Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 31: Để Em Bảo Vệ Cho
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:33
Editor: Yang Hy
09:30:00
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Lão Quách]: [Hình ảnh], mấy đứa ơi, viện trưởng bảo, thông báo tuyển sinh năm sau treo thẳng ảnh các thành viên nhóm chúng ta lên luôn!
[Phan Hủ]: Treo ảnh lão Quách, thông báo giảm bớt sinh viên.
[Lão Quách]: ?
[Khương Phong]: Tấm của đàn chị chụp đẹp quá, dịu dàng ghê, ai cũng khen chị có mắt cười, có phong thái. Lúc đó chị đang nghĩ gì mà chụp đẹp xuất thần thế?
[Cam Uyển Hòa]: Cúc áo lão Tiền cài lệch, chị đang nhịn cười, nghĩ đến bao nhiêu chuyện buồn.
[Khương Phong]: Chuyện buồn gì cơ?
[Cam Uyển Hòa]: Phan Hủ năm sau trượt tốt nghiệp.
[Phan Hủ]: ?
[Lão Quách]: ...
[Thạc sĩ 2 - Sở Hi]: Cười liếc mắt.jpg
[Lão Quách]: [Bao lì xì], hiếm khi hôm nay được nghỉ, mấy đứa ăn gì ngon ngon tí nhé.
*
【Chúc mừng bạn, nhận được bao lì xì 18 tệ.】
Trong ký túc xá, Phương Tri Nhiên lật người, mở một con game nào đó ra, quay gacha 10 lần, lệch rate đụng trần.
Phương Tri Nhiên trừng mắt nhìn màn hình hai giây, xóa game.
Game rác, đừng tưởng ông đây không có mày thì không sống nổi nhé.
Đợi mấy hôm nữa nguôi giận rồi cài lại sau.
Giấc ngủ đúng là cơ chế tự phục hồi của cơ thể, sau một đêm lắng đọng, tinh thần cậu sảng khoái, cảm giác mình đã thoát khỏi trạng thái bồn chồn lo lắng nào đó.
Có gì to tát đâu, chẳng qua là thầy Mùa Đông trông hơi quen mắt thôi mà, rồi thì mình lỡ nói xấu chính chủ với chính chủ thôi mà, rồi thì dăm ba lần suýt tiễn thầy Mùa Đông sang hành tinh khác sống thôi mà.
Phương Tri Nhiên: "..."
Mình xấu xa quá.
Màn hình điện thoại lại sáng lên.
[Số lạ]: Phương Tri Nhiên, hôm qua cậu có tâm sự gì à?
[Số lạ]: Chiều nay tôi phải theo nhóm đề tài về Đại học B rồi, có muốn làm một trận tranh hùng Vật lý khẩn cấp với tôi không.
Linh hồn hiếu chiến bùng cháy dữ dội, Phương Tri Nhiên cảm thấy cũng không phải là không được.
Vậy hôm nay đi cho Phó Vũ Trác nếm chút đòn roi Vật lý?
Cậu đặt tay lên bàn phím, đang định gõ vài câu tiếng Trung hoa mỹ thì màn hình điện thoại sáng lên —
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Quý Hành Xuyên]: Mọi người vất vả rồi, hôm nay đều rảnh chứ, anh mời mọi người đi ăn cơm nhé.
[Phan Hủ]: [Link · Đề xuất món ngon xa xỉ thành phố S] [Link · Món ngon đắt đỏ nhất định phải thử trong đời] [Link · Cách miêu tả món ngon]
"Phan Hủ" đã thu hồi một tin nhắn.
[Cam Uyển Hòa]: Chọn chỗ nào đắt ấy, không đắt không ăn.
[Khương Phong]: 1
[Sở Hi]: 1
[Quý Hành Xuyên]: @F
Não bộ Phương Tri Nhiên đang vận hành tốc độ cao, không rảnh quan tâm tin nhắn này.
