Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 10: Tình Yêu Vô Giá

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:25

Editor: Yang Hy

Trong khoảnh khắc đó, Quý Hành Xuyên như thể vừa xem hết một bộ phim hình sự Mỹ “Criminal Minds” qua đôi mắt của cậu đàn em.

Gần mười rưỡi tối, thư viện vừa đuổi người chưa lâu, đúng lúc đám nghiên cứu sinh mệt nhoài lũ lượt trở về tổ.

Hành lang bỗng vang lên tiếng người nói.

"Cậu..." Quý Hành Xuyên định mở miệng phá vỡ kết giới im lặng này.

Tà váy trắng như tuyết lay động, chuông bạc khẽ reo, người đối diện chân trần chạy bước nhỏ mấy bước, va vào người anh —

Đấm một cú lên cửa ký túc xá.

"Nhìn thì cũng nhìn rồi." Cậu nam sinh cúi đầu, tai đỏ bừng, "Anh cmn... còn không mau đóng cửa lại."

Mái tóc thẳng màu xanh sương mù cực nhạt xõa xuống bên vai, trong lúc hoảng loạn, cậu giơ tay gạt một cái, món đồ trang trí đầu bằng voan trắng cầu kỳ hoa lệ rơi xuống.

Khóa cửa ký túc xá cài lại, ngăn cách tiếng người bên ngoài hành lang.

Phương Tri Nhiên vẫn chưa tỉnh táo lại, hận không thể cào thủng sàn nhà.

"Tìm em làm gì?" Cậu hỏi.

Đàn anh cậu chậm rãi giơ tay lên, đưa cho cậu một món đồ màu trắng.

Phương Tri Nhiên: "..."

Mẹ ơi, cái kiểu cầu được ước thấy này sao lại còn hiệu nghiệm ngẫu nhiên thế chứ.

Vừa nói đến vòng cổ, cái của nợ này đã tự dâng đến tận cửa, lại còn khuyến mãi thêm quả mìn siêu to khổng lồ.

"Vốn định mai mang đến phòng thí nghiệm cho cậu." Quả mìn nói, "Sợ cậu ngại."

Phương Tri Nhiên: "Được rồi."

Thế nên anh chọn cách cho tui ch.ết luôn.

"Cảm ơn anh." Phương Tri Nhiên lịch sự nói, "Cảm ơn đàn anh đã mất công chạy một chuyến."

Phương Tri Nhiên: "Đàn anh còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành không?"

Quý Hành Xuyên: "...?"

Chuông bạc trên cổ chân kêu leng keng, Phương Tri Nhiên đoán chừng hành lang đã không còn ai, lúc này mới mở cửa đuổi đàn anh đi.

【Chào thầy Mùa Đông thân mến, vì giọng nói của thầy, em đã phải trả một cái giá quá đắt.】

【Không có ý trói buộc đạo đức thầy đâu ạ.】

【Tình yêu là vô giá.】

【Tung hoành ngang dọc trên đỉnh chuỗi thức ăn bao năm, nay em đã gặp phải thiên địch của đời mình.】

【Thiên địch xuất quỷ nhập thần, em sơ hở khắp người.】

【Muốn trùm bao tải đ.á.n.h úp thiên địch một trận ghê. Cười xấu xa.jpg】

【Đừng sợ, em không trùm bao tải thầy đâu.】

【— @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, người ngày nào cũng muốn nghe thầy nói vài câu】

Phương Tri Nhiên khóa cửa, ném vài tin nhắn vào đài phát thanh của thầy Mùa Đông.

Xong xuôi, cậu đứng trước gương, kiễng chân giơ tay chữ V rồi b.ắ.n tim.

Đẹp, đẹp thật sự, eo nhỏ chân dài, ánh mắt dịu dàng, tố chất của một coser chuyên nghiệp được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Cho Quý Hành Xuyên xem phí cả ra, người ngoài đời thực đâu biết thưởng thức.

Cậu tạo dáng, chụp ảnh, rồi gửi ảnh cho Tô Gia.

[F]: Giao dịch.

[Tô Gia]: Tui đúng là người biết chọn quần áo mà.

