Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 14: Đã Xem, Trả Lời Bừa
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:27
Editor: Yang Hy
Polaroid bán đúng giá gốc thì sức mua bình thường, nhưng nếu giảm giá thì vẫn có người sẵn lòng mua.
Phương Tri Nhiên vừa đăng link pass đồ lên không lâu, đã có người nhắn tin cho cậu.
[Lão Dư thành phố S]: Còn bớt không? Có quà tặng kèm không? Freeship không?
[F]: Bọn đầu cơ cút.
[Lão Dư thành phố S]: Ô hô, nóng tính thế. Sao cậu nhìn ra tôi là bên đầu cơ vậy?
Phương Tri Nhiên chặn người này, đợi hai phút, lại có người khác tìm đến.
[Chim Cúc Cu]: Meo! 0.0
[Chim Cúc Cu]: Thầy ơi?
[Chim Cúc Cu]: A a a không biết thầy thích xưng hô thế nào, mong là không bị phạm húy.
Đúng chất rồi.
Mấy bé 2D dễ nhận biết lắm.
[Chim Cúc Cu]: Cho hỏi có thể đặt luôn không ạ?
[Chim Cúc Cu]: Giá thầy để tốt quá, phải ôm thêm đồ em cũng chịu. QAQ
[F]: Không cần ôm thêm đâu, có thể đặt luôn. (^▽^)
[F]: Lát nữa quay video gói hàng 360 độ cho cậu nhé, yên tâm, tuyệt đối không gửi trần (không bọc chống sốc).
Phương Tri Nhiên lôi từ gầm giường ra một cái thùng carton, gói ghém cẩn thận, xách xuống trạm chuyển phát nhanh dưới lầu.
[F]: [Hình ảnh], đã gửi.
[F]: Không cần trả phí ship đâu, bạn nhanh gọn nên tôi bao ship cho bạn luôn.
Xong việc.
Bán được cái goods ế đi nhẹ cả người.
Phương Tri Nhiên vừa gõ chữ, vừa đi thang máy lên lầu.
Bạn cùng phòng Hà Húc Dương đã về rồi, đang ngồi trước máy tính gõ luận văn rất khí thế.
Phương Tri Nhiên đọc sách một lúc, đến giờ đi ngủ thì tắt đèn nằm xuống.
Chỗ Hà Húc Dương tiếng gõ bàn phím vẫn không ngừng, cậu trở mình, đeo tai nghe vào, chìm vào giấc ngủ say.
-
Chiều hôm sau, Phương Tri Nhiên không có tiết.
Cậu vừa xem xong phương án quay chụp mới nhất mà công ty quản lý gửi cho trong thư viện, thì nhóm chat nhóm có động tĩnh —
Cứ Thi Là Qua (27)
[Cam Uyển Hòa]: [Hình ảnh], vật tư thí nghiệm em mua về rồi.
[Cam Uyển Hòa]: Chất đống bao nhiêu thùng trong văn phòng ấy, ai đến giúp tôi bê với.
[Lão Quách]: Cười liếc mắt.jpg
[F]: 1
[Phan Hủ]: 1
[Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên
[Quý Hành Xuyên]: Đợi chút, đang dạy thay cho sinh viên đại học giúp thầy.
[Quý Hành Xuyên]: Em điểm danh cái đã, sắp xong rồi.
[Lão Quách]: Không điểm danh cũng được, nhỡ đâu có đứa có việc gấp, có thể thông cảm.
[Quý Hành Xuyên]: Mặt vàng khinh bỉ.jpg
Thư viện cách phòng thí nghiệm không xa, Phương Tri Nhiên đến rất nhanh.
Văn phòng hôm qua vừa được cậu quét dọn sạch bong kin kít, giờ chất đầy những thùng carton lớn nhỏ.
Cam Uyển Hòa đang xắn tay áo nghiến răng bê đồ.
"Để em, đàn chị." Cậu nói.
Cậu và Cam Uyển Hòa hai người ra ra vào vào, chẳng mấy chốc đã bê được quá nửa số thùng.
"Ơ, Tiểu Nhiên." Cam Uyển Hòa gọi cậu, "Cái thùng này của em à? Trên đó viết tên em này."
