Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 13: Cho Bông Tuyết Nhỏ Ăn

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:26

Editor: Yang Hy

"Điên tình, cực phẩm nhân gian."

"Bề ngoài là thiếu niên ôn nhu nho nhã, lên cơn điên thì chiếm hữu cực mạnh, giam cầm đe dọa món nào cũng tinh thông, giây trước đ.á.n.h gãy chân ch.ó của cậu, giây sau đã ân cần hỏi han."

"Lồng tiếng tốt thì là kiệt tác, l.ồ.ng không tốt thì là rác rưởi."

Trong ký túc xá, Phương Tri Nhiên đeo tai nghe, vừa chơi game kinh dị, vừa bình phẩm về boss trong game này với bạn.

"Ôi trời ơi, đúng là thầy Mùa Đông." Phương Tri Nhiên đưa hai tay lên ôm mặt, chớp chớp mắt thành hình ngôi sao, "Nhất là đoạn này, câu trước vẫn còn đang nức nở, giây sau đã chuyển thành cười điên cuồng xé gan xé phổi rồi."

"Trong phòng thu âm chắc vui lắm nhỉ." Tô Gia nói giọng u ám, "Thầy Mùa Đông của cậu có khi bị đoạn này hành cho mất cả nhân dạng rồi."

"Thế á? Tui thử xem." Phương Tri Nhiên nói.

Phương Tri Nhiên: "Hu hu hu... ha ha ha."

Tô Gia: "..."

Phương Tri Nhiên: "Không ổn, cái này của tui giống 'tiếng vượn kêu đôi bờ không dứt' quá."

Gào thêm lúc nữa, chắc mai ký túc xá bên cạnh dán bùa vàng trừ tà luôn quá.

"Thầy Mùa Đông là nhất." Phương Tri Nhiên bái phục, "Muốn xách giày cho thầy Mùa Đông ghê."

"Thầy Mùa Đông của cậu, người thật có khi kỳ quái lắm đấy." Tô Gia nói, "Diễn viên l.ồ.ng tiếng thương mại mà chưa bao giờ lộ mặt, hiếm thấy thật."

"Không sao." Phương Tri Nhiên nói, "Dù sao tui cũng chỉ yêu giọng nói và tác phẩm của thầy ấy thôi."

Còn ngoại hình thật, cứ lớn tùy tiện như cá dưới biển sâu cũng được.

Fan lý trí có ranh giới không quan tâm.

Trong lúc thao tác sai lầm, nhân vật chính trong game bị con boss điên tình này đ.â.m cho thành con nhím, hình ảnh thê t.h.ả.m khiến Phương Tri Nhiên nở nụ cười.

Cậu load lại file save game, chơi lại đoạn cốt truyện này một lần nữa.

Ừm, ngon.

Giọng nói thường ngày của Mùa Đông thiên về lạnh lùng trầm ổn, không ngờ còn có thể ép giọng sang hướng thiếu niên điên tình được, năng lực nghiệp vụ 10 điểm!

Phương Tri Nhiên bị boss hành cho rưng rưng nước mắt.

"A, xong rồi, tui clear game rồi." Đầu dây bên kia, Tô Gia hào hứng nói, "Cậu còn bao lâu nữa?"

Phương Tri Nhiên: "Cả đời."

Tô Gia: "..."

-

Chiều hôm sau, Phương Tri Nhiên xách ba lô, chạy vội vào lớp học.

Điểm Tiếng Anh 1 của cậu cao hơn điểm chuẩn miễn học của Đại học A, trong thời gian học có thể được miễn môn dịch thuật, nhưng giọng thầy giáo này nghe khá hay, rất đặc sắc, nên thỉnh thoảng cậu lại đi học chui, tích cực trả lời câu hỏi.

Đợi đến khi tan học, cậu mới ung dung đi đến văn phòng của lão Quách.

Quý Hành Xuyên không có ở đó, chỉ có hai người Cam Uyển Hòa và Phan Hủ đang ngồi lén lút bên bàn làm việc.

"Đàn anh Phan." Phương Tri Nhiên hỏi, "Mấy vạch đen trên mí mắt anh là gì thế? Mã vạch à?"

