Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 12: Không Dễ Theo Đuổi

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:26

Editor: Yang Hy

"Người có tay có chân, lại đi bóc lột đàn em." Bông Tuyết Nhỏ chịu thương chịu khó, lôi cái khăn tắm từ trong vali của Quý Hành Xuyên ra, đưa vào trong nhà tắm.

Cũng không quên tiện mồm cà khịa một câu: "Không cần em tắm giúp anh đấy chứ?"

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, trong mắt thầy Bông Tuyết lóe lên hai tia sáng đỏ rực đầy ghen tị, quét Quý Hành Xuyên từ đầu đến chân một lượt.

Cái mặt này, cái dáng này, ở trong giới cos của bọn cậu, thì có mà đi ngang như cua (tha hồ làm mưa làm gió) ấy chứ.

Thầy Bông Tuyết chua chát đóng sầm cửa lại.

Trong nhà tắm, Quý Hành Xuyên vặn vòi nước, tiếng nước chảy rào rào, át đi tiếng cười khẽ.

Bông Tuyết Nhỏ lắm thay đổi thú vị phết đấy, tiến thì có thể mặc váy cưới đóng vai em gái ngọt ngào, lùi thì có thể làm loạn trong nhóm chat của viện.

Giống như một viên kẹo nhiều tầng hương vị, ăn kiểu gì cũng không thấy chán.

Lúc Quý Hành Xuyên tắm xong, cậu đàn em đã ngủ say rồi.

Thầy Bông Tuyết tính tình nóng nảy, nết ngủ cũng tệ, chiếm một cái giường đơn trong phòng tiêu chuẩn, đá chăn như đá bóng, chỉ có mỗi góc chăn là đắp hờ hững trên vòng eo gầy nhỏ.

Thật sự là nhìn không nổi, Quý Hành Xuyên đi tới giúp cậu kéo lại chăn.

Dưới lớp chăn mỏng, hai chân cậu nam sinh dài thon thả trắng nõn, trên đầu gối trắng như tuyết vẫn còn vương lại chút vết bầm tím mờ nhạt chưa tan hết.

Tay Quý Hành Xuyên run lên một cái, cái chăn rơi tuột xuống, trùm kín mít thầy Bông Tuyết.

Ước chừng người sẽ không bị lạnh, Quý Hành Xuyên chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao một chút, rồi bỏ cuộc.

Anh ngồi xuống giường mình, đúng lúc Cam Uyển Hòa gửi cho anh một tin nhắn từ diễn đàn —

【Ha ha ha ha thế này có được coi là chỉnh đốn giới học thuật không? Nhóm chat viện mình hôm nay làm em cười ch.ết mất.】

1L (Lầu 1): 6 (Vãi/Hay).

2L: Đây là ông anh nóng tính nào thế ha ha ha.

3L: Tốt mà, bên nhóm thầy Tiền đúng là hơi quá đáng thật, sinh viên mệt như con lừa.

4L: Lừa còn đi bắt nạt sinh viên mới nữa chứ. Khinh bỉ.jpg

5L: Vãi chưởng, Quý Hành Xuyên nói chuyện trong nhóm kìa, chụp ảnh chung với nam thần! Cơ mà, nhóm thầy Quách bình thường có phong cách này hả ha ha ha.

6L: Có mặt tại hiện trường, chỉ muốn nói là thành tích của cậu này đúng là đủ để solo, không sợ bị nắm thóp đâu.

7L: A, Phương Tri Nhiên hả, cùng viện, gặp mấy lần rồi, không đeo kính thì trông thanh tú đẹp trai cực, nhưng mà mùi mọt sách nồng quá, kiểu nghiêm túc cứng nhắc ấy, khiến người ta không dám có ý đồ xấu.

Không dám có à?

Quý Hành Xuyên liếc mắt nhìn sang, Phương Tri Nhiên ngủ rất ngon, nửa khuôn mặt vùi trong chăn, mặt mộc thanh tú, giống như một chú thỏ con vô hại đang say giấc, khá là đáng yêu.

Trong mắt mỗi người có một thầy Bông Tuyết khác nhau, anh khá may mắn, sưu tập được nhiều thẻ bài Bông Tuyết hơn người khác.

Vừa mới nãy thôi, còn sưu tập được thẻ 【Bông Tuyết · Bộ quần áo mới của hoàng đế】.

Quý Hành Xuyên: "..."

Anh khẽ nhíu mày, cảm nhận được phản ứng cơ thể tuy nhẹ nhưng không thể coi thường.

"Quý Hành Xuyên." Thầy Bông Tuyết nói mớ, "Núi đao, biển lửa... xuống vạc dầu."

Mình xuống đến tầng nào của mười tám tầng địa ngục rồi đây?

Quý Hành Xuyên nghĩ.

