Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 4: Ngày Thứ Bảy Không Có Đàn Anh
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:24
Editor: Yang Hy
Giờ họp nhóm cứ thế mà bị đổi sang Chủ nhật một cách khó hiểu.
Trái tim đang treo lơ lửng của Phương Tri Nhiên cuối cùng cũng được vớt lại rồi.
Ông đàn anh này "tác oai tác quái" đúng lúc thật, yên tâm vãi chưởng!
Thầy giáo dạy lớp buổi tối họ Tiền, đăng khá nhiều bài báo khoa học, nhưng trình độ giảng dạy thì chán đời.
Cái slide PPT được thầy đọc đều đều khiến Phương Tri Nhiên buồn ngủ díu cả mắt, cậu cố gắng vực dậy tinh thần, rồi bắt đầu lơ đãng, bấm vào Weibo của mình.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Xác nhận tham gia Comic Con thứ bảy, đến bắt em đi nào.
Bình luận ập đến rất nhanh —
@Hôm Nay Tôi Roll Mười Lần Ra Hai Vàng: Á á á thầy ơi, em sẽ mang bánh quy tự làm đến đút cho thầy ăn.
@Hạt Dẻ (Chỉ Online Cuối Tuần): Thầy có nhận quà không ạ, muốn gửi váy cưới cho thầy, mặc lên chắc chắn đẹp.
@Tiểu Cầm Ngày Nào Cũng Mơ: Mèo ơi, nhận ủy thác không? Thích cậu quá đi, ngoắc tay.jpg, tốn bao nhiêu tiền thì có thể sở hữu cậu một ngày.
@Muốn Một Đôi Tay Biết Vẽ: Thầy Bông Tuyết biết ngày là tốt rồi, em sợ Tình Đăng Culture (MCN) tự tung tự tác làm rồi mới báo.
Đúng là làm rồi mới báo thật.
Lần này là do đàn anh bỗng dưng nhớ quê, thế còn lần sau thì sao.
Lần sau thì đ.ấ.m vỡ đầu cờ hó của bên MCN thôi, Phương Tri Nhiên bực bội nghĩ.
Tiết học này chán ngắt nhưng thời gian lại khá dài, lúc tan học đã gần mười giờ tối.
Từ giảng đường về ký túc xá có một đoạn đường đêm, Phương Tri Nhiên đi bộ chán quá bèn chụp cái tai nghe lên đầu, chọn một đoạn ghi âm radio ngày xưa của Mùa Đông để nghe.
Làm tròn lên thì coi như đại thần Mùa Đông đang đi cùng cậu trên đường đêm rồi.
"Trời tối rồi à? Đừng sợ." Giọng nói trong tai nghe vang lên, "Tôi sẽ luôn ở bên em, đi cùng em, chúng ta cùng nhau tiến về phía trước."
Giọng nói này ngọt ngào đến mức nụ cười trên mặt Phương Tri Nhiên ngày càng đậm.
Cậu cười với mặt trăng, cười với bóng cây, cười cả với người bên cạnh.
Phương Tri Nhiên: "?"
Vãi, bên cạnh có người.
Dưới ánh đèn đường, Quý Hành Xuyên đang nghiêng đầu nhìn cậu.
Nụ cười bí hiểm trên mặt cậu đóng băng.
Phương Tri Nhiên đỏ mặt: "Đàn anh? Anh xuất hiện từ lúc nào thế?"
"Từ lúc cậu tương tác với cái cây."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Nghe cái gì thế?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Vui vẻ vậy?"
"Nghe IELTS." Phương Tri Nhiên nói, "Dễ quá nên buồn cười ạ."
Quý Hành Xuyên dường như bị câu trả lời này làm cho nghẹn lời, khẽ cười một tiếng.
Giọng này nghe cũng hay phết, Phương Tri Nhiên nghĩ.
Nhưng cậu là fan only (chỉ thích duy nhất một người) sắt đá, chỉ khen thầy Mùa Đông thôi, tuyệt đối không phản bội.
"Đi thôi, đi cùng." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên tháo tai nghe, đi theo sau đàn anh, lén lút liếc nhìn đàn anh.
Quý Hành Xuyên ăn cái gì mà lớn thế, cao quá đi, muốn ăn gạo nhà đàn anh ghê.
Ước chừng cũng phải mét tám mấy, chiều cao này mà không đi cosplay thì phí của giời.
