Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 11: Đi Công Tác Cùng Nhau
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:26
Editor: Yang Hy
Ánh mắt kiên định của Phương Tri Nhiên không giống như đang nói đùa.
Phan Hủ sững sờ: "Cậu ta cứu mạng em à?"
"Tình cảm anh em cùng thầy của hai người tốt thật đấy." Cam Uyển Hòa chua ngoa nói, "Cùng đi ăn cơm, cùng đi họp, sau này còn muốn cùng làm gì nữa?"
Quý Hành Xuyên đưa túi giấy cho Phương Tri Nhiên: "Vậy chốt thế nhé, thứ sáu xuất phát."
Phan Hủ tò mò: "Ấy, trong này có đồ tốt gì thế?"
Phương Tri Nhiên: "Tài liệu tinh xảo ạ."
Phan Hủ lộ vẻ chê bai, vội vàng chạy mất.
Cam Uyển Hòa không bắt được "con trâu ngựa" nào, cũng vứt cái áo blouse rồi tốc biến luôn.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người.
"Cái tài liệu này của cậu, lông xù xù, đáng yêu phết." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..." Cút đi.
Cậu giật phắt lấy túi giấy.
Chắc là... không còn đồ gì nữa đâu nhỉ.
Hôm đó hành lý của cậu quá nhiều, cộng thêm fan tặng không ít quà, rơi rớt lác đác một hai món.
Đều bị Quý Hành Xuyên nhặt được, lần lượt gửi trả lại.
Cảm ơn anh, chú ch.ó tìm đồ thất lạc.
Quý Hành Xuyên: "?"
-
Tuần này, Phương Tri Nhiên đóng vai nghiên cứu sinh ngoan ngoãn trong trường, không bị OOC (Out of Character - thoát vai).
Chiều thứ sáu, cậu ngậm kẹo mút, đẩy vali hành lý, gõ cửa phòng ký túc xá của Quý Hành Xuyên.
"Chào anh, hai giờ rồi." Cậu nói, "Không vội chút nào, ký túc xá có cánh cửa thần kỳ mà."
Quý Hành Xuyên: "..."
Quý Hành Xuyên liếc nhìn thời gian: "Cậu ngồi một lát, tôi trả lời cái mail đã."
Phương Tri Nhiên để vali ở cửa, đóng cửa đi vào.
Điều kiện ký túc xá của Đại học A nổi tiếng tốt nhất cả nước, ký túc xá của nghiên cứu sinh tiến sĩ lại càng là cấu hình đỉnh cao.
Cái phòng đơn này, Phương Tri Nhiên vừa bước một chân vào đã bắt đầu đỏ mắt ghen tị.
Phí phạm của giời quá Quý Hành Xuyên ơi, bức tường trống to thế này, không treo ít poster lên thì phí quá.
Cái tủ to thế này, không bày biện công khai mấy cái standee thì phí quá.
Chẳng bù cho cậu, đáy tủ giấu quần áo con gái, nóc tủ giấu goods, ở giữa giấu thêm mấy cuốn truyện tranh "màu vàng", còn biết giấu hơn cả sóc tích trữ đồ ăn qua mùa đông.
"Đệm sofa mới tháo ra giặt rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Cậu ngồi tạm trên giường đi."
Phương Tri Nhiên cẩn thận ngồi ghé một chút vào mép ga giường phẳng phiu, tiếp tục xoay đầu như hoa hướng dương đón nắng, nhìn ngắm khắp căn phòng.
"Nhìn ra điều gì đặc biệt chưa?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên: "Đặc biệt đơn điệu."
Đơn điệu y như bản thân đàn anh vậy.
Quý Hành Xuyên không để cậu đợi quá lâu, trả lời xong mail, đẩy vali, cùng cậu đi ra nhà ga.
Đoàn tàu rời khỏi thành phố S trong ánh hoàng hôn.
Phương Tri Nhiên nhìn ra cửa sổ, lại nhìn đàn anh đang dán mắt vào máy tính, lôi từ trong ba lô ra một con b.úp bê bông, đặt bên cửa sổ xe, lén lút chụp ảnh.
Quý Hành Xuyên vừa gõ xong một dòng chữ, khóe mắt đã liếc thấy động tác nhỏ của người bên cạnh —
Chuyến đi hai tiếng đồng hồ, đàn em của anh không hề buồn chán.