Phương Tri Nhiên đang trả lời tin nhắn của Tô Gia, thuận miệng đáp: "Không phải đâu ạ, em chưa bao giờ để đồ trong văn phòng cả."
[Tô Gia]: Goods ế bán được rồi à? Nhanh thế?
[F]: Hiệu suất làm việc của tui cậu biết rồi đấy.
[Tô Gia]: Lần sau đừng mua cái mình không thích nữa.
[F]: Sợ gì, bán đi là được chứ gì, nó có bám theo tui đâu.
"Không dán băng dính, em tự mở ra xem đi." Cam Uyển Hòa nói xong lại đi bê thùng tiếp theo.
"Đến đây ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Đồ tốt gì thế nhỉ?
Cậu tò mò mở thùng ra.
Phương Tri Nhiên: "...?"
[F]: Tô Tô, không ổn rồi, hình như tui bị goods ế ám rồi.
[Tô Gia]: ?
"Xin lỗi, chậm trễ một chút." Giọng Quý Hành Xuyên truyền đến từ cửa, "Chỗ còn lại để tôi bê cho."
Văn phòng yên ắng, Quý Hành Xuyên liếc mắt cái đã thấy cái thùng quen thuộc.
Phương Tri Nhiên đứng trước cái thùng, biểu cảm trên mặt trông không giống bất ngờ vui vẻ cho lắm.
"Sao thế?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Đàn em sao không cười nữa.
"Thì là... mấy cái này ở đâu ra thế ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: "Là anh..."
"Em hôm qua vừa bán một đợt y hệt thế này." Phương Tri Nhiên nói, "Em tưởng em sẽ không bao giờ phải nhìn thấy chúng nó nữa."
"Là... em trai anh mua đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Gửi đến chỗ anh."
Quý Hành Xuyên khẩn cấp thu hồi một món quà.
Ánh mắt tan rã của Phương Tri Nhiên tụ lại, rơi vào ba chữ "Phương Tri Nhiên" trên thùng carton.
"Thùng carton là tặng em đấy." Đàn anh cậu lạnh lùng nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
À, cũng đúng.
Em trai Quý Hành Xuyên hình như còn là fan của cậu.
"Gói hàng kiểu này không ổn." Phương Tri Nhiên nói, "Sẽ bị lỗi đấy, để em đi tìm ít màng xốp hơi cho anh."
Cậu xoay người ra khỏi văn phòng.
Quý Hành Xuyên ngồi phịch xuống ghế, đưa tay day day thái dương.
"Ơ, đàn anh Quý." Phan Hủ kéo một cái xe đẩy nhỏ tới, "Anh tan học rồi à?"
Mái tóc được cắt tỉa tỉ mỉ của đàn anh Quý khẽ động theo gió, coi như là câu trả lời.
"Đàn anh Quý, sinh viên đại học khó dạy lắm à? Trông anh như bị vắt kiệt sức lực ấy." Phan Hủ nói.
"Cũng tàm tạm." Quý Hành Xuyên nói.
Anh định mở ngăn kéo tìm sổ tay, bỗng phát hiện trên bàn làm việc có thêm không ít đồ đạc.
Phương Tri Nhiên dạo này chạy sang đây thường xuyên, chiếm một chỗ cố định trên bàn làm việc của anh, để lung tung nào là cốc nước, mũ và điện thoại.
Cũng không phải là không có hiệu quả.
Đàn em đối với anh, so với lúc đầu, dường như đã thân thiết hơn nhiều.
Thanh tiến độ đã nhích thêm một ô nhỏ.
"Nhiên Nhiên, bên ngoài có tủ đồ đấy." Phan Hủ vừa vặn cũng nhìn thấy, nhiệt tình gọi, "Có cần anh xin cho em một cái tủ không? Quý Hành Xuyên ki bo lắm, bàn không cho anh em mình để đồ lung tung đâu."
"Được ạ." Phương Tri Nhiên ôm hai cuộn màng xốp quay lại nói.
"Thế để anh giúp em cất hết đồ vào nhé." Phan Hủ nói.
Quý Hành Xuyên: "..."