Phương Tri Nhiên vỗ vỗ vào cái đầu nhỏ, đ.ấ.m cho cái bệnh nghề nghiệp đang rục rịch trỗi dậy của mình chui xuống.
Muốn sở hữu đôi chân của Quý Hành Xuyên quá, nếu cậu có chiều cao này thì cậu có thể cosplay phần lớn các nhân vật mà thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng rồi.
Không được, không được nhìn chằm chằm nữa, bị coi là biến thái bây giờ.
Phương Tri Nhiên thu lại ánh mắt, ngửa đầu ngắm trăng.
"Thứ bảy về nhà à?" Cậu nghe thấy Quý Hành Xuyên hỏi mình.
Phương Tri Nhiên: "Về nhà ạ."
Về quê nhà 2D vui vẻ của em, người nhà đông đúc, cơm cũng rất ngon.
Đêm nay, chúng ta đều là những người nhớ quê.
"Hẹn gặp đàn anh vào chủ nhật ạ." Trước cửa tòa nhà ký túc xá tiến sĩ, cậu ngoan ngoãn nói, "Em về phòng đây."
"Mai gặp." Quý Hành Xuyên buông một câu rồi rời đi.
Phương Tri Nhiên: "?"
Không gặp không gặp, sáng mai cậu full tiết, gặp quỷ thì có.
-
Chiều hôm sau, Phương Tri Nhiên vừa học xong tiết tiếng Anh giao tiếp vội vàng chuyển phòng học, vừa đi vừa nhắn tin với đàn anh Phan Hủ.
[F]: Mã lấy hàng 3-4-11, người nhận Tiểu Tư Nhiên, số đuôi 5050.
[F]: Xong việc, nhất định sẽ hậu tạ.
[Phan Hủ]: Cảm ơn gì chứ, sẵn lòng phục vụ đàn em.
[Phan Hủ]: Gửi số phòng học qua đây, anh tiện đường mang qua cho.
Phương Tri Nhiên bấm đốt ngón tay tính toán, tin nhắn chuyển phát nhanh nhận được vào giờ này, đa phần là con b.úp bê bông cậu tham gia order chung mấy tháng trước đã về hàng rồi.
Chủ group không bùng kèo giữa chừng, mẫu thành phẩm không bị lỗi, sắp được cầm em bé trên tay một cách thuận lợi, niềm vui được mùa hiện rõ trên mặt cậu.
[F]: Gói hàng chắc không to đâu, bóp vào mềm mềm ấy.
[F]: Là cục cưng bé bỏng của em đấy.
[Phan Hủ]: Đã rõ, đảm bảo đưa đến tận mắt chú em.
Thế này thì tốt quá rồi, được bao bọc bởi tình yêu thương của anh em cùng thầy, Phương Tri Nhiên cảm động lau khóe mắt.
Tiết học này là tiết “Động thái nghiên cứu” mở riêng cho tân sinh viên cao học, do các giáo sư, phó giáo sư trong viện luân phiên giảng dạy, chuyên giới thiệu về các hướng nghiên cứu mới nhất của vật lý trong và ngoài nước hiện nay.
Phần lớn các thầy đều thích nói về những thứ của nhóm đề tài mình, đều là những thành quả nghiên cứu khá mới, Phương Tri Nhiên thích nghe, cậu toàn ngồi bàn đầu, làm hàng xóm với tri thức.
"Bạn ơi, mình chưa xem lịch học." Cậu hỏi bạn học bên cạnh, "Tiết này thầy nào dạy thế?"
"Để tôi xem cái đã." Bạn học mở thời khóa biểu ra, phóng to cho cậu xem, "Đây, giáo sư Quách Lân."
Phương Tri Nhiên: "?"
Thầy hướng dẫn của mình hả?
Lão Quách không có ở trong nước, tiết này chắc phải đổi thành tự học chứ.
Cậu đang nghĩ ngợi thì có người dừng lại trước mặt, một cái túi chuyển phát nhanh từ trên trời rơi xuống, đáp ngay trước mắt cậu.
"Đã giao hàng an toàn." Quý Hành Xuyên nói, "Cục cưng bé bỏng cậu cần đây, ký nhận không Tiểu Tư Nhiên?"
Phương Tri Nhiên: "?"
Phan Hủ đi phẫu thuật thẩm mỹ à?
Không đúng, đây chính là đàn anh của cậu mà.
