Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 80: Ngoại Truyện 8 - Cách Sử Dụng Đúng Đắn Bánh Bao Phát Ra Tiếng (3)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:53
Editor: Yang Hy
"Không phải ngay trước mắt thầy đây sao?" Quý Hành Xuyên ấn vai cậu đàn em, đẩy người ta lên trước một chút, vỗ vỗ đầu hai cái, "Khá là lành lặn."
"Em ấy còn đăng mấy bài báo, nhận học bổng quốc gia, còn giành giải nhất vòng loại giải vô địch Vật lý." Quý Hành Xuyên nói, "Xuất sắc thế này, thầy còn chỗ nào không hài lòng ạ?"
"Thầy có gì..." Lão Quách bị hỏi cứng họng, ngẩn ra hai giây rồi nổi sùng, "Đó là công lao của em sao? Tiểu Nhiên vốn dĩ đã có thể đạt được nhiều thành tích như thế! Thầy bảo em chăm sóc em ấy, là kiểu quan hệ vừa là thầy vừa là bạn, hướng dẫn em ấy học tập, giúp đỡ trong cuộc sống, em..."
Sao em lại tha đàn em về ổ luôn thế hả?
"Thầy Quách, đàn anh có trách nhiệm lắm ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Anh ấy giao cho em không ít nhiệm vụ đâu, mỗi tuần em nộp cho anh ấy bốn bài ghi chú đọc tài liệu tham khảo, mỗi ngày làm việc trong phòng thí nghiệm trên bốn tiếng, mỗi tháng báo cáo tiến độ tiểu luận cho anh ấy, em còn làm trợ giảng dạy thay cho anh ấy, còn chuẩn bị giúp hướng dẫn luận văn cho sinh viên đại học nữa."
Lão Quách: "...?"
Nước sôi Khương Phong vừa rót đổ ra tay, cậu ta hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Đúng là có trách nhiệm thật, tùy tiện lôi một việc ra thôi, cũng đủ làm ch.ết mấy Phan Hủ.
"Khối lượng công việc ch.ết người thế này, sao em lại yêu nó được?" Lão Quách chân thành hỏi.
"Đương nhiên là đàn anh Quý của em ấy có sở trường khác rồi." Cam Uyển Hòa nói.
"Đúng thế, hơn nữa chút công việc này đối với Tiểu Nhiên chẳng nhằm nhò gì." Sở Hi cũng nói, "Lão Quách đừng có chia rẽ uyên ương."
"Thầy không có..." Lão Quách biện hộ, "Thầy không làm chuyện đó."
Lão Quách chỉ hơi lo lắng, hồi đó trước khi chạy trốn (đi nước ngoài), ông giao quyền quản lý Phương Tri Nhiên cho Quý Hành Xuyên.
Dưới mối quan hệ bất bình đẳng này, Quý Hành Xuyên muốn bắt nạt đàn em ngoan ngoãn thật sự dễ như trở bàn tay.
Lão Quách sầu đến rụng cả tóc.
Nhưng Tiểu Nhiên trông có vẻ rất tốt, vui vẻ hơn trước, cũng đẹp hơn rồi, ông nhận được học trò tốt thế này, Tiền Nam Chính sau lưng chắc ghen tị ch.ết mất.
"Đi, chúng ta vào phòng thí nghiệm." Quý Hành Xuyên nói.
"Đến đây." Phương Tri Nhiên khoác áo blouse, ngân nga bài hát nhân vật trong anime mới ra khỏi văn phòng, cửa văn phòng đóng lại.
"Yên tâm đi lão Quách." Cam Uyển Hòa nói, "Thầy tiếp xúc với Tiểu Nhiên ít, có thể bị vẻ ngoài của em ấy lừa rồi, em ấy không dễ bắt nạt như thầy nghĩ đâu."
Cam Uyển Hòa: "Hơn nữa, đàn anh Quý cũng không phải kiểu người muốn có được cái gì là bất chấp thủ đoạn."
Lão Quách: "Nhưng mà..."
"Rầm" một tiếng, Phương Tri Nhiên mặc áo blouse trắng đeo kính bảo hộ tông cửa xông vào.
"Suýt thì quên." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy Quách đâu ạ, hồ sơ của em thầy vẫn chưa ký."
"Đàn em, em... quên thêm mấy lần nữa, lão Quách chắc đi đời nhà ma mất." Khương Phong gỡ lão Quách từ sau cánh cửa xuống.