Thôi bỏ đi, cũng không cần vội vàng, dù sao người cũng ở ngay bên cạnh, cứ quan sát từ xa trước đã.
Bên ngoài văn phòng, tiếng nói chuyện của Phan Hủ và Cam Uyển Hòa xa dần.
"Quý Hành Xuyên lườm anh, có phải ảnh ghen tị hôm qua anh bảo vệ tỏa sáng rực rỡ không?" Tiếng của Phan Hủ.
"Cậu ấy ghen tị với cậu? Cậu soi gương lại đi." Cam Uyển Hòa nói.
-
Phương Tri Nhiên tối nay có việc, cậu giúp Quý Hành Xuyên xử lý chút số liệu trong phòng thí nghiệm, vừa qua năm giờ chiều là cậu rời đi ngay.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Thầy Bông Tuyết ơi~ sắp đến nơi thì gọi tôi nhé.
[F]: Đến dưới lầu rồi.
Game mobile MOBA "Bước Vào Ngàn Năm" gần đây vừa ra mắt mấy bộ skin mới, thêm hình minh họa, bổ sung gói voice nhân vật, ngoài ra còn liên hệ với vài coser nổi tiếng để chụp ảnh quảng bá, mấy công ty quản lý lớn cùng phối hợp lên kế hoạch cho buổi chụp ảnh dưới nước lần này.
Phương Tri Nhiên thay quần áo xong, trang điểm chống nước, ngồi bên bể bơi dùng để chụp ảnh, dùng mũi chân đá nước nghịch.
"Bông Tuyết, quay video ngắn không?" Coser nam của công ty khác gọi cậu, "Tôi muốn làm content chút."
"Đến ngay đây!" Phương Tri Nhiên nói, "Tôi trả lời vài tin nhắn đã."
[Cứ Thi Là Qua] (27)
[Lão Quách]: Sắp cuối tháng rồi, phát chút tiền lương cho các con.
[Cam Uyển Hòa]: Cảm ơn sếp.
[Phan Hủ]: Cảm ơn bố.
Phan Hủ đã thu hồi một tin nhắn.
[Phan Hủ]: Cảm ơn sếp.
[Quý Hành Xuyên]: Em muốn ba phần, em còn dạy thay nữa.
[Lão Quách]: ...
[F]: Thỏ dập đầu lia lịa.jpg
Lão Quách tốt thật đấy, chẳng làm bao nhiêu việc mà cũng cho tiền tiêu vặt.
Phương Tri Nhiên mở bao lì xì, tiền còn chưa kịp nóng túi, tin nhắn của Tô Gia đã nhảy ra.
[Tô Gia]: Snow.
[F]: Hôm nay gọi tây thế.
[Tô Gia]: "Bước Vào Ngàn Năm" mở sự kiện mới rồi.
[F]: "Đại gia nạp tiền" đến đây.
[Tô Gia]: ...
Phương Tri Nhiên quay đầu, nạp ngay cái bao lì xì chưa kịp nóng túi vào game mobile.
[F]: Gói quà skin có 600 tệ, còn kèm cả voice, rẻ thật.
[F]: Ngoài đời thực 600 tệ đào đâu ra 5 nhân vật biết phát sáng biết trò chuyện cùng chứ.
[Tô Gia]: Cậu nói thế, tui cũng thấy hơi muốn mua thật.
[Tô Gia]: Cậu thật sự không phải là best seller game này phái tới đấy chứ?
[F]: A, tui đúng là đang quay video quảng bá cho nhà "Bước Vào" đây. Lát nữa cho cậu xem nhé, tui thấy cái concept này khá ổn.
[Tô Gia]: Okok, để nhiếp ảnh gia đây học hỏi chút.
Được rồi, cuộc trò chuyện tiếp theo.
[Mẹ]: Đề thi mẹ mua cho con làm xong hết chưa, phải kiểm tra xem chỗ nào hổng thì bù vào.
[F]: Dạ mẹ, con yêu mẹ.
[Mẹ]: Trong giờ học đừng có nói chuyện riêng với bạn cùng bàn, tan học nhớ về nhà sớm.
[F]: Dạ mẹ, con yêu mẹ.
