Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 79: Ngoại Truyện 8 - Em Chăm Sóc Đàn Em Kiểu Này Đấy Hả (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:53
Editor: Yang Hy
"Thích thiết kế này quá." Sở Hi nói, "Tối nay bắt đầu chặn mua (hớt tay trên), chị có buổi họp, Tiểu Nhiên giúp chị canh được không?"
"Không vấn đề." Phương Tri Nhiên nói, "Giá chặn này hơi thấp, chắc là phải giành giật đấy."
"Ngân sách trong vòng năm nghìn tệ." Sở Hi nói, "Chị thích cái này quá, chị sẽ bảo Phan Hủ viết thiết lập nhân vật cho con chị."
"Kiểu một tháng viết một chữ ấy hả?" Khương Phong khinh bỉ, "Chị thà thuê một thầy biết viết thiết lập nhân vật còn hơn."
"Đúng là đẹp thật." Phương Tri Nhiên phóng to ảnh xem chi tiết, "Nếu mua được, còn có thể nhờ đàn anh Hành Xuyên l.ồ.ng tiếng cho chị nữa, đi trước dân chơi OC một bước lớn luôn."
Lão Quách: "Ờm..."
Lão Quách mở vali hành lý: "Đồ nhờ thầy mua hộ, các em còn muốn nữa không đấy?"
Cuộc trò chuyện tạm dừng, bên bàn họp, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, đổ dồn ánh mắt vào vali hành lý của lão Quách.
"Thế thì ngại quá ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Lão Quách mở khóa.
"Sô cô la cho Tiểu Nhiên, mũ cho Quý Hành Xuyên." Lão Quách ngồi xổm bên cạnh vali chia quà cho mọi người, "Phấn mắt và phấn má cho Tiểu Hòa và Tiểu Hi."
"Oa, bàn phím đẹp quá." Phan Hủ nhào tới, "Cho em ạ?"
Lão Quách: "Đó là của thầy..."
"Mua 0 đồng sướng quá đi." Phan Hủ như hổ đói vồ mồi, ôm luôn cái bàn phím, "Cảm ơn lão Quách."
"Cái đó là thầy dùng." Lão Quách giận dữ nói.
"Sao thầy biết em muốn cái vali này ạ?" Khương Phong cũng nói.
Lão Quách: "Bỏ xuống! Thầy không biết!"
Chẳng mấy chốc, gia sản lão Quách mang về từ nước A bị chia sạch sành sanh, đến cái khăn mặt lão Quách mua chưa dùng cũng bị Phan Hủ cuỗm mất.
Phương Tri Nhiên bóc vỏ sô cô la, bỏ một viên vào miệng mình, rồi ném cho Quý Hành Xuyên một viên.
Lão Quách nghèo rớt mồng tơi nhìn học trò nhỏ nhất của mình, trên mặt dần lộ ra vẻ hài lòng.
Ông còn nhớ Phương Tri Nhiên lúc thi phúc khảo, cậu nam sinh vai gầy, da rất trắng, đeo kính gọng đen, trả lời câu hỏi rất nghiêm túc, không hay cười.
Phương Tri Nhiên bây giờ đã hòa nhập hoàn hảo vào nhóm thầy Quách, khóe miệng lúc nào cũng nở nụ cười thoải mái.
Rất tốt, Quý Hành Xuyên rất biết nuôi đàn em nhỏ, nói được làm được, không khiến ông lo lắng chút nào.
Lão Quách vỗ vỗ vai Quý Hành Xuyên, hài lòng nói: "Tốt lắm, lời thầy dặn, em đều làm được, vất vả cho em rồi, em nuôi đàn em nhỏ tốt thật đấy, em là một người đàn anh xứng chức."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cam Uyển Hòa: "."
Sở Hi: "."
Khương Phong: "."
"Nên làm mà thầy." Quý Hành Xuyên nói.
"Đúng thế đúng thế." Phan Hủ cũng nói, "Đàn anh Quý nhà chúng ta tuy nhìn lạnh lùng, nhưng thật ra cái gì cần quản lý cũng không bỏ sót đâu ạ."