*
Diễn đàn sinh viên Đại học A - Box Viện Vật lý
【Sinh viên năm cuối vào đây! Thầy cô hướng dẫn luận văn của các bạn là ai thế? Cảm giác thế nào?】
1L (Giới Vật lý không có tôi không được): Thầy hướng dẫn của tôi là lão Trần, trải nghiệm rất tốt.
2L (Chó đi học sớm): Bị phân vào nhóm lão Tiền, thầy ấy có vẻ bận rộn với dự án quỹ, gần như không hướng dẫn gì.
3L (Chó rồng lửa): Thầy hướng dẫn luận văn của tôi là thầy Quách Lân.
4L (Chó đi học sớm): Lão Quách trước đó chẳng phải luôn ở nước ngoài sao, Chó rồng lửa cậu có người hướng dẫn luận văn không?
5L (Chó rồng lửa): Có, là nghiên cứu sinh thạc sĩ tiến sĩ của lão Quách hướng dẫn thay, bạn cùng phòng tôi may mắn hơn, luận văn của cậu ấy được phân cho hoa khôi.
6L (Chó đi học sớm): Phương Tri Nhiên á? Sướng thế, tôi cũng muốn hoa khôi hướng dẫn luận văn cho tôi.
Chập tối hôm sau, sinh viên năm cuối Viện Vật lý Hứa Thu Ninh gõ cửa văn phòng lão Quách.
"Vào đi." Một giọng nói vang lên từ bên trong.
Hứa Thu Ninh ngẩn người, đẩy cửa bước vào.
"Thầy Quách?" Cô hỏi, "Thầy về nước rồi ạ?"
"Về rồi, phải về thôi." Lão Quách cười híp mắt nói, "Là Hứa Thu Ninh à? Luận văn của em là do Tiểu Nhiên hướng dẫn thay đúng không, em ấy vẫn đang ở phòng thí nghiệm, em ngồi đợi một lát nhé."
Hứa Thu Ninh ngẩn người, cô mới học lão Quách một kỳ, thế mà lão Quách vẫn nhớ cô.
"Uống nước không?" Lão Quách loay hoay bên bình nước, "Tiểu Nhiên hướng dẫn được một nửa rồi, thầy sẽ không xem giúp em nữa, mấy đứa học trò này của thầy đều rất giỏi, viết luận văn đều có hệ thống riêng."
Hai người chưa nói chuyện được mấy câu, cửa văn phòng bị đẩy nhẹ.
"Lão Quách." Quý Hành Xuyên hỏi, "Tiền dự án mới...?"
"Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên quay đầu gọi người, "Đàn em tìm em này."
"Em đến rồi em đến rồi." Phương Tri Nhiên chạy như bay tới, "Đợi em một chút, em đi rửa tay cái đã."
Quý Hành Xuyên ngước mắt, Bông Tuyết Nhỏ phiên bản áo blouse trắng tốc biến ở hành lang.
Vừa ra khỏi phòng thí nghiệm, cậu nam sinh cởi cúc áo blouse, vạt áo rộng thùng thình rủ xuống bên người, càng làm nổi bật vòng eo mảnh khảnh.
"Để em đợi lâu rồi, anh đến đây." Phương Tri Nhiên chạy vào văn phòng, treo áo blouse vào tủ quần áo.
Cậu vừa rửa tay xong, trên người thoang thoảng mùi xà phòng thơm mát.
"Quý Hành Xuyên, đưa em giấy nháp." Cậu sai bảo.
Quý Hành Xuyên rút hai tờ giấy A4 từ tủ sách, lại đưa cây b.út gài trên túi áo blouse cho cậu.
"Hôm qua anh xem luận văn của em rồi, tư duy rất rõ ràng, tốt nghiệp không thành vấn đề." Tiểu Nhiên nói, "Anh thêm cho em chút nội dung, chúng ta tranh giải sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Viện Vật lý nhé."
"Chắc chắn không?" Quý Hành Xuyên xen vào, "Đàn em anh hướng dẫn cũng rất muốn tranh giải này đấy."
"Muốn đ.á.n.h bại em à, nằm mơ đi." Phương Tri Nhiên thuận tay mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc nhẫn hình bông tuyết tháo ra lúc làm thí nghiệm, động tác tự nhiên đeo vào ngón tay, "Đàn em, anh nói cho em nghe suy nghĩ của anh nhé."