[Tô Gia]: Giai đoạn bí ý tưởng sáng tác bị phá vỡ ngay lập tức! Hôm nào tui chụp cho cậu bộ ngoại cảnh, đừng lãng phí nhan sắc này. Mặt vàng chảy m.á.u mũi.jpg

[Tô Gia]: Bông Tuyết, dạo này cậu còn muốn cos cái gì không? Chụp luôn một thể cho cậu.

[F]: Có.

[F]: Muốn cos một sát thủ m.á.u lạnh vô tình. Đầu lâu.jpg, Con d.a.o.jpg

[Tô Gia]: ...

[Tô Gia]: 【Đã gửi cho bạn tệp tin 】

[F]: Đội ơn cha mẹ nuôi cơm áo.

[Tô Gia]: .

Phương Tri Nhiên hỏa tốc thay váy, tẩy trang, mặc bộ đồ ngủ thoải mái, đeo tai nghe vào.

Thầy Mùa Đông, c.h.ử.i em đi.

"Bài đơn giản thế này mà cũng giải không ra, đầu cậu để làm cảnh à?"

"Đúng đúng đúng ạ." Phương Tri Nhiên lăn lộn.

"Im miệng, trật tự chút đi."

Phương Tri Nhiên lấy hai tay bịt miệng, bơi sải trên giường.

"Cút ngay."

Phương Tri Nhiên húc đầu vào tường ký túc xá.

Phương Tri Nhiên: "..."

Đã quá, chính là cái cảm giác này.

Cậu xoa xoa đầu, cài câu "Im miệng" này làm nhạc chuông tin nhắn.

Làm người mà, phải biết tạo bất ngờ cho cuộc sống nhàm chán của mình chứ.

-

Đêm dần khuya, đèn tòa nhà ký túc xá thạc sĩ dần tắt, tòa nhà tiến sĩ bên cạnh vẫn còn đang chong đèn cày cuốc.

Đêm nay Quý Hành Xuyên gia nhập đội quân cú đêm.

Đèn phòng ký túc xá đơn sáng trưng, trước mắt Quý Hành Xuyên là tài liệu tham khảo, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô em gái ngọt ngào.

Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào lúc nãy, cậu nam sinh tay cầm bó hoa, đầu đội khăn voan trắng như tuyết trong phòng, trông giống hệt cô dâu đang chờ gả.

Mặc dù giây tiếp theo đã biến thành "chú sói" (từ "lang" trong tân lang đồng âm với sói) nổi trận lôi đình.

Nhưng chính cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó, lại cứ luẩn quẩn trong đầu anh mãi không tan.

Không qua bất kỳ xử lý hậu kỳ hay hiệu ứng nào, thầy Bông Tuyết Nhỏ nguyên bản, sống động hơn trên mạng nhiều.

Anh cầm điện thoại, đăng nhập nick phụ, bấm vào Weibo của Bông Tuyết.

Weibo có cập nhật, nhưng không phải váy ngắn, mà là một bộ ảnh cosplay nhân vật game mobile nào đó.

Thiếu niên ngồi trên tàn tích đổ nát, trên mặt nở nụ cười nhạt, đón ánh mặt trời, trên mu bàn tay giơ lên có một chú chim sẻ nhỏ đang đậu.

Weibo đăng khá muộn, nhưng phần bình luận lại rất náo nhiệt —

@Bông Tuyết Không Đăng Bài Tôi Không Ngủ: Bộ này chụp bao giờ thế, ngoan quá đi.

@Thích Người Giấy: [Hình ảnh], Bông Tuyết có cos makeup giống nhân vật không, dạo này mê nhân vật này quá.

@Muốn Biệt Thự Itabag: Cậu ta cos cái quần, từ đầu năm nay cậu ta lười muốn ch.ết, váy cũng chẳng thèm mặc.

@Kẹo Giòn (Đang tìm bạn, unfollow nhớ báo): Cậu đúng là phong cách nào cũng cân được hết, bộ này ngọt quá, sát nguyên tác nhất mạng luôn.

@ID Thuận Mắt: Phép thuật Bông Tuyết, thanh lọc trang chủ! Từ sau khi thích thầy Bông Tuyết, bữa nào tôi cũng ăn ngon miệng.

Quý Hành Xuyên bấm một cái like đầy cẩn trọng.

Bộ ảnh mới ra lò nóng hổi này, rất ngoan, cũng rất ngọt ngào.