Phan Hủ bẻ ngón tay: "Đàn anh Quý không chỉ hướng dẫn nghiên cứu khoa học, còn quan tâm đến đời sống của Tiểu Nhiên. Tiểu Nhiên ốm anh ấy đi cùng đến bệnh viện, Tiểu Nhiên đói anh ấy đưa đồ ăn, phòng thí nghiệm nổ anh ấy cứu Tiểu Nhiên, Tiểu Nhiên muốn nghe giọng gì anh ấy đều có thể hóa thân thành đài phát thanh theo yêu cầu bất cứ lúc nào..."
"Tốt, tốt quá." Lão Quách vỗ tay khen ngợi.
Hồi đó ông gửi gắm cho Quý Hành Xuyên, chỉ hy vọng Quý Hành Xuyên có thể giúp trông chừng việc học của đàn em, rồi quan tâm một chút đến sức khỏe tâm lý của đàn em.
Không ngờ, Quý Hành Xuyên đã chứng tỏ mình xứng danh là học trò cưng của ông, phát huy hai chữ "quan tâm" đến mức tối đa.
"Tán gẫu thế đủ rồi." Quý Hành Xuyên gõ bàn, "Chúng ta bắt đầu họp nhóm hôm nay thôi."
Nụ cười tắt ngấm trên môi lão Quách.
"Thầy Quách." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy có thể chia sẻ kinh nghiệm thí nghiệm một năm qua ở nước A không ạ, em muốn nghe."
Lão Quách: "..."
Đáng sợ quá, cái cảm giác bị học trò áp đảo bay màu lại quay lại rồi, thậm chí còn nhân lên gấp bội.
Lão Quách mở máy tính, Phương Tri Nhiên giúp kết nối máy chiếu.
"Thành quả nghiên cứu cả một năm nay của thầy, có thể chia thành mấy mục lớn sau đây." Lão Quách hắng giọng, bắt đầu họp nhóm.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trước khi lão Quách bị vắt kiệt hoàn toàn, Quý Hành Xuyên cuối cùng cũng liếc nhìn đồng hồ điện t.ử.
"Không còn sớm nữa." Anh nói, "Hôm nay đến đây thôi, thầy Quách mới về, để thầy nghỉ ngơi một đêm cho lại sức đã."
"Vậy được rồi." Phương Tri Nhiên tiếc nuối gấp sổ tay lại, "Ngày mai mấy giờ họp nhóm thế ạ."
Lão Quách muốn ch.ết quách đi cho rồi.
"Phan Hủ, em ở lại một chút." Lão Quách nói, "Thầy dạy em sửa luận văn."
Phan Hủ: "Vâng ạ."
"Thầy Quách, cái này cho thầy uống." Phương Tri Nhiên đẩy một cốc trà sữa sang, thuận tay lấy luôn món quà tặng kèm trong túi.
"Cảm ơn Tiểu Nhiên." Lão Quách rất cảm động.
Hỏi xem ai nhận được học trò hiểu chuyện như Tiểu Nhiên chứ.
Bên bàn họp, Phan Hủ nhặt túi máy tính của mình dưới đất lên, lấy laptop ra, mở trên bàn.
"Thầy Quách, em mà không tốt nghiệp được thì làm sao bây giờ ạ?" Phan Hủ mặt mày ủ rũ.
"Không sao." Lão Quách bình thản nói, "Nhà trường không ngại thu thêm một năm học phí đâu."
"..." Phan Hủ mở một file trên màn hình, đẩy máy tính cho lão Quách, rồi bắt đầu vò đầu bứt tai đứng ngồi không yên, cảm thấy việc xấu trong nhà bị vạch áo cho người xem lưng.
Lão Quách nhíu mày, nụ cười trên môi dần biến mất, vẻ mặt nghiêm túc hiện lên trên khuôn mặt vị giáo sư kỳ cựu.
Mười mấy phút sau, Phan Hủ ngồi không yên nữa.
Cậu ta lấy hết can đảm hỏi: "Thầy ơi, luận văn của em, có thể đem chôn luôn được chưa ạ?"
"Cũng hay đấy chứ." Lão Quách nói, "Phần sau còn nữa không?"
Phan Hủ: "???"
Đệch, mở nhầm không phải luận văn, là bản thảo truyện chưa đăng.
