Chê Nhà Tôi Nghèo Nên Không Mời Dự Tiệc, Tôi Lập Tức Khóa Thẻ - Chương 2
Cập nhật lúc: 09/09/2026 17:01
Số tiền này có đủ trả bữa tiệc ở Phú Xuân Lâu không?
Thừa sức.
Tôi mất chưa đến hai phút để hoàn tất thao tác.
Trang chuyển đi, hiện thông báo:
“Đã ngừng sử dụng.”
Tôi thoát ứng dụng, khóa màn hình rồi đặt điện thoại lên bàn trà.
Mẹ vẫn đang gấp quần áo.
Bố vẫn đang xem thời sự.
Khoảnh khắc ấy, tất cả phẫn nộ và đau lòng trong tôi đều chìm xuống đáy, biến thành một sự bình tĩnh lạnh lẽo và dứt khoát.
Tám giờ mười bảy phút tối, điện thoại đổ chuông.
Là cậu.
Tôi nghe máy, không lên tiếng.
“Lâm Mặc! Mẹ cháu đâu? Bảo mẹ cháu nghe điện thoại! Nhanh lên!”
Giọng cậu gấp gáp, phía sau có người cãi nhau, còn có tiếng ai đó hô “thanh toán”.
Tiếng ồn ào bên phía nhà cậu tràn qua ống nghe, giống một nồi cháo đang sôi trào.
“Mẹ cháu ngủ rồi.”
Tôi nói.
“Bớt nói nhảm! Mới tám giờ!”
Giọng cậu lạc hẳn đi.
“Mau bảo mẹ cháu xử lý cái thẻ phụ đi! Bên này đang chờ thanh toán! Thẻ không dùng được! Làm cái trò gì thế?”
Tôi từ từ tựa vào sofa, giọng bình thản:
“Cậu, tấm thẻ đó đứng tên mẹ cháu. Cháu khóa rồi.”
Đầu dây bên kia đột ngột im bặt, chỉ còn tiếng ồn ào vọng từ xa.
Sau đó tôi nghe giọng cậu căng lên, từng chữ một:
“Lâm Mặc, cháu có ý gì?”
Tôi nhắm mắt lại, nhớ tới nụ cười gượng gạo mẹ cố giữ, nhớ tới đầu t.h.u.ố.c lúc sáng lúc tắt trong tay bố ngoài ban công, nhớ tới cuộc gọi “cả họ” của dì Hai.
“Cậu.”
Tôi nói.
“Cả họ ăn cơm, sao không ai báo cho bố mẹ cháu?”
Trong điện thoại hoàn toàn im lặng.
Tôi cúp máy, lật úp điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, gió đêm mùa thu xuyên qua nhà, mang theo hơi ẩm trước cơn mưa.
Tôi đứng dậy, đi tới ngồi cạnh mẹ, lấy chiếc áo bà đang gấp dở khỏi tay bà rồi nói:
“Mẹ, sau này mẹ muốn ăn gì, con đưa mẹ đi.”
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi, vành mắt đỏ lên nhưng vẫn cười:
“Đứa ngốc, mẹ có thiếu ăn đâu.”
Mưa cuối cùng cũng rơi.
Còn trận mưa trong lòng tôi đã kéo dài rất nhiều năm, đến hôm nay rốt cuộc cũng dừng.
Từ khi tôi bắt đầu biết nhớ, nhà tôi đã luôn là nơi “gọi một tiếng là có mặt”.
Không phải nhà tôi giàu có gì.
Ngược lại, cuộc sống lúc nào cũng eo hẹp.
Bố làm ở nhà máy cơ khí hơn nửa đời người, mẹ từng mở tiệm tạp hóa ở đầu phố, từng bán đồ ăn sáng, từng trông trẻ thuê.
Hai người giống hai con bò kéo cối, bận từ sáng tới tối, vậy mà tiền trong túi chẳng tích được bao nhiêu.
Tiền đều tản đi hết.
Đầu tiên là nhà cậu xây nhà.
Năm ấy tôi tám tuổi, đúng kỳ nghỉ hè, vốn dĩ bố định mua cho tôi một chiếc cặp mới, cuối cùng toàn bộ tiền đều đưa cho cậu mua xi măng.
Mẹ nói:
“Cậu con cũng khó khăn, vừa ra riêng, trong tay thiếu tiền, giúp được thì giúp.”