Nhưng thầy Bông Tuyết phiên bản giới hạn đang hoảng loạn trong ký túc xá vừa nãy, dường như còn lộng lẫy hơn nhiều.

Như người trong tranh, bỗng nhiên bước vào thế giới của anh.

-

Trong mơ Phương Tri Nhiên bị thầy Mùa Đông mắng xối xả cả đêm, sáng hôm sau thức dậy tinh thần sảng khoái.

Sắp vào cuối thu, thành phố S có sương đêm.

Sáng sớm thức dậy, lá cây trong trường đọng đầy những giọt sương long lanh.

Cậu ngậm miếng bánh mì, lao xuống lầu, đón ánh bình minh, chọn một góc đẹp, nhìn quanh bốn phía, xác định không có ai mới móc từ trong túi ra một tấm standee nhân vật đã cất giữ từ lâu.

Một nhân vật kinh điển khác mà thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng, Nặc Nghiêu.

Cậu một tay giơ card trong suốt, một tay giơ điện thoại, nghiêng đầu, in bóng bầu trời bình minh, chụp cho standee một tấm.

Sương sớm kết hợp với bình minh, goods đẹp tuyệt vời, bức tường ngăn cách chiều không gian bị phá vỡ.

Cậu nhét standee vào túi, vừa quay đầu định đứng dậy thì thấy Quý Hành Xuyên đang đứng bên kia đường mòn nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt lạnh lẽo.

Phương Tri Nhiên: "..."

"Chào buổi sáng đàn anh Hành Xuyên." Cậu chạy bước nhỏ tới.

Quý Hành Xuyên khẽ "ừ" một tiếng.

Anh ngủ không ngon lắm, cả đêm trong mơ toàn là tà váy voan trắng như tuyết lay động ấy.

Ngược lại cái tên đầu sỏ này, sáng sớm tinh mơ đã cầm điện thoại núp trong bụi cỏ, còn phát ra tiếng cười ngây ngô vui vẻ nữa chứ.

"Nhìn tôi làm gì?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Đang nghĩ xem người này sao có thể sống sót mà nhìn thấy mặt trời à?"

Phương Tri Nhiên: "Không có!"

"Đầu làm sao thế?" Quý Hành Xuyên hỏi.

Phương Tri Nhiên: "A... không sao ạ."

Chỉ là đêm qua vì thầy Mùa Đông mà đập đầu vào tường cái rầm thôi.

"Em đi học tiết 1 đây." Cậu nói xong co cẳng chạy biến.

Không tự nhiên, quá mất tự nhiên.

Bây giờ dù cậu có mặc dày đến đâu, đứng trước mặt đàn anh, cũng cứ run rẩy như không mặc gì ấy.

Tiết đầu là của thầy Tiền kia, hàng ghế đầu ngồi đầy những "zombie" lớn nhỏ vật vờ.

Phương Tri Nhiên tìm một chỗ ở hàng ghế sau, vừa nghe ông thầy này đọc slide PPT, vừa lướt điện thoại.

[Tô Gia]: Chào buổi sáng Bông Tuyết.

[F]: Chào buổi sáng cục cưng Tô Tô.

[Tô Gia]: ? Mày là thằng nào?

[F]: Còn tài nguyên không? Ngoắc tay.jpg

[Tô Gia]: ...Thằng nhóc này, bị c.h.ử.i sướng rồi chứ gì.

[Tô Gia]: Nhắc mới nhớ, hôm qua có con game flop mở bán trước goods, thế mà cũng bán được 10.000 bản.

[Tô Gia]: Phú bà nào vung tiền thế?

[F]: Phú bà Bông Tuyết.

[Tô Gia]: Con game này chưa sập tiệm là nhờ cậu nuôi cả đấy.

[F]: Ủng hộ chút thôi, coi như thay tui lưu giữ giọng nói của thầy Mùa Đông.

"Các em." Thầy Tiền trên bục giảng lên tiếng, "Nhớ gửi bài tập giữa kỳ vào email của tôi."

Bài tập giữa kỳ là nộp một bản ý tưởng nghiên cứu, Phương Tri Nhiên nửa học kỳ này đọc không ít sách, còn làm chút thí nghiệm mô phỏng, lúc nộp ý tưởng cậu còn tiện thể viết thêm chút phương án thí nghiệm.