"Phần sau còn... đợi đã! Thầy sửa luận văn cho em trước đã." Phan Hủ nói.
Sao thầy lại còn thích đọc nữa thế? Biểu cảm còn nghiêm túc thế kia.
Phan Hủ cưỡng ép ôm máy tính về, xác nhận đi xác nhận lại không sai, mới mở luận văn của mình ra, cung kính đưa đến trước mặt lão Quách.
Ánh mắt lão Quách dừng lại trên màn hình, biểu cảm nghiêm túc biến mất, nụ cười trên môi dần mở rộng.
Lão Quách: "Phì."
"Thầy Quách." Phan Hủ không thể nhịn được nữa, "Trong luận văn của em có viết truyện cười ạ?"
"Ha ha ha Phan Hủ à." Lão Quách nói, "Chúng ta xem bảng biểu ở trang 37 này, nếu đổi một hướng suy nghĩ khác..."
Lão Quách hướng dẫn xong cả bài luận văn một cách cực kỳ thiếu nghiêm túc, trong quá trình đó bị những miêu tả thừa thãi trong luận văn chọc cười mấy lần.
Sáu giờ chiều, Phan Hủ đeo ba lô máy tính, xách nửa gói bánh quy lão Quách ăn dở, rời khỏi văn phòng.
Lão Quách đ.ấ.m đ.ấ.m vai gáy đau nhức, tắt đèn văn phòng, chuẩn bị tan làm về nhà thăm con trai đã lâu không gặp.
Ông vừa mở cửa, đụng ngay phải Tiền Nam Chính.
"Lão Tiền." Lão Quách hôm nay chủ động chào hỏi, "Lâu rồi không gặp, sao mặt mày ủ rũ thế?"
Lão Tiền lùi lại một bước, suy nghĩ mãi, cảm thấy quay đầu bỏ đi có vẻ không lịch sự lắm.
"Trong nhóm đề tài tôi, có hai đứa học trò yêu nhau." Lão Tiền thở dài, "Dạo này hai đứa nó cãi nhau đòi chia tay, thế là chẳng làm ăn gì được cả."
"Ha ha ha." Lão Quách cười sảng khoái, "Cùng một phòng thí nghiệm, ngày nào cũng gặp nhau, lâu ngày sinh tình là chuyện bình thường mà."
"Nhưng ảnh hưởng đến tiến độ đề tài rồi." Lão Tiền nắm c.h.ặ.t t.a.y, "Cho nên tôi đã nhấn mạnh từ lâu rồi, nhóm cùng thầy và nhóm đề tài tốt nhất đừng có tiêu hóa nội bộ."
"Là chuyện tốt mà." Lão Quách vui vẻ nói, "Ít ra cũng có chuyện để nói với nhau."
Lão Quách: "Nhưng mà nhóm thầy Quách tôi không có tình trạng này đâu, học trò tôi nhận đều ham học lắm, đầu óc không có nghĩ linh tinh."
*
"Tâm hồn em bay mất rồi! Tối nay không học nữa!" Trong ký túc xá đơn của Quý Hành Xuyên, Phương Tri Nhiên lăn lộn trên giường.
Nửa tiếng nữa, một tựa game thẻ bài đề tài tiên hiệp cổ trang cậu mong đợi bấy lâu sẽ thử nghiệm công khai.
Trong game này có một NPC thiết kế siêu đẹp trai, là do bạn trai cậu l.ồ.ng tiếng, cậu đợi chơi cả tối nay rồi.
"Nhân vật này làm tinh xảo quá." Phương Tri Nhiên nói, "Mau ra goods chính hãng đi, em muốn nạp tiền cho nhà phát hành."
"Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên ngồi bên bàn gọi cậu, "Mẹ bảo em chụp rất ít cos cổ trang, muốn hai ta dùng thời gian rảnh chụp một bộ ảnh cos cổ trang."
"Em thích đạo cụ to đùng đậm chất trẩu tre mà." Phương Tri Nhiên vừa tải game vừa nói, "Được thôi, em không vấn đề gì, anh chọn nhân vật đi, em sẽ coi tác phẩm gốc."
Quý Hành Xuyên ừ một tiếng, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại: "Hồi học đại học, anh khá thích bộ anime này."