Sau đó là con nhà dì Hai đi học, thiếu học phí, mẹ rút năm nghìn tệ từ sổ tiết kiệm, về nhà còn bàn với bố:
“Con mình còn nhỏ, chưa cần dùng gấp.”
Sau nữa là chú họ thứ ba phải phẫu thuật, bố vào viện một chuyến, về nhà bán luôn chiếc xe máy mới mua được nửa năm.
Từng chuyện, từng chuyện một, giống nước sông tràn qua đá, lặng lẽ không tiếng động.
Nhưng đá bị ngâm mềm, còn nước thì mãi mãi trôi đi.
Hồi nhỏ tôi không hiểu, chỉ luôn cảm thấy những thứ con nhà người ta có, tôi phải chờ thêm mấy năm mới có.
Người khác đi giày mới, tôi mang giày anh họ để lại.
Người khác nghỉ hè đi nhà thiếu nhi, tôi ở nhà phụ mẹ nhặt rau trông tiệm.
Có lần tôi nhịn không được hỏi:
“Mẹ, sao nhà mình cứ cho người khác tiền mãi vậy?”
Mẹ đang nhào bột, hai tay phủ đầy bột mì, bà không ngẩng đầu, giọng dịu dàng:
“Nhà ai chẳng có lúc khó khăn? Là họ hàng mà, giúp được thì giúp. Sau này nhà mình có việc, người ta cũng sẽ giúp mình.”
Tôi tin.
Nhưng dần dần tôi phát hiện, đến lúc nhà tôi thật sự gặp chuyện, những “người ta” ấy không hề xuất hiện.
Năm tôi đỗ đại học, học phí thiếu bốn nghìn tệ.
Bố ngồi ngoài sân hút hết nửa bao t.h.u.ố.c, cuối cùng nói:
“Hay là hỏi mượn cậu con ít?”
Mẹ do dự suốt một đêm, đến hôm sau mới gọi điện.
Đầu dây bên kia, giọng cậu rất lớn:
“Chu Tuệ à, không phải anh không giúp em, thật sự là mấy hôm trước vừa nhập hàng, tiền kẹt hết rồi! Mà Lâm Mặc cũng thật, thi tận đâu xa thế làm gì, học ở địa phương có phải đỡ tốn không!”
Mẹ cầm ống nghe, khóe miệng vẫn cố giữ nụ cười, miệng liên tục nói:
“Không sao, không sao, em biết anh cũng khó khăn, bọn em nghĩ cách khác.”
Sau đó mẹ phải về nhà cũ bên ngoại, lấy một cuốn sổ tiết kiệm cũ từ tay bà ngoại khi ấy đã hơi lẫn, mới gom đủ học phí.
Bố biết chuyện, nửa ngày không nói lời nào, cuối cùng chỉ nghiến răng bật ra một chữ:
“Đáng.”
Chữ “đáng” ấy rốt cuộc là nói mình đáng lẽ không nên đi vay, hay là nói đã sớm biết sẽ như vậy, đến giờ tôi vẫn không hiểu.
Nhưng thế hệ của bố mẹ tôi là vậy.
Chuyện mình gánh được, tuyệt đối không nói thêm nửa câu.
Người khác làm mình tổn thương, họ còn tìm lý do thay cho đối phương trước.
Có một năm đơn vị bố khám sức khỏe, phát hiện đường huyết hơi cao.
Bác sĩ dặn chú ý ăn uống, nghỉ ngơi nhiều.
Đúng tuần đó, nhà bà dì sửa lại mộ tổ, bố đi liền ba ngày, chuyển đá, trộn xi măng, mệt đến mức lưng không thẳng nổi.
Mẹ xót, nhỏ giọng than phiền vài câu, bố chỉ xua tay:
“Chuyện để người già mồ yên mả đẹp, không đi được sao?”
Về sau, quy tắc trong họ dường như dần trở thành cố định.
Nhà ai có chuyện, Lâm Kiến Quốc và Chu Tuệ chắc chắn sẽ có mặt, hơn nữa lúc nào cũng là hai người làm nhiều nhất, bỏ tiền nhanh nhất, lên bàn ăn cuối cùng.
Đám cưới thì chạy tới chạy lui lo việc, đám tang thì thức đêm phụ giúp, đầy tháng, tiệc mừng đỗ đại học, tân gia, không thiếu lần nào.