Phan Hủ: "..."

Cây b.út kẻ mắt trong tay Cam Uyển Hòa rơi xuống bàn.

"Vẽ cái quần." Cam Uyển Hòa bực bội nói, "Mí lót khó vẽ quá, bà đây đếch vẽ nữa."

"Rõ ràng là kỹ thuật của đàn chị cùi bắp." Phan Hủ nói.

"Còn lải nhải nữa chị đ.ấ.m bay đầu bây giờ, đổi cái đầu nào dễ vẽ hơn đây." Cam Uyển Hòa nói.

"Sao tự nhiên lại trang điểm thế?" Phương Tri Nhiên đặt ba lô xuống, đi mặc áo blouse thí nghiệm, "Phòng thí nghiệm bắt đầu kiểm tra nhan sắc rồi ạ?"

Phan Hủ: "..."

"Nhóm mình năm ngoái đăng ký một cuộc thi, nội dung làm cũng hòm hòm rồi." Cam Uyển Hòa nói, "Chiều nay bảo vệ, Quý Hành Xuyên bảo lười không đi, bắt Phan Hủ đi."

Cam Uyển Hòa: "Buổi bảo vệ này có truyền thông đến quay phim chụp ảnh, chị nghĩ là chúng ta không tung được 'hotboy khoa' ra thì cũng không thể tung chú hề ra được, nên định 'trùng tu’ cho cậu ta một chút."

Cam Uyển Hòa: "Xui xẻo, chú hề biến thành ma quỷ luôn rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

"Trước khi học cao học anh cũng đẹp trai lắm đấy." Phan Hủ vô tư lự, hớn hở nói, "Tiểu Nhiên tay nghề có ổn không, đến vẽ mặt cho anh cái."

Phương Tri Nhiên: "Cũng tàm tạm ạ?"

Khiêm tốn rồi, em mà tàm tạm thì không ai ổn cả.

Mỗi một coser chuyên nghiệp đều là chiến binh toàn năng, trang điểm, đạo cụ, hậu kỳ, món nào cũng tinh thông.

Bút kẻ mắt xoay hai vòng trên tay cậu, cậu suy nghĩ một chút, giữ đầu Phan Hủ, vẽ hai đường eyeliner hơi dài ở đuôi mắt Phan Hủ, rồi viền lại dáng mắt.

Cậu lại dừng một chút, cân nhắc dáng mặt, chấm một nốt ruồi dưới mí mắt Phan Hủ.

"Có phải khác lúc nãy rồi không?" Phương Tri Nhiên cầm gương.

"Á, được rồi." Phan Hủ vỗ tay, "Anh đẹp rồi."

Phan Hủ: "Từ hôm nay anh tên là Phan An."

Phương Tri Nhiên: "..."

Cam Uyển Hòa túm tóc Phan Hủ, ngắm nghía trái phải.

"Biến cục rác thành cục vàng." Cam Uyển Hòa nói, "Đàn em giỏi quá đi."

"Đàn chị, môn Văn của chị." Biểu cảm của Phan Hủ đúng kiểu cạn lời, "Về học lại đi."

Giúp người giúp cho trót, vừa khéo đồ nghề của đàn chị cũng đầy đủ, Phương Tri Nhiên còn giúp Phan Hủ tỉa lại lông mày, vẽ một dáng mày phù hợp.

"Sao Tiểu Nhiên biết mấy cái này vậy?" Đàn chị hỏi.

Phương Tri Nhiên khựng lại.

"Có cô em... em gái là thợ trang điểm ạ." Cậu nói.

"Em còn có em gái á?" Đàn chị ngạc nhiên.

Phương Tri Nhiên: "Kín tiếng thôi ạ."

Lừa đảo trót lọt.

"Thế còn quần áo? Người đẹp vì lụa." Phan Hủ tiếp tục nghiên cứu, "Mấy người ai có quần áo đẹp không, cho mượn hai bộ với?"

"Có cái quần." Cam Uyển Hòa nói, "Chị đây chỉ có váy đẹp thôi, hay cậu hỏi thử Tiểu Nhiên xem?"