Ánh mắt Quý Hành Xuyên rơi vào chiếc nhẫn đó, khóe miệng dần cong lên.
Lão Quách nhìn Tiểu Nhiên, lại nhìn Quý Hành Xuyên, cảm thấy mình có lẽ đã đ.á.n.h giá sai điều gì đó.
Cậu nghiên cứu sinh tiến sĩ này của ông, từ thời đại học thành tích đã cực kỳ xuất sắc, là bạn trai lý tưởng trong lòng không ít người, nhưng bao nhiêu năm rồi, Quý Hành Xuyên cứ dửng dưng với tất cả mọi người, có xu hướng sống cả đời với phòng thí nghiệm Vật lý.
Lão Quách cảm thấy, Quý Hành Xuyên đang cười tủm tỉm trước mắt và vị tiến sĩ Vật lý lạnh lùng nghiêm túc một năm trước hoàn toàn như hai người khác nhau.
Thôi bỏ đi, nhóm thầy Quách tiêu thụ nội bộ cũng tốt, lão Quách thầm nghĩ.
Hơn nữa, lão Quách liếc nhìn cánh cửa nát bươm.
Được rồi, lo xa quá rồi.
"Nhìn em làm gì?" Quý Hành Xuyên nhận ra ánh mắt của lão Quách.
"Vì sự bình yên của văn phòng." Lão Quách hạ giọng xuống mức thấp nhất, "Quản lý bạn trai nhỏ của em nhiều vào."
*
Lại một cuối tuần nữa, buổi chụp ảnh cos cổ trang của Phương Tri Nhiên và Quý Hành Xuyên bắt đầu.
Lần này quyết định chụp ngoại cảnh, địa điểm chọn là sa mạc Tây Bắc, cô Du Kim dứt khoát cho toàn công ty nghỉ mấy ngày, bao máy bay cho toàn bộ nhân viên đi du lịch.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố L, Quý Hành Xuyên đẩy một chiếc vali siêu to khổng lồ, trên vali có Phương Tri Nhiên lười đi bộ đang ngồi chễm chệ.
Lộc Trúc đi theo cách đó không xa liếc nhìn mấy lần, hai người này hôm nay ngang nhiên mặc đồ đôi, Phương Tri Nhiên mặc áo khoác có mũ tai thỏ màu xanh trắng, Quý Hành Xuyên mặc áo khoác tai thỏ màu đen.
Phương Tri Nhiên còn đội mũ lên đầu, hai cái tai dài lắc lư sau lưng.
Phong cách ăn mặc chuẩn otaku của hai người thu hút không ít ánh nhìn, Phương Tri Nhiên không để ý, vẫn ngửa đầu nói chuyện với Quý Hành Xuyên.
"Cái bánh bao phát ra tiếng kỷ niệm của CV Tư Khê làm thú vị ghê." Cậu nói, "Nhưng em không cướp được, hai người có quen nhau không, có thể giúp em..."
"Thầy Bông Tuyết Nhỏ." Quý Hành Xuyên nói, "Anh - một cái bánh bao phát tiếng to đùng thế này đang ở trước mặt em, em chơi chán rồi à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu nắm lấy tay Quý Hành Xuyên, bóp một cái.
【Đang triệu hồi ta sao?】
Quý Hành Xuyên đổi sang giọng nói đầy bá đạo.
Phương Tri Nhiên bóp tiếp.
【Muốn Mùa Đông làm gì?】
Quý Hành Xuyên đổi giọng trong một giây.
Bánh bao phát ra tiếng thông minh có vẻ vui hơn.
Trên đường từ sân bay về khách sạn, Phương Tri Nhiên chơi bánh bao phát ra tiếng thông minh của cậu suốt.
Lộc Trúc cứ thế nghe hai người ngồi ở hàng ghế cuối xe du lịch, cứ thì thầm to nhỏ mãi.
Tên Mùa Đông này để dỗ vợ, giọng sở trường hay không sở trường đều lôi ra hết, Bông Tuyết Nhỏ có thể không nghe ra, nhưng Lộc Trúc nghe mà da đầu tê dại.
May mà đoạn đường này không dài, sau khi Lộc Trúc bị ép ăn ba bát cơm ch.ó, xe du lịch dừng trước cửa khách sạn.
"Muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi." Cô Du Kim lên tiếng.