[Mẹ]: Mai hình như nhiệt độ giảm, mặc nhiều áo vào, lạnh cảm cúm là ảnh hưởng đến việc học đấy.
[F]: Dạ mẹ, con yêu mẹ.
Được rồi, cuộc trò chuyện tiếp theo.
[Quý Hành Xuyên]: [Hình ảnh], chỗ này dùng thuật toán anh chụp màn hình sẽ đơn giản hơn chút.
[F]: [Hình ảnh], có lý, mai em chạy lại thử xem.
[Quý Hành Xuyên]: Biểu đồ cột này vẽ khá đấy, anh xem rồi, có thể dùng trực tiếp luôn.
[F]: Hàng hiệu Tiểu Nhiên, chắc chắn là cực phẩm.
[Quý Hành Xuyên]: Mai đến phòng thí nghiệm không?
[F]: Đến đến đến.
Đàn anh cậu dạo này như lương tâm trỗi dậy, quan tâm cậu ra phết, dẫn dắt cậu làm thí nghiệm, hướng dẫn cậu viết luận văn, sợ cậu đi lầm đường lạc lối.
Xong, trong vòng hai phút, xem hết trả lời hết.
Tuyệt đối không bỏ sót bất kỳ tin nhắn nào, mang lại giá trị cảm xúc đầy đủ cho từng người bạn tốt.
"Thầy Bông Tuyết qua đây nhảy điệu Otaku đi." Bên kia lại gọi.
"Đến đây đến đây." Phương Tri Nhiên đặt điện thoại xuống, "Muốn xem bài nào? OOC quá là không nhảy đâu nha."
Bộ đồ cos này không nhẹ, nhưng mặc trên người cậu lại không hề có cảm giác nặng nề.
Cậu sán lại trước ống kính nhảy nhót hai cái, làm cảnh hậu trường cho buổi quay chụp chính thức.
"Bông Tuyết đáng yêu ch.ết mất thôi." Coser nam đứng cạnh cậu là Khiếu Lâm nói, "Đứng cùng cậu bọn tôi chả có tí sức hút nào."
"Cút, không được khen tui đáng yêu, OOC rồi." Phương Tri Nhiên chua loét liếc nhìn bộ n.g.ự.c và cơ bụng phanh ra của Khiếu Lâm.
Cũng thường thôi, không đẹp bằng body của đàn anh Hành Xuyên nhà mình.
Quy trình chụp ảnh dưới nước rất phức tạp, các phương diện đều phải chuẩn bị rất lâu. Phương Tri Nhiên rảnh rỗi sinh nông nổi, nhớ ra vừa nãy bảo cho Tô Gia xem tạo hình.
Trợ lý không có ở đây, cậu thuận tay túm lấy Khiếu Lâm, ném điện thoại qua.
"Biết chụp ảnh không? Làm cho tui hai tấm." Cậu nói.
"Thế thì tôi quá biết luôn ấy chứ." Khiếu Lâm nói.
Nhân vật thầy Bông Tuyết cos hôm nay là một thiếu niên tính cách khá hoạt bát, kỹ năng trong game là điều khiển nước, v.ũ k.h.í là roi, trong game đ.á.n.h nhau hiệu ứng cực kỳ hoa lệ.
Cậu đứng bên bờ nước đầy ngầu lòi, thả roi xuống mặt nước, nghiêng mắt nhìn ống kính.
Ban đầu là Khiếu Lâm chụp, nhưng chẳng bao lâu sau, mấy coser khác cũng vây lại, bắt đầu chỉ trỏ —
"Đừng ra dẻ nữa, cười cho bố xem nào."
"Dùng điện thoại chụp bộ ảnh nghiêm túc à, cái này tôi thạo, Bông Tuyết Nhỏ quất cái roi kia lên xem nào... ái chà chà vãi chưởng."
"Chạy từ bên này sang bên kia thì sao? Thử xem?"
Phương Tri Nhiên bị đồng nghiệp chỉ đạo đau cả đầu.
"Cậu xuống nước đi." Khiếu Lâm nói, "Dù sao lát nữa cũng phải lặn, kiểu gì cũng ướt, tôi cảm thấy bộ này phải chụp dưới nước mới đẹp hơn."