Phương Tri Nhiên: "..."

Ừm, trong tủ quần áo của Tiểu Nhiên cũng có váy đẹp.

"Mặc áo blouse đi." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn anh Hành Xuyên ở trường đa phần đều mặc áo blouse, thế mà vẫn đứng đầu bảng thảo luận diễn đàn Đại học A đấy thôi."

Két.

Cửa văn phòng bị đẩy ra.

Đàn anh Hành Xuyên mặc áo len trắng phối với áo khoác dạ sẫm màu, quần ống đứng phối giày thể thao thời thượng, trên cổ còn quàng một chiếc khăn len cashmere chất lượng tuyệt hảo.

Phương Tri Nhiên: "?"

"Ở dưới lầu đã nghe thấy tiếng mấy người nói chuyện rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Ồn ào náo nhiệt thế, định làm phản à?"

"Vãi chưởng." Phan Hủ ngẩn người thốt ra một câu, "Cậu c.h.ặ.t c.h.é.m tôi."

Quý Hành Xuyên: "..."

"Sắp bốn giờ chiều rồi." Quý Hành Xuyên giục, "Cậu còn chưa đi bảo vệ?"

"Đi ngay đây." Phan Hủ bật dậy, ôm chồng tài liệu, cười tự tin với hình ảnh phản chiếu trong tấm kính tủ tài liệu, rồi bước ra ngoài.

Phương Tri Nhiên nhìn đàn anh mở túi giấy, đưa cho cậu một cốc cà phê sữa.

"Cảm ơn đàn anh." Cậu nói.

"Tóc của cậu." Cam Uyển Hòa uể oải, gối đầu lên cánh tay, nằm bò ra một góc bàn làm việc, "Hình như cắt rồi à?"

"Tỉa lại chút thôi." Quý Hành Xuyên nói.

"Là ảo giác à? Sao tôi cảm giác hôm nay người cậu cứ như phát sáng thế nhỉ?" Cam Uyển Hòa lẩm bẩm.

"Vật tư thí nghiệm của cậu bổ sung chưa?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"A, tôi quên béng mất, phải đi mua gấp đây." Cam Uyển Hòa đứng dậy, cũng vội vàng rời khỏi văn phòng.

Đàn anh vừa đến, người không phận sự miễn vào.

Phương Tri Nhiên vểnh tai lên, chuyển sang chế độ chờ, chuẩn bị nghe nhiệm vụ.

"Em phải làm gì không ạ?" Cậu hỏi.

Đàn anh cậu lục lọi cái túi thần kỳ, lại đưa cho cậu một cái bánh kem nhỏ, một hộp socola bao bì khá đẹp, và kẹo mút.

"Không vội." Quý Hành Xuyên nói, "Ăn chút đồ ăn vặt trước đi."

Phương Tri Nhiên: "?"

Tháng này, cậu đã ăn sáu cái bánh kem nhỏ rồi, tạm thời không muốn nhìn thấy cái bánh kem nào mới nữa.

Cậu im lặng nhìn cái bánh kem một lúc, không muốn ăn lắm.

"Có việc gì làm không ạ? Em không ăn đồ biếu đâu." Cậu hỏi Quý Hành Xuyên, "Không làm thì không hưởng lộc, đàn anh Hành Xuyên, mau bóc lột em đi."

Quý Hành Xuyên: "..."

"Biên bản của hội nghị học thuật cần sắp xếp lại, kết quả thí nghiệm của nhóm đề tài tuần này cần ghi chép lại, và có mấy thiết bị thí nghiệm cần vệ sinh." Quý Hành Xuyên đọc ra một tràng việc, "Nếu còn dư thừa sức lực, cảm thấy làm chưa đủ... thì quét dọn văn phòng luôn đi."

Phương Tri Nhiên yên tâm rồi, bóc một cái kẹo mút bỏ vào miệng.

"Đã nhận thù lao." Cậu nói, "Đợi đấy."

Cậu ngậm kẹo mút, múa chổi thành mấy đường kiếm đẹp mắt.

Đây là kỹ năng cậu học được hồi làm coser chính thức cho một game nào đó.