Đầu tiên là chụp ảnh con b.úp bê nửa tiếng, rồi lại chỉnh ảnh nửa tiếng, cuối cùng thay quần áo cho b.úp bê, bắt đầu lại quy trình từ đầu.
Một mình cũng chơi rất vui vẻ.
Chỉ là con b.úp bê này, Quý Hành Xuyên nhìn hơi quen mắt, trong một thoáng không nhớ ra là gì.
Ban tổ chức hội nghị ở thành phố K đã cử xe đến đón họ ở nhà ga.
Lúc đến khách sạn, Phương Tri Nhiên đã cạn pin, sắp ngủ gục đến nơi.
"Tôi đi gặp hai vị giáo sư, cậu muốn đi cùng không?" Đàn anh cậu hỏi.
Phương Tri Nhiên: "Một đứa kém cỏi như em, thôi không làm mất mặt đàn anh đâu ạ."
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên cầm thẻ phòng lên lầu, đá hành lý sang một bên, nhảy lên giường với tư thế oai hùng của vận động viên nhảy cầu ba mét, chui tọt vào trong chăn.
Thể lực của dân Otaku đúng là một bí ẩn, ở Comic Con thì có thể vác đạo cụ cosplay nặng mấy cân đi lại oách xì lách, ra khỏi Comic Con thì —
Ừm, dạo này cứ nhìn thấy đàn anh là cậu thấy cả người vô lực.
Cậu tắm qua loa, nằm ườn trên giường lướt điện thoại.
Tài khoản của thầy Mùa Đông hôm nay cũng im lìm như đã ch.ết.
Cậu điểm danh theo thông lệ, viết chút nhật ký vào kênh radio của người ta.
Phía trên màn hình điện thoại, trong nhóm chat nghiên cứu sinh của viện, nhảy ra một tin nhắn mới —
[Viện Vật lý - Tiến sĩ 3 - Tần Phàm]: 【Thông tin đề xuất từ tài khoản công chúng - Động thái nghiên cứu thường ngày của nhóm thầy Tiền】
Cái nhóm này, bài báo nhiều đến mức vô lý, tài khoản công chúng trên WeChat cũng hoạt động sôi nổi, làm ra vẻ nghiêm túc lắm.
Không như nhóm lão Quách bọn cậu, bị đàn chị Uyển Hòa đăng một đống ảnh làm việc, ảnh đời thường của Quý Hành Xuyên lên, làm cứ như nhật ký thường ngày của người nổi tiếng vậy.
Gần đây đến cả cậu cũng không thoát khỏi số kiếp.
Bạn học Tri Nhiên, người có chữ "Tri" trong tên nên lòng ham học hỏi rất cao, bấm vào đường link, lướt qua một lượt.
Phương Tri Nhiên: "Hửm?"
[F] Tin nhắn riêng [Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]
[F]: Anh giai, xóa bài số 9 đi nhé, đó là bài tập em nộp đấy.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Em giai, anh đang định tìm cậu đây, cuối bài đó anh còn đề tên cậu mà.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Là thế này, lúc thầy chấm bài tập, thấy ý tưởng của cậu khá hay, cũng khá hợp với nội dung nghiên cứu của nhóm anh.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Hay là hợp tác đăng một bài báo với bọn anh đi, cho cậu đứng tên tác giả thứ 3?
[F]: No.
[F]: Em có thể đăng với tư cách tác giả thứ nhất.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Đăng cái quần, sinh viên năm nhất cao học thì đăng được tạp chí nào ra hồn, được đứng tên chung với nhiều nhóm nghiên cứu và quỹ hỗ trợ, vui vẻ chấp nhận là vừa.
[F]: Năm nhất là năm nhất, em là em.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Em giai, người đi trước khuyên cậu một câu, đừng có kiêu ngạo như thế, thầy Tiền đ.á.n.h giá cao bài tập của cậu, chứng tỏ cậu có năng lực. Lão Quách nhóm cậu không ở trong nước, tạm thời không giúp cậu đăng bài báo được đâu nhỉ?
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Cậu vẫn còn đang học môn của thầy Tiền đấy, cuối kỳ còn phải lấy điểm môn này nữa.
[F]: ?
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Thế chốt vậy nhé, hợp tác với bọn anh ha.
