
Chẳng Gặp Mùa Xuân
Ngày Tiêu Diễm lại một lần nữa say khướt trở về phủ, nôn đầy lên người ta, ta bỗng thấy mệt mỏi.
Đính hôn đã ba năm, mỗi lần hắn say, chỉ chịu để mình ta hầu hạ.
Có khi giữa ngày hè oi ả, có khi là đêm đông giá rét.
Ta đều phải ở bên cạnh lau mặt, đút canh, xua muỗi, quạt gió cho hắn, một thức là suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, hắn luôn đau lòng nói: “Có được vị hôn thê như nàng, đời này còn cầu gì hơn nữa?”
Thế nhưng chưa từng đem chuyện hôn sự đặt lên nghị trình.
Ta vẫn ngỡ hắn sinh ra đã là người phóng khoáng bất kham như thế.
Cho đến khi vô tình đọc được những bức thư qua lại giữa hắn và bạch nguyệt quang đã khuất.
Khi ấy, hắn lao tâm khổ tứ nơi án thư, say mê công vụ, chưa từng uống rượu mua vui.
Khắc kỷ phục lễ, đoan phương thượng tiến. (Nghiêm khắc với bản thân, giữ lễ thủ nghĩa, tính tình đoan chính, luôn cầu tiến.)
Chỉ vì muốn sớm ngày dùng mười dặm hồng trang, kiệu lớn tám người khiêng đến cưới nàng ấy.
Nhìn từng câu từng chữ chan chứa dịu dàng và quyến luyến trong thư.
Ta chợt cảm thấy hôn ước này thật chẳng còn ý nghĩa gì nữa.


![Tiếng Sét Ái Tình [trinh Sát]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a008188e5721bdaae94922a.jpg%3Ftime%3D1778418057890&w=3840&q=75)