-

Sáng sớm, Phương Tri Nhiên bị tiếng nói chuyện điện thoại đ.á.n.h thức.

Mơ mơ màng màng, hình như có người đang nói chuyện.

"Nội dung có cập nhật à?" Quý Hành Xuyên nói, "Gửi kịch bản cho tôi đi, lúc nào rảnh tôi thu bù."

"Mai đi, để tôi xem lại một chút, tìm cảm giác đã."

Phương Tri Nhiên vươn vai, như hạt giống nảy mầm, đội chăn chui lên.

Quý Hành Xuyên vừa đặt điện thoại xuống, quay đầu lại đã thấy cậu nam sinh đang ngồi ở đầu giường.

Tóc mái cậu lòa xòa, đôi mắt ngái ngủ đọng hơi nước buổi sớm, lười biếng nhìn anh.

"Anh ngủ không ngon ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Em ngủ nết xấu lắm à?"

Quý Hành Xuyên: "Người thật (bản gốc) cũng bình thường."

Bản doujinshi trong mơ của tôi mới không ổn lắm.

Phương Tri Nhiên: "?"

Đổi chỗ ở, đàn anh của cậu dường như hơi lạ nước lạ cái, ngủ chưa đủ giấc, giọng hơi khàn.

Nhưng mà phiên bản khàn nghe cũng hay, Phương Tri Nhiên sẵn lòng nghe nhiều thêm chút.

"Sắp tám giờ rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Chúng ta đến hội trường chứ?"

Phương Tri Nhiên bật dậy: "Đi ạ."

Hội trường ở Đại học L chỉ cách chỗ ở của hai người một trạm.

Hai người không bắt taxi, mà chọn đi tàu điện ngầm ngay gần đó.

Tàu điện ngầm sáng thứ bảy không đông lắm, lác đác vài sinh viên, còn lại là các ông bà dậy sớm đi siêu thị săn đồ giảm giá.

Gần đây chắc là có Comic Con, Phương Tri Nhiên đi dọc đường, nhìn thấy không ít coser xách túi to túi nhỏ.

Bộ này sát nguyên tác ghê, bộ tóc giả kia đẹp thế, còn đằng kia nữa, trang điểm hợp nhân vật quá đi mất.

Phương Tri Nhiên đẩy kính, nhìn đông nhìn tây, cảm thấy sáng sớm đã được hưởng sái hào quang may mắn của thế giới 2D.

Cô bé coser mặc váy xanh nhạt cũng đang quan sát hai chàng trai trước mặt.

Người bên phải, trông khá lạnh lùng, ánh mắt luôn dừng lại trên tập tài liệu trong tay.

Người bên trái, đeo kính gọng đen, trông rất ra dáng mọt sách.

Thỉnh thoảng cũng có con trai 3D (ngoài đời) đẹp hơn cả người giấy (2D) ha, cô bé thầm cảm thán trong lòng.

Tàu báo trạm, dừng ở trạm Đại học L, cửa tàu mở ra, hai người trước mặt cô bé cùng đứng dậy.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, cậu chàng đeo kính chỉ vào xương quai xanh và eo của mình, mấp máy môi nói: "Mặc sai rồi, đổi lại trông sẽ đẹp hơn đấy."

Cô bé ngẩn người, lôi ảnh nhân vật ra so sánh, ôi mẹ ơi, sai thật.

Phương Tri Nhiên quay đầu đi một cách điệu nghệ, cùng Quý Hành Xuyên đi về phía cửa ra, giấu kín công danh.

"Thầy Bông Tuyết Nhỏ quen thuộc với cái váy này quá nhỉ? Nhìn một cái là biết mặc sai rồi?" Giọng Quý Hành Xuyên vang lên sau lưng cậu.

Thân hình đang ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu của thầy Bông Tuyết lảo đảo, suýt thì ngã dập mặt.

Đúng là... từng cos bộ này rồi.

Nhưng mà đếch nói cho anh biết đâu!

Ánh nắng ban mai rải lên người cậu nam sinh, Quý Hành Xuyên theo sát phía sau, khóe miệng khẽ cong lên.

-

Phương Tri Nhiên không phải lần đầu tham gia hội nghị học thuật kiểu này, hồi học đại học, cậu đã chạy theo thầy hướng dẫn của mình không ít lần.

Cả một buổi sáng, Quý Hành Xuyên báo cáo, cậu chụp ảnh, Quý Hành Xuyên giải đáp thắc mắc, cậu quay phim, ra dáng một trợ lý nhỏ đạt chuẩn.

Buổi chiều, hội nghị kết thúc, từ chối lời mời đi tham quan khu thắng cảnh nửa ngày của đối phương, đàn anh xách cậu lên xe về trường.

Trên xe, Phương Tri Nhiên lục lọi ba lô, lôi ra hai cái standee, đặt bên cửa sổ.