"Để em xem nào." Phương Tri Nhiên đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn, "Ủa, bộ này em cũng xem rồi."
Đề tài huyền huyễn tu tiên, lịch sử trưởng thành của một thiếu niên bình dân có thiên phú kinh người từ con kiến hôi trở thành anh hùng cứu thế.
"Cái này em thích." Phương Tri Nhiên nói, "Kỹ năng của cậu ấy có thể làm đạo cụ rất hoành tráng."
"Anh cos nhân vật này." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "...?"
Cậu đột nhiên có linh cảm xấu.
Đúng như dự đoán, Quý Hành Xuyên lại đưa qua một tấm ảnh chụp màn hình: "Cái này hợp với em."
Đây là CP của nhân vật chính, một cô bé thích mặc đồ đỏ, giai đoạn đầu, cô bé luôn dùng hình dáng thiếu niên để tiếp xúc với nhân vật chính, đến giai đoạn sau của câu chuyện mới lộ diện với hình dáng thật.
Phương Tri Nhiên: "..."
Vừa muốn cái này vừa muốn cái kia chứ gì.
"Bàn tính của anh gõ to quá rồi đấy (tính toán khôn quá)." Phương Tri Nhiên nói.
Đồ nam đồ nữ đều muốn chứ gì, cắt ghép một chút, còn có thể làm video biến hình.
"Để lát nữa em nghiên cứu trang phục xem sao." Cậu nói, "Phải so sánh các bộ đồ cos trên thị trường đã."
Thời gian trên màn hình điện thoại nhảy sang tám giờ rưỡi tối, game Phương Tri Nhiên đợi cả buổi tối đã có thể chơi được rồi.
Cậu đăng nhập game, xem xong cốt truyện mở đầu, bấm vào giao diện rút thẻ cậu thích nhất.
"Thầy Mùa Đông, em phải đưa thầy về nhà." Phương Tri Nhiên nạp nóng 600 tệ.
Game này rút thẻ được kích hoạt bằng giọng nói, nói chuyện với điện thoại là có thể kích hoạt rút thẻ.
"Ra đây đi, thầy Mùa Đông." Phương Tri Nhiên nói với điện thoại.
Mười lá bài nhảy ra, không có thẻ do Mùa Đông l.ồ.ng tiếng, ngược lại có một tấm do Lộc Trúc l.ồ.ng tiếng.
"Yêu thầy lắm, thầy Mùa Đông." Phương Tri Nhiên tiếp tục rút.
Mười lá bài nhảy ra, thẻ do Lộc Trúc l.ồ.ng tiếng lại xuất hiện.
Quý Hành Xuyên: "..."
Chỉ số thù hận của hai người đối với Lộc Trúc đều tăng vọt một đoạn lớn.
Phương Tri Nhiên lại nạp thêm 600 tệ.
"Anh nói đi." Cậu đưa điện thoại cho Quý Hành Xuyên, "Để em quay video cho anh."
Quý Hành Xuyên nghĩ ngợi, nói với điện thoại: "Xuất hiện đi, Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ."
Mười lá bài nhảy ra, tấm thẻ anh l.ồ.ng tiếng nằm ngay trong đó.
"Oa, em có thẻ rồi!" Phương Tri Nhiên bấm vào thẻ nhân vật, chọc tới chọc lui để nghe giọng nói.
Quý Hành Xuyên lại thử thách nhân vật mới, nhân vật lần này là một công t.ử thế gia nói năng có phần lả lơi.
Chín giờ tối, Weibo @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông đăng một video.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Cảm ơn @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ giúp em rút thẻ, [Video]
@Mắt Tinh: Khá lắm, dùng giọng chính chủ triệu hồi luôn à.
@Mắt Kém: Tỷ lệ ra thẻ này thấp lắm đấy, chúc mừng Bông Tuyết Nhỏ.
@Tuyết Rơi Mùa Đông: Bông Tuyết Nhỏ, sao cậu không dùng giọng mình rút thế, là rút không ra à? Cười xấu xa.jpg
Phương Tri Nhiên thích tấm thẻ mới này không buông tay được.