Thầy Bông Tuyết "ùm" một tiếng, nhảy xuống bể bơi.
Tà áo mỏng manh màu vàng nhạt tản ra trong nước, mái tóc dài màu nhạt trôi bồng bềnh trên mặt nước.
"A đúng đúng đúng, chính là cảm giác này." Khiếu Lâm nói, "Bông Tuyết ngâm nước."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu nghiền ngẫm tính cách nhân vật, khua khoắng mặt nước, cười với ống kính điện thoại.
"Khỏi cần hậu kỳ thành phẩm luôn." Khiếu Lâm ném trả điện thoại cho cậu, "Chuyên nghiệp đến thế là cùng."
"Chuẩn bị bắt đầu quay!" Bên kia, người của official hô to, "Mọi người chuẩn bị một chút."
Phương Tri Nhiên mở WeChat, trả lời vài tin nhắn, gửi ảnh cho Tô Gia.
"Tôi đến đây." Phương Tri Nhiên để điện thoại bên bể bơi, lặn xuống nước dưới sự hỗ trợ của hậu cần.
Chụp ảnh dưới nước khá thử thách khả năng quản lý biểu cảm của coser, chỉ cần sơ suất một chút là biểu cảm thành t.h.ả.m họa ngay.
Việc này với Phương Tri Nhiên không khó, cậu biết bơi, không sợ nước, còn có thể mô phỏng động tác kỹ năng của nhân vật dưới nước.
Sau khi quay ngắn gọn, nhiếp ảnh gia bảo cậu nghỉ ngơi một lát ở bên cạnh.
Cậu ngồi bên bể bơi, nhìn Khiếu Lâm vật vã sống dở ch.ết dở.
Có mấy lần, hậu cần giúp tạo dáng xong xuôi, Khiếu Lâm há miệng nhả ra một tràng bong bóng, bắt đầu ngã chổng vó.
"Mất mặt quá, sao cậu quay cứ như phát lại cảnh t.ử vong thế hả." Phương Tri Nhiên cười nhạo lớn tiếng, vui vẻ cười tít cả mắt, cậu nhặt điện thoại lên, tiếp tục trả lời tin nhắn.
Phương Tri Nhiên: "..."
Ch.ết cha, chat với nhiều người quá, vừa nãy vội vàng, gửi nhầm tin nhắn cho mẹ sang cho Tô Gia rồi.
[F]: Dạ mẹ con yêu mẹ.
[Tô Gia]: Con trai ngoan, mẹ mua váy ngắn cho con mặc nhé.
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu trả lời lại một chữ "cút".
A, thế cái ảnh vừa nãy, không phải là gửi cho mẹ rồi đấy chứ.
Cậu hơi căng thẳng mở khung chat với mẹ ra.
May quá may quá, chỉ gửi nhầm số liệu cần hỏi đàn anh sang thôi.
Mẹ cậu còn khá vui vẻ.
[Mẹ]: Con trai ngoan, muộn thế này vẫn còn học bài à.
Phương Tri Nhiên thở phào nhẹ nhõm, may quá, thoát được một “trận đòn của mẹ" rồi.
Khoan đã, chờ chút. Thế ảnh của tui đâu?
Phương Tri Nhiên: "..."
Không phải chứ?
Cậu ôm chút hy vọng mong manh mở khung chat với Quý Hành Xuyên ra.
[F]: [Hình ảnh] x9, Bông Tuyết *bùng nổ *dưới nước *cảm giác tan vỡ, nhìn thêm một cái, ch.ết không hối tiếc.
Phương Tri Nhiên: "..."
Còn thu hồi được không nhỉ?
[Quý Hành Xuyên]: Ừ, ch.ết không hối tiếc rồi hả?
Thầy Bông Tuyết bị sặc không khí, ho sù sụ.
"A... tôi sắp ch.ết đuối rồi, tiền này tôi không muốn kiếm nữa đâu." Trong bể bơi, Khiếu Lâm bò lên bờ, vừa ngẩng đầu lên thì bật cười, "Ô, đây không phải là coser nổi tiếng thầy Bông Tuyết sao, cậu ở trên bờ mà cũng đuối nước được à?"
Bông Tuyết: "...”