Quý Hành Xuyên = Thầy Mùa Đông, cậu lẩm nhẩm công thức này trong lòng vài lần, cố gắng nhập hai làm một.
Bức tường ngăn cách không gian đã vỡ, đây là cùng một người.
【Weibo nhắc nhở, bạn có một tin nhắn mới.】
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Có đó không? Ra ngoài tụ tập đi.】
【Web X nhắc nhở bạn, bạn có một tin nhắn mới.】
[Chủ phòng radio - Mùa Đông: Có đó không? Ra ngoài tụ tập đi.】
【WeChat nhắc nhở bạn, bạn có một tin nhắn thoại.】
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu mang tâm trạng thấp thỏm, bấm vào tin nhắn thoại đó.
"Ra ngoài tụ tập đi." Quý Hành Xuyên nói, "Có đó không?"
Phương Tri Nhiên nghe đi nghe lại chín lần, ừm, ngữ điệu này, âm sắc này, là giọng thật.
Giọng thật với giọng "Mùa Đông" đã qua kỹ thuật xử lý đúng là khác biệt lớn thật đấy, hèn gì cậu không nghe ra.
Nghe lại lần nữa.
"Tri Nhiên, cậu bị lag hay điện thoại bị lag thế?" Hà Húc Dương lên tiếng, "Sao cứ phát lại câu này mãi thế?"
Phương Tri Nhiên: "..." Quên mất trong phòng còn có người.
【"Bước Vào Ngàn Năm" nhắc nhở bạn, bạn tốt "Mùa Đông" của bạn gửi đến một tin nhắn mới.】
[Mùa Đông]: Phương Tri Nhiên, em đang ở cái app nào thế hả? Dấu chấm hỏi.jpg
Phương Tri Nhiên nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Anh lục tung hết những chỗ tui hay lui tới rồi đấy à.
Quý Hành Xuyên, anh trong thế giới 2D có phong cách này hả?
Thầy Mùa Đông, anh ngoài đời thực có tác phong này hả?
Cậu mở nhóm chat WeChat của nhóm, trả lời tin nhắn —
[F]: (^▽ ^), đàn anh mời gì em cũng ăn.
Phương Tri Nhiên: "Phì."
Tự khinh bỉ bản thân.
[F] đã thu hồi một tin nhắn.
[F]: Chọn tiệc lớn vào, tốt nhất là cho em ăn no căng ch.ết luôn đi. Thỏ cười điên cuồng.jpg
Trả lời tin nhắn xong, Phương Tri Nhiên hai tay che mặt, ngã vật ra giường.
Thế giới 3D không giả ngoan được, thế giới 2D cũng chẳng giả bộ được tí nào.
Mình là chú hề.
"Cậu định ra ngoài à?" Hà Húc Dương hỏi cậu.
"Ừ, trong nhóm liên hoan." Phương Tri Nhiên mở tủ quần áo, chọn đồ mặc ra ngoài, "Mặc đại đi."
*
Cổng Đông trường học, Phan Hủ ngồi trên một quả cầu đá cẩm thạch gọi điện thoại.
"Mặc gì á?" Anh ta hỏi, "Em trai Khương, em không xem trên mạng à, đi ăn với nhóm cũng giống như đi làm, đương nhiên là càng xấu càng tốt chứ. Nghiên cứu sinh làm gì có quần áo đẹp."
"Đã rõ." Khương Phong nói, "Em mặc đồ ngủ đến ngay đây."
Hai mươi phút sau, Cam Uyển Hòa trang điểm tinh tế đến cổng Đông, vừa khéo đụng phải Phương Tri Nhiên diện bộ quần áo mới toanh.
"Hai con khỉ trên cầu đá kia là ai thế?" Cam Uyển Hòa hỏi với vẻ ghét bỏ tột độ, "Mặc cái giẻ rách gì vậy?"
"Không quen." Phương Tri Nhiên lạnh lùng nói.
Phan Hủ: "..."
"Đàn anh của em đến rồi kìa." Cam Uyển Hòa nhắc nhở.