Thành tích mới là thực lực, mặc dù lén lút giả gái nhảy Otaku, nhưng thành tích cậu tốt mà.

Quý Hành Xuyên chắc chắn không nói được gì.

Tan học, cậu xách ba lô, vội vàng chạy đến phòng thí nghiệm của viện.

Trên ba lô, cái bánh bao phát ra tiếng mua lần trước lắc la lắc lư theo bước chân cậu.

Trong văn phòng mọi người đến khá đông đủ, đàn anh Phan Hủ, đàn chị Cam Uyển Hòa, và cả thiên địch của cậu đều ở đó.

Cậu vừa bước vào văn phòng, ánh mắt của cả ba người đồng loạt găm vào người cậu.

Phương Tri Nhiên: "?"

Chỗ này nóng quá, cậu lặng lẽ rụt chân về.

Sao thế? Thân phận tuyệt mật bị lộ rồi à?

Thế thì chôn Quý Hành Xuyên được rồi đấy.

Mấy cây bài tốt nghiệp của bên Học viện Nông nghiệp không còn cô đơn nữa rồi.

"Đàn em Nhiên Nhiên." Phan Hủ vươn tay trước, kéo cậu vào văn phòng, "Chọn anh đi, thành phố anh đi đẹp lắm."

"Em trai Tiểu Nhiên, chọn chị." Cam Uyển Hòa kéo cậu về phía mình, "Chị cho em ăn đồ ngon."

Phương Tri Nhiên: "?"

Cậu quay đầu nhìn biển số phòng, xác nhận đúng là văn phòng.

"Làm cái gì thế ạ?" Cậu hỏi.

"Tuần này cả ba anh chị đều phải đi hội thảo học thuật, đều thiếu một trợ lý nhỏ." Cam Uyển Hòa nói, "Đang giành người đấy."

Phương Tri Nhiên: "Em không đi đâu."

Là thế này, em là một tên Otaku, cuối tuần em thích nằm lì trong ký túc xá hơn, lôi hết đống goods đã mua ra vừa ngắm vừa cười ngu, rồi lại cất vào túi zip.

"Em bắt buộc phải đi." Phan Hủ nói, "Lão Quách bảo rồi, bảo bọn anh dẫn em đi chơi cho biết, đừng để em ru rú trong phòng nữa."

Phương Tri Nhiên: "Ồ..."

Phương Tri Nhiên: "Thế để em nghĩ đã."

Thành phố đàn anh Phan Hủ đi khá ổn, tiện thể đi ăn goods offline, còn có thể check-in mấy cái màn hình lớn.

Chỗ đàn chị Uyển Hòa đi cũng không tệ, có thể tìm mấy người bạn cùng sở thích hay nói chuyện trên mạng để gặp mặt.

Còn về ông đàn anh Quý chẳng có chút sức cạnh tranh nào kia, Phương Tri Nhiên nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

Ồ, Quý Hành Xuyên vừa đưa cho cậu một hộp sữa chua.

Mấy hộp sữa chua cỏn con, thầy Bông Tuyết không uống nổi chắc?

"Tiểu Nhiên, lại đây." Đàn anh cậu giơ tay.

Phương Tri Nhiên: "Có việc gì ạ?"

"Cho cậu xem cái này hay lắm." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "?"

Quý Hành Xuyên mở túi giấy ra: "Dưới ghế xe còn rơi một cái này nữa."

Phương Tri Nhiên: "..."

Tai... tai... tai cáo!

Phòng tìm đồ thất lạc nhà mấy người cho trả góp à!

Hai người kia vẫn đang tranh cãi không ngớt —

Phan Hủ: "Chắc chắn chọn em, em còn giúp em ấy lấy chuyển phát nhanh, em còn cho em ấy mượn áo thí nghiệm, mặc dù em ấy không mặc."

Cam Uyển Hòa: "Chọn chị, chị giới thiệu mấy người hướng dẫn giỏi cho Nhiên Nhiên mở mang tầm mắt."

"Ý kiến em thế nào?" Cả hai đồng loạt nhìn về phía Phương Tri Nhiên.

Phương Tri Nhiên: "Em, Phương Tri Nhiên, thề ch.ết đi theo đàn anh Quý."

"..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.