Quý Hành Xuyên ngồi trước máy tính, gọi điện thoại với lão Quách bàn về luận văn của Phan Hủ, bên tai cứ văng vẳng giọng nói của chính mình —
【Muốn cùng ta ngắm hoa không?】
【Ha ha ha ha, sảng khoái sảng khoái.】
【Trừ yêu cái gì, uống rượu ngắm trăng không tốt hơn sao?】
Quý Hành Xuyên: "..."
"Bên em có tiếng gì thế?" Lão Quách đầu dây bên kia hỏi.
"Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên nói, "Nhỏ tiếng thôi."
"Ok ok." Phương Tri Nhiên chỉnh nhỏ âm lượng.
"Nhiên... Nhiên?" Lão Quách hỏi, "Tiểu Nhiên đang ở ký túc xá của em à."
"Vâng, em ấy đang chơi game." Quý Hành Xuyên nói, "Chúng ta tiếp tục nói đi ạ."
Lão Quách đầu dây bên kia: "?"
Thằng nhóc này quan tâm đàn em chu đáo thật đấy, đến game cũng chơi cùng.
*
Chiều hôm sau, văn phòng nhóm thầy Quách.
Sở Hi ngồi trên chiếc ghế mới 50%, gõ chiếc bàn phím mới 70%, viết yêu cầu đặt vẽ cho OC mới mua của mình.
Cam Uyển Hòa từ phòng thí nghiệm đi ra cởi áo blouse trắng, dựa vào máy lọc nước rót cho mình một cốc nước nóng.
"Em có thấy cái nhẫn hôm nọ Tiểu Nhiên đeo không?" Cam Uyển Hòa hỏi, "Đẹp quá."
"Đàn anh Quý tặng đấy." Sở Hi nói, "Lần trước em thấy đàn anh Quý cũng đeo một cái, không có hình bông tuyết trang trí, nhưng nhìn cái là biết đồ đôi rồi."
"Chắc chắn là nhẫn cưới." Cam Uyển Hòa khẳng định chắc nịch, "Đàn em nhỏ nhà chúng ta xinh đẹp thế, đàn anh chắc chắn muốn trói c.h.ặ.t lấy, mua nhẫn nhanh thật đấy."
Khương Phong đang nằm trên giường gấp ngẩng đầu lên: "Thế sau này hai người họ kết hôn, em có được ăn cỗ 0 đồng không?"
"Lần trước hình như chị lướt thấy ảnh cos váy cưới của Tiểu Nhiên, siêu đẹp." Cam Uyển Hòa nói, "Hời cho Quý Hành Xuyên rồi."
"Nhóm chúng ta cũng bắt đầu tiêu hóa nội bộ rồi." Khương Phong cảm thán.
Lão Quách vừa đẩy cửa bước vào sững sờ tại chỗ.
Tiêu hóa nội bộ? Kết hôn? Quý Hành Xuyên và... ai?
"Lão Quách lão Quách." Khương Phong ngồi dậy, "Em có bài báo không hiểu, thầy giảng cho em được không?"
"Rầm" một tiếng, Phương Tri Nhiên tông cửa xông vào.
"Ủa? Lão Quách không có đây ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Em có tập tài liệu, muốn nhờ thầy ký tên."
Khương Phong giơ tay, tê dại chỉ về phía sau cánh cửa: "Có, nhưng mà hơi bẹp."
Ánh mắt lão Quách chuyển sang Phương Tri Nhiên, rồi chuyển sang Quý Hành Xuyên, cuối cùng dừng lại ở bàn tay Quý Hành Xuyên đang nắm cổ tay Phương Tri Nhiên.
Bộ não của vị giáo sư hướng dẫn nổi tiếng bắt đầu vận hành tốc độ cao, những từ khóa vừa nghe thấy biến thành manh mối, nối liền thành một mảnh trong đầu, tạo thành bức tranh toàn cảnh sự việc.
Ông không nghe nhầm chứ? Quý Hành Xuyên và Tiểu Nhiên, đang yêu nhau?
Lão Quách: "..."
Tôi giao đứa học trò nhỏ nhất cho cậu, thằng nhóc cậu vậy mà lại...
"Em..." Lão Quách chỉ tay vào Quý Hành Xuyên, "Em thành thật khai báo đi, tôi bảo em chăm sóc đàn em, em chăm sóc kiểu gì thế hả?!"