Hết cách rồi, thời thế thay đổi, yêu cầu đối với coser ngày càng cao.

"Cũng lợi hại phết." Đàn anh cậu nói.

Thầy Bông Tuyết không chịu được khen ngợi, lập tức phổng mũi, tay phải xoay một vòng, thu kiếm (chổi) vào bao, khẽ nhón chân, làm động tác xách váy ảo.

Không trang điểm không hiệu ứng, động tác đơn giản của cậu lại cực kỳ linh hoạt.

Biểu diễn chút kỹ năng 2D cho đàn anh xem, không đợi đàn anh mắng, cậu vác chổi, đẩy cửa nghênh ngang bỏ đi.

Quý Hành Xuyên: "..."

-

Nói về làm việc, hiệu suất của Phương Tri Nhiên vẫn rất cao.

Cậu mất nửa buổi chiều, sắp xếp xong số liệu, lại quét dọn văn phòng của lão Quách sạch bong kin kít.

Đúng giờ cơm, cậu đi theo dòng người tan học, đến nhà ăn số 3 ngon nhất Đại học A.

"Cậu đẹp trai ơi, thẻ sinh viên quẹt vào máy một cái là được rồi, không cần cứ giơ lên mãi thế đâu." Cô ở cửa sổ bán cơm nói.

Phương Tri Nhiên: "Dạ."

Chỉ là đang khoe cái bao thẻ thôi mà.

Cậu bưng khay cơm rang của mình, len qua đám đông, tìm một chỗ ngồi bên cửa sổ.

[Tô Gia]: Bông Tuyết Nhỏ, đồ chi tiền ngu.

[F]: ?

[Tô Gia]: Tui phát hiện cái goods của con game flop lần trước mở bán ấy, cái card polaroid ngẫu nhiên á, rõ ràng là hàng có sẵn, mà đến giờ mới bán được 11.000 bản.

[Tô Gia]: 1000 bản đó chắc vẫn là do cậu mua chứ gì.

[F]: Studio này, ngày nào cũng lên Weibo than thở là bọn họ không dễ dàng gì, tui ủng hộ chút thôi.

[F]: Tui còn đang đợi cái nhân vật thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng cập nhật gói voice đây, đừng có sập tiệm đấy nhé.

[F]: Nhắc mới nhớ, đống card polaroid này về đến nơi rồi.

[F]: Không phải bias của tui, không yêu thương nổi, tui pass rẻ đây.

Cậu lướt xem giá trên giao diện bán hàng, vốn dĩ bán cũng chẳng đắt, chắc chẳng bán được giá tốt.

Cơm rang ở trường, rang vừa khô vừa cứng.

Phương Tri Nhiên vừa trả lời tin nhắn vừa nhai, bỗng nhiên nghiêng đầu, cảm giác mình đang mấp mé bên bờ vực nghẹn ch.ết.

Một tiếng động nhẹ, một ly coca được đặt lên bàn cậu.

Quý Hành Xuyên ngồi xuống đối diện cậu.

"Cho cậu." Quý Hành Xuyên nói.

"Cảm ơn đàn anh... đã gửi tặng ly coca siêu to khổng lồ." Cậu giơ ly giấy lên, uống một ngụm lớn, "Đàn anh hào phóng."

Màn hình điện thoại vẫn sáng, ánh mắt Quý Hành Xuyên rơi xuống, dừng lại trên trang mua sắm một lúc.

Vừa nãy... thầy Bông Tuyết cứ nhìn cái này mãi, là thích lắm sao?

Phương Tri Nhiên ăn xong cơm rang, chào tạm biệt đàn anh, đi về ký túc xá.

[Tô Gia]: A, cái card flop kia.

[Tô Gia]: Doanh số tự nhiên biến thành 21.000 rồi.

[Tô Gia]: Vừa mới trong chớp mắt thôi, ai đã mua 10.000 cái thế?

[F]: ?

[Tô Gia]: Hai người đúng là, cây hẹ vĩnh cửu.

"Quan tâm là ai làm gì, tui phải bán gấp thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Tui không muốn nhìn thấy đống card này nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.