùi tanh nồng đó khiến tôi chỉ muốn nôn khan.  

Ba ngày sau, anh tỉnh lại.  

Lúc y tá gọi tôi chạy đến.  

Tôi gần như đ.á.n.h rơi chiếc hộp cháo đang cầm trên tay.  

Chưa kịp tháo tạp dề.  

Chưa kịp rửa sạch vết dầu loang lổ trên tay áo.  

Tôi chỉ biết chạy.  

Chạy như thể phía trước chính là ánh sáng duy nhất sau một cơn ác mộng quá dài.  

Cửa phòng bệnh được đẩy ra.  

Ánh nắng buổi sớm đặt qua cửa kính mờ phủ bóng lên gương mặt tái nhợt của anh.  

Trình Dục Hàn đang nằm đó.  

Tỉnh táo.  

Tôi bước từng bước đến gần.  

Tim đập như muốn bật khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.  

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.  

Anh đã tỉnh rồi.  

Cuối cùng anh cũng đã trở về bên em.  

"Dục Hàn."  

Tôi gọi tên anh, nhẹ như gió thoảng.  

Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.  

Anh quay đầu lại nhìn tôi.  

Đôi mắt đen nhánh từng khiến tôi say đắm năm nào.  

Giờ đây lại trong veo.  

Lạnh lùng.  

Không có mừng rỡ.  

Không có xúc động.  

Chỉ có sự hoang mang và xa lạ.  

"Cô là ai vậy?"  

Tôi đứng khựng lại.  

Câu hỏi ấy như tiếng sét đ.á.n.h thẳng vào n.g.ự.c tôi.  

Làm tê liệt tất cả mọi dây thần kinh.  

Tay tôi buông rơi chiếc khăn đang cầm.  

Rơi xuống đất không một tiếng động.  

Nhưng chính tôi lúc này rơi vào khoảng không vô tận.  

Không ai hay biết.  

Anh nhìn tôi.  

Ánh mắt lịch sự mà xa cách.  

Như thể tôi chỉ là một người qua đường tình cờ ghé ngang đời anh.  

Chứ không phải người từng cùng anh ôm nhau dưới mưa.  

Ngủ chung một chiếc giường.  

Cùng ăn từng bữa cơm.  

Viết từng dòng nhật ký gửi nhau giữa những tháng năm bình dị nhất.  

Tôi c.ắ.n môi, cố gắng giữ cho giọng nói không run.  

"Em là Tư Niệm. Tống Tư Niệm.  

Người mà anh đã yêu."  

Anh nhíu mày.  

Tôi cười.  

Một nụ cười gượng gạo đến đáng thương.  

"Phải rồi. Làm sao anh có thể nhớ.  

Khi ký ức của anh đã bị lấy đi cùng với tình yêu của chúng tôi?"  

Tôi lùi lại nửa bước.  

Môi khẽ mấp máy.  

Sau đó tôi vẫn đến bệnh viện mỗi ngày.  

Mang theo canh gà.  

Thuốc bổ.  

Và cả những câu chuyện vụn vặt mà chúng tôi từng cười ngả nghiêng trong ba tháng bên nhau.  

Nhưng anh thì vẫn vậy.  

Ánh mắt trống rỗng nhìn tôi như kẻ xa lạ.  

Một buổi chiều khi tôi bước vào phòng bệnh.  

Anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ.  

Mái tóc anh dài ra một chút.  

Làn da vẫn tái nhợt vì chấn thương.  

Nhưng gương mặt anh lại lạnh lùng như tượng đá.  

Tôi nhẹ giọng.  

"Em mua cháo mà anh thích ăn này.  

Có cả món hạt sen mà anh..."  

Chưa kịp nói xong, Trình Dục Hàn đã ngắt lời.  

Ánh mắt sắc lạnh quét qua tôi.  

"Cô còn đến làm gì?  

Tôi nói bao nhiêu lần rồi.  

Tôi không biết cô là ai."  

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, giọng khẽ run.  

"Em là Tư Niệm.  

Là người yêu của anh.  

Anh, anh từng nói sẽ không bao giờ để em một mình."  

Anh bật cười lạnh.  

Tiếng cười đó khiến lòng tôi lạnh toát.  

"Cô bị hoang tưởng à?  

Đừng tự nghĩ ra mấy thứ cảm động như trong phim nữa.  

Cô là ai tôi không biết.  

Cũng không muốn biết."  

Tôi vẫn bước lên một bước.  

Tay run rẩy đặt hộp cháo lên bàn.  

"Anh không cần nhớ hết. Chỉ cần..."  

Bất ngờ anh giật mạnh dây truyền dịch.  

Bấm chuông gọi y tá liên tục.  

"Có người lạ vào phòng.  

Mau gọi bảo vệ.  

Cô ta cứ bám theo tôi mấy ngày nay."  

Tôi hoảng hốt lùi lại.  