Việc cỏn con thế này, Phan Hủ... còn thuê ngoài (outsource) nữa á?!
"Cảm... cảm ơn ạ." Cậu hơi ngại ngùng, "Đàn anh mất công chạy một chuyến rồi."
"Không mất công, tôi tiện đường." Quý Hành Xuyên nói, "Tôi là người dạy thay được lão Quách gọi khẩn cấp."
Phương Tri Nhiên: "Hả?"
Lúc này cậu mới để ý, trên tay đàn anh còn xách một cái túi to, bên trong đựng mớ tài liệu in ấn hôm nọ cậu nhìn thấy.
"Chuyền xuống bàn dưới giúp tôi với." Quý Hành Xuyên nói.
"Dạ..." Phương Tri Nhiên lấy lại tinh thần, phát tài liệu cho các bạn.
Quý Hành Xuyên bước lên bục giảng, gõ nhẹ xuống bàn: "Xin lỗi nhé, thầy Quách đang tham gia dự án ở nước ngoài, bận quá không xoay sở kịp, với tư cách là trợ giảng của thầy ấy, tiết động thái tiên tiến hôm nay, tôi sẽ dạy thay."
"Tôi là Quý Hành Xuyên, nghiên cứu sinh năm hai." Anh nói.
"Cho xin thông tin liên lạc được không đàn anh!" Có bạn nữ trong lớp giơ tay, "Lỡ không hiểu bài còn có thể hỏi anh."
Cả lớp nhao nhao lên.
"Được chứ." Ngón tay Quý Hành Xuyên gõ hai cái lên thiết bị đa phương tiện.
Một mã QR WeChat được chiếu lên màn hình, cái avatar ở giữa là lão Quách đang nhe răng cười hớn hở.
"Add đi." Quý Hành Xuyên nói, "Lão Quách thích trả lời câu hỏi lắm."
Cả lớp lại cười ầm lên.
"Thế tôi bắt đầu dạy thay đây nhé." Quý Hành Xuyên gõ gõ bàn.
Đàn anh là một đàn anh tốt, Phương Tri Nhiên nghĩ.
Đàn anh giúp cậu lấy chuyển phát nhanh, giảng bài cũng hay nữa.
Cậu không có thói quen ghi chép, nên tai thì nghe, tay thì thò vào ngăn bàn, nắn bóp con b.úp bê bông của mình.
Mềm quá mềm quá, sướng tay ghê, hình như chỉ có bông thôi chứ không có b.úp bê.
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu lôi cái túi chuyển phát nhanh ra, nhìn kỹ lại.
【Tên hàng: Váy/đồng phục/JK/màu hồng x1, chụp ảnh đ.á.n.h giá tốt tặng bao lì xì 2 tệ】
Phương Tri Nhiên: "..."
Sao mình lại dám nhờ hotboy khoa Vật lý đi lấy cái thứ này giúp mình chứ.
Đúng là... càng nghĩ càng thấy, tiếng "Tiểu Tư Nhiên" lúc nãy đàn anh gọi nghe cứ như "Tiểu biến thái" ấy.
Tan học, Phương Tri Nhiên nhận điện thoại của Tô Gia.
"Tiểu Nhiên, nhận được chưa, cái váy caro hồng tôi mua cho cậu ấy." Tô Gia nói.
"Nhận được rồi." Phương Tri Nhiên ỉu xìu.
"Phúc lợi cho fan trong buổi livestream thứ sáu, cậu mặc cái này đi." Tô Gia nói, "Cái eo với cái chân của cậu, mặc váy caro hồng quá đẹp luôn, tôi sẽ làm cho số liệu livestream của cậu nở mày nở mặt trên toàn nền tảng."
Đủ rồi, Phương Tri Nhiên nghĩ.
Cậu làm tui không ngẩng mặt lên được trước mặt đàn anh đây này.
May mà tuần này sắp kết thúc rồi, đợi đến thứ bảy, cậu có thể đổi thành phố để quẩy một chút.
Thứ bảy không có đàn anh, cậu đi tìm niềm vui đây.
-
Thứ bảy, thành phố C, một phòng thu âm nào đó.
"Bà là cái thá gì! Mà cũng xứng chỉ trỏ cuộc đời tôi." Quý Hành Xuyên cầm kịch bản, đang l.ồ.ng tiếng hậu kỳ cho một đoạn phim truyền hình, giọng nói hơi lạnh mang theo vẻ cợt nhả.