"Vâng." Tay Quý Hành Xuyên vẫn bị Phương Tri Nhiên nắm c.h.ặ.t.
Phòng khách sạn có một cửa sổ sát đất lớn, có thể nhìn thấy toàn cảnh ánh đèn thành phố, Phương Tri Nhiên tắm xong khoác áo choàng tắm, đứng bên cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Cửa kính phòng tắm sau lưng vang lên tiếng động nhẹ, cậu quay đầu lại, Quý Hành Xuyên đang ngồi bên ghế sofa lau tóc.
Trò chơi bánh bao phát ra tiếng trên đường đi vui quá, Phương Tri Nhiên chơi chưa đã, cậu rón rén lại gần, vươn một ngón tay, chọc vào má Quý Hành Xuyên.
Quý Hành Xuyên - người sắp bị vắt kiệt giọng: "..."
"Phát ra tiếng đi." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên im lặng không nói.
"Bạn trai." Ngón tay Phương Tri Nhiên trượt xuống, ấn vào vị trí tim đối phương, "Anh hết pin rồi, hay là hỏng rồi?"
"Hay là..." Cậu nói, "Lần này em không tìm thấy công tắc đúng của anh?"
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ cực thấp: "Thế em tìm xem, đâu là công tắc đúng?"
Tay Phương Tri Nhiên đang chọc loạn lên cơ bụng người ta khựng lại, đầu ngón tay run rẩy.
Giọng nói có sức hút quá, cho dù lặp lại bao nhiêu lần, cậu vẫn không có sức đề kháng với tiếng cười trầm thấp của Quý Hành Xuyên lúc hai người đang mập mờ.
"Tìm thấy chưa?" Đối phương giục cậu.
"Đừng vội." Ngón tay cậu đặt lên môi đối phương, "Giục nữa là bịt miệng anh lại đấy."
"Anh đoán em không nỡ đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Lần trước là ai vừa khóc lóc kêu không được, vừa bảo anh nói thêm vài câu nữa thế?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Không biết, ai thế, cậu không nhớ.
Cậu đang ngẩn người, bỗng nhiên bị đối phương kéo mạnh, cậu ngã ngồi lên đùi đối phương, sau đó, cứ thế bị bế bổng lên.
"Anh điên rồi à?" Cảm giác lơ lửng bất ngờ khiến cậu ôm c.h.ặ.t cổ đối phương vì thiếu cảm giác an toàn, cho đến khi bị đối phương ném xuống chiếc giường lớn mềm mại.
【Làm sao đây, thầy Bông Tuyết, em không tìm thấy công tắc của bánh bao phát ra tiếng rồi.】
Quý Hành Xuyên nói.
【Hay là xem thử xem, cái công tắc này, có phải nằm trên người em không?】
Phương Tri Nhiên: "???"
Không phải em chơi anh à? Sao anh lại lật lọng rồi?
Bông Tuyết Nhỏ bắt đầu bò trên giường, một đoạn cổ chân trắng nõn hiện ra rõ ràng trước mắt Quý Hành Xuyên.
"Đừng chạy." Quý Hành Xuyên nắm lấy cổ chân người trước mặt, kéo nhẹ một cái, Phương Tri Nhiên cùng với cái chăn cậu cuốn theo bị kéo trở lại, "Nhiên Nhiên, cho anh ôm một cái."
Giọng nói này quá quyến rũ, Phương Tri Nhiên sơ ý lại rơi vào bẫy của đối phương.
Đối phương nắm lấy tay cậu, đặt lên tim mình, để cậu tiếp tục chơi trò gối ôm phát tiếng, nhưng lại không nói cho cậu biết, rốt cuộc đâu là đúng đâu là sai.
Cậu dần cảm thấy mình mới giống một cái bánh bao phát ra tiếng bị hỏng, bị người ta nắn bóp, hơn nữa chỉ cần bị chạm nhẹ, sẽ phát ra những âm thanh vụn vỡ lộn xộn.
Đến khi cậu gần như không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa, đối phương cuối cùng cũng chịu mở miệng.
【Nhiên Nhiên.】
【Muốn nghe giọng phúc lợi không?】
Quý Hành Xuyên nói.
【Hôm nay muốn nghe dỗ ngủ hay mắng người?】
【Nhiên Nhiên, sao em không nói gì?】
Phương Tri Nhiên cảm thấy, cậu dạo này chắc là không muốn chơi bánh bao phát ra tiếng nữa đâu.