Phương Tri Nhiên ngẩng đầu, từ xa xa, đàn anh đi ngược sáng, không nhanh không chậm, đi về phía cậu, chiếc áo gió mở phanh cuốn theo gió thu se lạnh, cứ thế lạnh lùng bước tới, trông cũng ra dáng cái khí chất trong giọng nói của "Mùa Đông" phết.
Khi người còn cách cậu bảy bước chân, cậu chào hỏi: "Anh đến rồi à, Đông..."
"?" Quý Hành Xuyên tốc biến, áp sát mặt, bịt miệng Phương Tri Nhiên lại.
Phương Tri Nhiên: "?"
À à à, xin lỗi, sơ suất quá.
"Đông gì cơ?" Cam Uyển Hòa khó hiểu.
"Đông đông chiêng đông chiêng." Phương Tri Nhiên nói, "Em đang đ.á.n.h trống chào mừng anh ấy đấy."
Phương Tri Nhiên: "Anh đến rồi ạ, Quý Hành Xuyên."
Quý Hành Xuyên: "..."
Mùa đông lạnh thế này, sao tự nhiên lại toát mồ hôi thế nhỉ.
"Đi thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh đặt nhà hàng gần trường rồi."
Phương Tri Nhiên từng nghe Hà Húc Dương than phiền, bảo là nhóm đề tài liên hoan chán ngắt, chỉ là đổi chỗ để bàn chuyện học thuật thôi.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần để bàn về luận văn, nhưng trên đường đi, các đàn anh đàn chị lại bàn tán chuyện trong viện.
"Nhà lão Tiền sinh con thứ hai rồi, ổng thiếu tiền." Phan Hủ nói, "Dạo này nhận mấy dự án liền, anh thấy Tần Phàm sắp kiệt sức thành xác khô rồi."
"Tên con trai ổng hay đấy." Khương Phong nói, "Tên là Tiền Lai (Tiền Về), quá may mắn."
Phương Tri Nhiên im lặng lắng nghe, đám người này ngày nào cũng coi phòng thí nghiệm là nhà, thế mà tin vỉa hè trong viện chẳng bỏ sót tin nào.
"Đều là thật ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Quý Hành Xuyên?"
Quý Hành Xuyên: "?"
Quý Hành Xuyên: "Em có muốn nhớ lại xem trước đây em gọi anh là gì không?"
Phương Tri Nhiên ngẫm nghĩ một lúc: "Xin lỗi, đàn anh Hành Xuyên, anh vừa mới hợp thể, em cần có thời gian thích nghi."
"Anh vừa hợp thể, anh còn chưa bị đào thải (phản ứng bài xích), em đã cần thời gian thích nghi rồi?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Em cần." Phương Tri Nhiên nói.
Bàn tay đút trong túi bỗng cảm nhận được điện thoại rung, cậu lấy ra, nghe cuộc gọi từ số lạ.
"Cậu có đến không?" Đầu dây bên kia là giọng Phó Vũ Trác, "Chiều nay bổn vương phải hồi cung rồi."
"Về cái ổ của cậu đi, bại tướng dưới tay tôi." Phương Tri Nhiên nói, "Tôi không rảnh phát động tấn công vật lý với cậu đâu, tôi đi liên hoan với nhóm rồi."
"Nhóm các cậu hôm qua ăn mấy cân tea break ở hội nghị học thuật rồi, hôm nay còn ăn nữa?" Phó Vũ Trác không thể tin nổi hỏi.
"...Không được công kích cá nhân, đàn anh Phan của tôi không phải thùng cơm." Phương Tri Nhiên nói, "Tóm lại là, bố cậu hôm nay không rảnh, cúp đây."
Cậu nhét điện thoại vào túi.
Hai người c.h.ử.i nhau không nhỏ, đàn anh đàn chị đều nghe thấy.
"Là cậu bạn trong hội nghị hôm qua hả?" Cam Uyển Hòa hỏi, "Cậu ta cũng thích tìm em chơi nhỉ."