Quý Hành Xuyên hình như đã quen rồi, coi như không nhìn thấy.

Cậu chụp mấy tấm ảnh du lịch, gửi cho Tô Gia.

[Tô Gia]: Thế là về trường rồi à?

[Tô Gia]: Không ở bên đó chơi một chút sao?

[F]: Đàn anh của tui vội lắm, chắc là nhớ phòng thí nghiệm rồi.

[Tô Gia]: .

[F]: Tui cũng không muốn ở lại.

[F]: Tui muốn về cày anime mới.

Nói đến đây, cậu nhớ ra một chuyện, thoát khỏi cuộc trò chuyện với Tô Gia, gõ vào một nick WeChat khác.

[F]: Chào shop, đặt một cái bánh sinh nhật, tối lấy.

[AAA Bánh Kem Handmade Theo Yêu Cầu]: Chào bạn, tháng này bạn đã đặt năm cái bánh sinh nhật rồi, hay là bạn kết bạn với những người sinh tháng khác đi?

[F]: ?

[F]: Nói năng kiểu gì đấy.

[F]: Có tiền không kiếm là đồ con rùa.

[AAA Bánh Kem Handmade Theo Yêu Cầu]: [Mã QR nhận tiền]

Phương Tri Nhiên lạnh lùng trả tiền.

Hỏi thì là do đu nhiều bias, ai có sinh nhật thì tui đặt bánh cho người đó thôi.

Tàu đến thành phố S, Phương Tri Nhiên phải vào trong thành phố lấy bánh, nói với đàn anh một tiếng rồi chuồn đi xa.

Quý Hành Xuyên đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng cậu nam sinh dần khuất xa.

-

Đêm xuống, căn phòng yên tĩnh, thiết bị thu âm tinh xảo đang hoạt động.

Quý Hành Xuyên uống cạn ly nước ấm, gõ phím ghi âm, đối chiếu với kịch bản l.ồ.ng tiếng, thu âm lại một lần nữa —

"Đó là ngày ta bị vứt bỏ."

"Ta cứu cả tòa thành, lại bị coi là yêu tà."

"Muốn đem cái sự bội tín bạc nghĩa của thế gian này... g.i.ế.c sạch không còn một mống."

Giọng đạo diễn l.ồ.ng tiếng vang lên từ tai nghe: "Thầy Mùa Đông, không đúng lắm, chúng ta thử lại lần nữa."

Quý Hành Xuyên trầm giọng xuống, lại thử một lần nữa.

"Thầy Mùa Đông." Đạo diễn l.ồ.ng tiếng bật cười, "Cậu nghe không giống muốn hủy diệt thế giới, mà giống như muốn hòa bình thế giới hơn ấy."

Quý Hành Xuyên: "..."

"Hôm nay tâm trạng tốt lắm à?" Đạo diễn hỏi.

"Cũng tàm tạm." Quý Hành Xuyên nói.

"Rõ ràng là rất tốt, cậu l.ồ.ng cái này nghe cũng chẳng giống bị cả thế giới vứt bỏ." Đạo diễn nói, "Nghe như cậu thấy cả thế giới đều là người tốt ấy."

Quý Hành Xuyên: "..."

Anh nghe lại đoạn ghi âm vừa rồi, cũng bật cười.

"Cậu có biến rồi, thầy Mùa Đông." Đạo diễn nói, "Lần đầu tiên cậu mắc lỗi kiểu này đấy, sao thế, yêu rồi à?"

Quý Hành Xuyên khựng lại.

Trước mắt lập tức hiện lên đôi tai đỏ bừng của cậu nam sinh khi bị anh gọi là Bông Tuyết Nhỏ, và cả vòng eo thon gọn đè dưới lớp chăn kia.

"Không có." Anh phủ nhận.

Ít nhất là bây giờ, vẫn chưa tính là yêu.

"Tiếp tục đi." Anh cầm tai nghe lên, xem lại câu chuyện thiết lập nhân vật một lần nữa, để cảm xúc lắng đọng xuống đáy lòng.

Khi mở miệng lần nữa, đã là tiếng oán thán lạnh lùng tuyệt vọng.

Lần này đạo diễn khá hài lòng.

"Bây giờ muốn gọi cậu ra làm việc khó thật đấy." Đạo diễn nói, "May mà hai ta có chút quan hệ."

Ngắt kết nối, tắt thiết bị, căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Quý Hành Xuyên đứng dậy, đứng trước cửa sổ sát đất.

Căn nhà này của anh ở thành phố S có vị trí rất đẹp, có thể nhìn thấy cảnh sông lung linh.

Đạo diễn nói cũng không sai.

Đúng là có thích thật.

Chỉ là Phương Tri Nhiên trông có vẻ... không dễ theo đuổi lắm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.