"Đồ bất hiếu." Giọng nữ chanh chua bên cạnh giận dữ quát, "Từ hôm nay, tao coi như không có đứa con trai như mày!"
Thu âm kết thúc, Quý Hành Xuyên bưng ly nước ấm bên cạnh lên, nhấp một ngụm, làm dịu cổ họng.
"Con trai ngoan." Người phụ nữ vừa nãy còn gào thét khản cổ đứng dậy, xoa đầu anh, "Cái vai trai đểu này l.ồ.ng đạt thật đấy, mẹ vừa nhập tâm quá, chỉ muốn tát con một cái."
Quý Hành Xuyên: "Con phải hỏi xem ý nghĩ này của mẹ, chắc chắn là do nhập tâm mới có hả?"
"Cô Du Kim, thầy Mùa Đông." Người của đoàn phim gõ cửa bước vào, "Cảm ơn hai vị nhiều lắm."
Du Kim, diễn viên l.ồ.ng tiếng chuyên nghiệp tung hoành trong vô số phim truyền hình và phim hoạt hình, là mẹ của Quý Hành Xuyên.
Bịa chuyện sẽ bị quả báo, câu "nhớ quê thứ bảy" của Quý Hành Xuyên thành sự thật luôn, bị mẹ anh gọi điện bắt về nhà thật, bảo anh cứu nguy l.ồ.ng tiếng giúp cho một vai cậu ấm đáng ăn đòn.
Nguyên văn là "Cái bộ dạng gợi đòn này y hệt con ngày thường".
Xong việc cu li, anh chán chường ngồi đợi bà Du Kim bên ngoài phòng thu, tiện tay mở ứng dụng video ngắn, xem xem dữ liệu lớn hôm nay chuẩn bị trò vui gì cho mình —
Dữ liệu lớn đẩy đến @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông.
Hình như là video quay màn hình buổi livestream hôm trước, cậu nam sinh đội bộ tóc giả xoăn ngắn màu hồng nhạt, trên đầu có hai cái tai mèo bông xù, phông nền có vẻ là khách sạn.
Ống kính quay rất gần, có thể nhìn thấy khuôn miệng xinh xắn mềm mại của cậu.
"Cái gì?" Bông Tuyết đang trả lời bình luận, "Muốn xem chân á? Chân con trai như tôi thì có gì mà xem?"
Nói thì nói vậy, cậu vẫn đứng dậy, lùi ra sau một chút, để ống kính quay được quá nửa người mình.
Váy caro hồng rất ngắn, ôm sát vòng eo nhỏ xíu, đôi chân dài thon thả trắng nõn, chỉ là bên đùi thấp thoáng vài vết bầm tím.
"Đẹp á? Thế là mấy người đói khát thật rồi." Trong video, khóe miệng BôngTuyết nhếch lên, "Nhảy một điệu Otaku dance cho xem nhé, chịu không?"
"Sao hôm nay tôi bạo hơn mọi khi á?" Bông Tuyết cười rất ngọt, "Người soi tôi không lên mạng, tôi bung lụa thôi."
"Mai còn muốn xem váy nữa á? Nằm mơ đi." Bông Tuyết nói.
Quý Hành Xuyên: "..."
Điện thoại rung lên một tiếng, có cuộc gọi đến.
"Anh." Quý Trạch nói, "Anh đang ở thành phố C đúng không, lát nữa anh lái xe đến trung tâm hội chợ đón em được không, chỗ này hẻo lánh quá."
"Tự bắt xe đi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh đang bận."
"Không bắt được đâu." Quý Trạch nói, "Hôm nay hội chợ đông người lắm, lát nữa tan rồi, thời gian bắt xe chắc chắn phải từ một tiếng trở lên."
Quý Hành Xuyên: "Không rảnh thật mà."
Quý Trạch: "Em sắp thi cuối kỳ rồi, anh có muốn xuất hiện trong bài văn của em không, bài 《Anh trai của tôi》 ấy."
"Anh đến nhanh đi, thầy Bông Tuyết Nhỏ em chụp được có thể chia cho anh một nửa." Quý Trạch nói, "Nhưng hôm nay thầy ấy không mặc váy, hơi tiếc."
"Gửi địa chỉ đây." Quý Hành Xuyên đứng dậy, đi xuống lầu.