"Cậu ta tìm đ.á.n.h đấy ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên bước đi thong thả, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Trêu chọc không thể hoàn toàn giải thích là hiếu thắng, đôi khi có lẽ còn có ý nghĩa khác.
Nhưng không sao cả, chưa nhận rõ cảm xúc, coi như thua trước, đến thanh tiến độ còn chẳng sờ tới được.
Trong lúc nói chuyện, cả nhóm đã đến nhà hàng.
Phương Tri Nhiên nhìn quanh, không tồi, nhà hàng này trông sang trọng phết, hơn cái căng tin mười tám con phố.
"Mang hết những món đắt nhất ở đây lên." Phan Hủ cười lớn hào sảng.
"Anh gọi món xong rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Ngồi xuống cho anh."
Cuộc trò chuyện trên đường tiếp tục, chủ đề lại đổi sang cái khác.
"Nếu hôm nay đàn anh Quý không mời ăn cơm, mọi người định ăn gì?" Khương Phong hỏi, "Em định lên núi uống vài ngụm gió thu."
"Vốn định lên mạng xem có cơm (content) nào hợp không." Cam Uyển Hòa nói.
Khương Phong: "Hả? Đặt đồ ăn ngoài à."
Phương Tri Nhiên vốn định ở ký túc xá tìm một đoạn audio, gặm chút cơm thơm của thầy Mùa Đông.
Nên cậu nói: "Định gặm hai miếng Quý..."
Có người đá mạnh vào chân cậu.
"Quý... đùi, đùi gà (jītuǐ - âm đọc gần giống Quý)." Phương Tri Nhiên ấm ức nói, "Định ăn đùi gà."
Quý Hành Xuyên cởi áo khoác, ôm đầu một lúc.
Phan Hủ bĩu môi, tình hình gì thế này, ra khỏi trường rồi mà xung quanh vẫn còn vịt Psyduck là sao.
Nhân viên phục vụ nhà hàng này nhanh nhẹn thật, bọn họ vừa ngồi xuống chưa bao lâu đã mang món tráng miệng khai vị lên, là món chuối ngào đường.
Phương Tri Nhiên: "Oa."
Chuối kìa, cậu thích, đàn anh khéo gọi món thật.
Cậu không nói chuyện nữa, cầm bát đũa, chuyên tâm xử lý món khai vị trước mặt.
Ánh mắt Quý Hành Xuyên liếc qua, cậu nam sinh cắm cúi ăn ngon lành, có người diễn xuất giả ngoan thì âm điểm, nhưng tướng ăn thì lại nho nhã thật sự.
"Coca đá!" Phan Hủ gọi, "Mang cốc của đàn anh qua đây, để em rót ít coca đá, cho đàn anh sảng khoái một chút."
Phương Tri Nhiên ngẩng đầu lên, DNA động đậy.
"Đừng đưa cho anh ấy." Phương Tri Nhiên nói, "Anh ấy không uống được, Đông..."
Thầy Mùa Đông từng nói, phải uống ít nước đá thôi.
"Cho em uống đi." Cậu lấy cái cốc của Quý Hành Xuyên đi.
Cam Uyển Hòa: "Hê."
Khương Phong: "Hê."
Phương Tri Nhiên ôm cốc coca, vui vẻ ngồi xuống.
Được rồi, tuy rằng tội lỗi chồng chất, nhưng cậu đang tiến bộ mà.
Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, đã có thể đỡ coca cho Mùa Đông trên bàn rượu rồi.
Dây thanh quản của thầy Mùa Đông để em bảo vệ cho.
Cậu ngẩng đầu: "Em..."
Một miếng táo được nhét vào miệng cậu.
"Xem điện thoại đi." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên xem, trên điện thoại là tin nhắn Quý Hành Xuyên vừa gửi tới.
[Quý Hành Xuyên]: Trát lại cái bức tường ngăn cách không gian chút đi, cậu để gió lùa ghê quá.
[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg
[Chú Hề]: ...