Phương Tri Nhiên đợi vài phút, tải lại bài viết trên tài khoản công chúng, đoạn của cậu vẫn chưa xóa.
Tìm Tần Phàm lần nữa, Tần Phàm bảo đang tắm, bảo cậu đợi.
Vài phút sau, trong nhóm chat của viện nhảy ra hai tin nhắn.
[F]: [Ảnh chụp màn hình đoạn chat] x2
[F]: @Viện Vật lý - Thầy Tiền, thầy ơi, nếu không đồng ý, thì môn này thầy định cho em không điểm ạ?
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: ...
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 1 - Hà Húc Dương]: ...
[Viện Vật lý - Thầy Tiền]: ...
Trong nhóm lặng lẽ mọc lên vô số hàng dấu chấm lửng.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Ơ kìa, không phải chứ... cậu có chuyện gì cứ phải nói ở đây sao?
[F]: Đừng nói là không điểm, cho dù thầy cho em thôi học, năm sau em cũng có thể thi lại bằng thực lực của mình.
[Viện Vật lý - Tiến sĩ 1 - Cam Uyển Hòa]: ?
[Viện Vật lý - Tiến sĩ 1 - Cam Uyển Hòa]: @Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Phan Hủ.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Phan Hủ]: @Viện Vật lý - Giáo sư nổi tiếng - Lão Quách
[Viện Vật lý - Giáo sư nổi tiếng - Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên @Quý Hành Xuyên @Quý Hành Xuyên
[Quý Hành Xuyên]: ?
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a a.
Mấy người các người, anh em hồ lô cứu ông nội à, sao lại còn người này lôi người kia vào thế.
Tít, là tiếng thẻ từ mở cửa, tiếp theo là tiếng bước chân, Quý Hành Xuyên về rồi.
Khoảnh khắc đó, khí thế hung hăng lúc cãi nhau tay đôi với Tần Phàm biến mất sạch, Phương Tri Nhiên bỗng dưng muốn ôm đầu ngồi xổm ở góc tường.
"Lần trước tôi bảo cậu đừng làm nổ phòng thí nghiệm." Quý Hành Xuyên nói, "Cậu cho nổ tung cái nhóm chat của viện cho tôi xem à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
"Xin lỗi ạ." Cậu nói với vẻ khó chịu, "Đàn anh, hay là anh kệ em đi, em... không làm việc đàng hoàng, lại còn thích gây chuyện."
Đàn anh của cậu thật sự tức giận, giơ tay gõ vào đầu cậu một cái, ngồi xuống bên cạnh cậu, lập một nhóm thảo luận ba người —
Cậu, Quý Hành Xuyên, và thầy Tiền.
Là ý muốn bắt cậu xin lỗi thầy trò nhà người ta à?
Cậu cầm điện thoại, đang định gõ chữ thì bị đàn anh ngăn lại.
"Đợi đã." Quý Hành Xuyên nói.
Còn đợi đã?
Là muốn tổ chức ngôn từ gì sao?
"Làm việc gì cũng phải bình tĩnh, là nghiên cứu sinh rồi, phải lịch sự một chút." Đàn anh dạy dỗ cậu, "Đừng có động một tí là nghĩ đến chuyện c.h.é.m gi.ết cá ch.ết lưới rách, chúng ta phải nói lý lẽ, dùng lý lẽ để thuyết phục người khác."
Sau đó —
[Quý Hành Xuyên] mời [Cam Uyển Hòa] tham gia nhóm thảo luận.
[Quý Hành Xuyên] mời [Phan Hủ] tham gia nhóm thảo luận.
[Quý Hành Xuyên] mời [Lão Quách] tham gia nhóm thảo luận.
[Quý Hành Xuyên] mời [Sinh viên đang theo học nhóm thầy Giáp] tham gia nhóm thảo luận.
[Quý Hành Xuyên] mời [Sinh viên đã tốt nghiệp nhóm thầy Ất] tham gia nhóm thảo luận.
[Quý Hành Xuyên] mời [Sinh viên bị hoãn tốt nghiệp nhóm thầy Đinh] tham gia nhóm thảo luận.
Phương Tri Nhiên trố mắt nhìn đàn anh của cậu trong vòng vài phút ngắn ngủi đã kéo một đội quân hùng hậu mấy chục người vào nhóm.
Dùng... dùng lý lẽ để thuyết phục người khác đây hả?