Trái tim như vỡ thành trăm mảnh.  

Y tá chạy vào hoảng hốt nhìn tôi.  

Anh Trình Dục Hàn chỉ tay.  

"Đuổi cô ta ra ngoài.  

Cô ta làm phiền tôi."  

Tôi đứng đó như một hồn ma.  

Anh không chỉ quên tôi.  

Mà còn sợ tôi.  

Ghét tôi.  

Muốn loại bỏ tôi như một vết nhơ không đáng tồn tại trong ký ức mới mẻ ấy.  

Cánh cửa phòng bệnh khép lại trước mắt.  

Tôi đứng ngoài hành lang dài hun hút.  

Nước mắt trượt xuống không ngừng.  

Chúng tôi từng nằm cạnh nhau mỗi tối.  

Từng ôm nhau giữa trời mưa.  

Từng nói đừng buông tay.  

Nhưng giờ đây anh lại muốn gọi cảnh sát vì tôi.  

Hôm sau tôi vẫn kiên trì.  

Ôm hộp cháo còn ấm trong tay.  

Bước chân khẽ khàng đi về phía phòng bệnh.  

Mùa đông năm nay đến sớm hơn thường lệ.  

Gió lạnh lùa qua hành lang bệnh viện.  

Thổi tung vạt áo tôi.  

Tôi đứng trước cửa phòng.  

Hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa vào.  

Anh đang ngồi trên giường.  

Đọc sách.  

Không ngẩng đầu lên.  

"Trình Dục Hàn."  

Anh không đáp.  

"Em biết anh không nhớ em.  

Không sao cả.  

Em sẽ kể cho anh nghe.  

Từ đầu."  

Tôi đặt hộp cháo xuống.  

Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.  

Giọng tôi rất nhỏ.  

Nhưng rất rõ.  

"Năm em 16 tuổi, em gặp anh ở sân bóng rổ.  

Anh mặc áo sơ mi trắng.  

Mồ hôi chảy xuống cổ.  

Em đứng dưới gốc cây nhìn anh rất lâu."  

Anh lật một trang sách.  

Không nhìn tôi.  

"Năm 18 tuổi em tỏ tình.  

Anh nói đừng tốn thời gian.  

Em khóc cả đêm nhưng sáng hôm sau vẫn đến lớp sớm."  

Anh cau mày.  

"Đủ rồi."  

"Chưa đủ."  

Tôi lắc đầu.  

"Năm 20 tuổi em rớt môn để học lại cùng anh.  

Năm 22 tuổi anh gục ngã dưới gốc cây.  

Em là người duy nhất ở lại."  

Anh ném quyển sách xuống.  

"Cô thôi đi!"  

"Em không thôi."  

Nước mắt tôi rơi xuống.  

Nhưng tôi vẫn cười.  

"Bởi vì người đẩy em ra khỏi làn xe hôm đó là anh.  

Người nằm trong vũng m.á.u gọi tên em là anh.  

Cho nên dù anh có quên.  

Em cũng sẽ nhớ thay anh."  

Anh im lặng.  

Bàn tay đặt trên chăn khẽ siết lại.  

Tôi đứng dậy.  

Mở hộp cháo.  

Múc một thìa đưa đến trước mặt anh.  

"Ăn một miếng thôi.  

Là cháo hạt sen anh thích."  

Anh nhìn thìa cháo.  

Rồi nhìn tôi.  

Ánh mắt vẫn xa lạ.  

Nhưng không còn gay gắt như trước.  

Rất lâu sau anh mới mở miệng.  

Giọng khàn khàn.  

"Tôi... không nhớ."  

"Không sao."  

Tôi gật đầu.  

Nước mắt rơi vào bát cháo.  

"Không nhớ cũng được.  

Chỉ cần anh khỏe lại."  

Tôi đặt thìa xuống.  

Xoay người định đi.  

Phía sau vang lên giọng anh rất khẽ.  

"...Tư Niệm?"  

Tôi khựng lại.  

Không dám quay đầu.  

Sợ quay đầu thì tất cả chỉ là ảo giác.  

"Ừ. Em đây."  

Không có tiếng trả lời nữa.  

Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ.  

Rơi tí tách trên mái tôn.  

Tôi bước ra khỏi phòng.  

Dựa lưng vào tường.  

Ôm c.h.ặ.t hộp cháo rỗng vào lòng.  

Có lẽ anh sẽ không bao giờ nhớ lại.  

Có lẽ tôi sẽ mãi là người xa lạ.  

Nhưng chỉ cần anh còn sống.  

Thì 7 năm theo đuổi của tôi.  

Không tính là uổng phí.  

Gió mùa đông thổi qua hành lang.  

Lạnh đến thấu xương.  

Tôi kéo c.h.ặ.t áo khoác.  

Thì thầm một mình.  

"Trình Dục Hàn.  

Nếu anh quên em rồi.  

Thì để em yêu anh lại từ đầu nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.