[Phan Hủ] đổi tên nhóm thảo luận thành: Một nồi hầm không hết. (Chữ Quách đồng âm với chữ Nồi).
[Lão Quách]: Không t.ử tế lắm đâu lão Tiền, thành quả của học trò tôi, sao lại cứ chạy sang bên ông thế?
[Quý Hành Xuyên]: @Thầy Tiền, chào thầy ạ, xin hỏi tình hình là thế nào ạ? Hoa hồng.jpg
[Thầy Tiền]: ...Không có gì đâu, mấy đứa. Thầy tự nhiên thấy hơi không khỏe trong người.
Phương Tri Nhiên: "..."
[Cam Uyển Hòa]: Ha ha ha đàn anh gọi bao nhiêu người thế này, mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm ch.ết ông ta.
[Cam Uyển Hòa] đã thu hồi một tin nhắn.
[Cam Uyển Hòa]: A a a xin lỗi, nhắn nhầm nhóm.
[Thầy Tiền]: ...
Không lâu sau, trong nhóm chat của viện nhảy ra tin nhắn của Tần Phàm.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Xin lỗi, là do bạn học cùng nhóm phụ trách nội dung tài khoản công chúng nhầm lẫn. Xin lỗi bạn Phương Tri Nhiên, câu tôi nói là đùa thôi, không liên quan gì đến thầy Tiền cả.
[Viện Vật lý - Thạc sĩ 3 - Tần Phàm]: Nội dung đó chúng tôi sẽ xóa ngay lập tức.
[Quý Hành Xuyên]: Thế thì tốt.
[Quý Hành Xuyên]: Là hiểu lầm thì tốt rồi, mọi người dùng chung một phòng thí nghiệm, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy. Bắt tay.jpg
Trong nhóm thảo luận bên cạnh, thầy Tiền vội vàng rời nhóm.
[Cam Uyển Hòa]: @Quý Hành Xuyên, Cao tay, thật sự là cao tay.
[Cam Uyển Hòa]: Lão Tiền bóc lột sinh viên sướng rồi chứ gì, còn định đào góc tường nhà lão Quách nữa.
[Cam Uyển Hòa]: Lão Quách chỉ là không có mặt ở đây, chứ có phải ch.ết rồi đâu.
[Lão Quách]: ...?
[Cam Uyển Hòa]: Đàn em, ngoắc tay.jpg, đưa kết quả nghiên cứu cho chị, đàn chị dẫn cưng đi đăng bài báo lớn.
[Cam Uyển Hòa] đã bị [Quý Hành Xuyên] đá ra khỏi nhóm chat.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Anh..." Cậu muốn nói lại thôi, hơi chột dạ, không dám nhìn Quý Hành Xuyên.
Một bàn tay hạ xuống, dừng lại trên đỉnh đầu cậu trong chốc lát.
"Lần sau gặp chuyện có thể bàn bạc với tôi." Quý Hành Xuyên nói, "Chúng ta cùng một thầy, có chuyện gì thì để lão Quách mất mặt, không cần cậu phải tự mình ra ngoài đối đầu với người ta."
Phương Tri Nhiên cúi đầu, hơi ngượng ngùng nói một tiếng “dạ”.
"Tôi đi tắm." Quý Hành Xuyên nói xong, đi vào nhà vệ sinh.
Phương Tri Nhiên giữ nguyên trạng thái hóa đá một lúc lâu, c.ắ.n răng, tự ném cho mình một cái giải khống chế.
Thì là... cậu quen rồi.
Vui thì tự chơi, gặp chuyện thì tự giải quyết.
Cũng chưa từng nghĩ là còn có thể dựa vào ai giúp đỡ cả.
Hơn nữa, cái kiểu đe dọa ấu trĩ của Tần Phàm, căn bản không nắm thóp được cậu.
Chỉ cần mình mặt dày, thì chẳng ai làm gì được mình, cậu nghĩ.
Tuy nhiên —
Con người Quý Hành Xuyên cũng tốt phết đấy chứ.
"Cảm ơn... đàn anh Hành Xuyên." Cậu nói.
"Không cần cảm ơn, Bông Tuyết Nhỏ." Trong nhà vệ sinh truyền đến giọng nói của đàn anh cậu, "Đưa giúp tôi cái khăn nén với."
Bông Tuyết Nhỏ đá bay chiếc dép lê.
