Chị Gái Ta Năm Hai Mươi Hai Tuổi, Huyện Nha Dựng Cho Chị Một Tấm Bia Tiết Hạnh - Chương 12
Cập nhật lúc: 23/08/2026 15:05
Thợ đá giơ b.úa đập xuống.
Chữ “Trinh” nứt ra một đường.
Bên cạnh có người tiếc nuối:
“Đồ cổ nhiều năm như vậy.”
Cũng có người nói:
“Đáng lẽ nên tháo từ lâu.”
Ta không nói gì.
Nhát b.úa thứ hai.
Khối đá rơi xuống.
Bụi đất bay lên.
Ta bỗng nhớ đến hơn bốn mươi năm trước, khi chị hai mươi hai tuổi.
Ngồi trong hậu viện nhà họ Triệu.
Tóc bị cắt đầy đất.
Hỏi ta:
“A Chiêu, đẹp không?”
Khi ấy ta không dám trả lời.
Bây giờ cuối cùng ta cũng biết.
Đẹp.
Đó là dáng vẻ đẹp nhất ta từng thấy ở chị.
Không phải “trinh tĩnh hiền thục” được ghi trong huyện chí.
Không phải “liệt phụ” trong miệng người nhà họ Triệu.
Cũng không phải “Tần đại nương t.ử” được mọi người trong xưởng kính trọng sau này.
Chỉ là một nữ nhân trẻ tuổi bị ép đến tận chân tường, cắt mái tóc của mình.
Đó không phải chiến thắng.
Thậm chí không được xem là phản kháng.
Chị chỉ muốn xác nhận một chuyện:
Trên thân thể của mình, ít nhất vẫn còn một thứ có thể do chính mình quyết định.
Một b.úa.
Lại một b.úa.
Tấm bia từ từ đổ xuống.
Tạ Hành bỗng nắm tay ta.
Ta quay đầu.
“Làm gì?”
“Sợ bà đứng không vững.”
Ta nói: “Ta chưa già đến mức ấy.”
“Ừ.”
Hắn không buông.
Ta cũng không hất ra.
Hai ông bà già chúng ta đứng phía sau một đám người.
Không ai chú ý.
Cũng không có gió.
Quán trà mới mở ở phố Đông đang tuyển nữ chưởng quầy sổ sách.
Bà chủ cửa hàng vải đối diện đang đứng trước cửa mắng tiểu nhị lười biếng.
Một cô nương chừng mười mấy tuổi đeo túi sách đi ngang qua bên cạnh huyện học.
Nữ t.ử vẫn không được vào chính đường huyện học, nhưng trong thành đã có mấy trường tư nhận con gái.
Rất nhiều chuyện vẫn chưa hoàn toàn thay đổi.
Nữ t.ử lấy chồng vẫn phải nhìn nhà chồng.
Không có con trai vẫn có người bàn tán.
Quả phụ tái giá vẫn có người nói ra nói vào.
Có cô nương vẫn bị cha mẹ định hôn từ sớm.
Có nữ nhân cả đời vẫn chưa từng chạm vào tiền công của chính mình.
Thế gian này không vì vài nữ nhân mở một xưởng mà đột nhiên trở nên tốt đẹp.
Khi còn trẻ, ta luôn muốn làm một chuyện thật lớn.
Muốn tất cả nữ nhân đều có thể tự mình làm chủ.
Sau này ta mới biết, thế gian không phải một cánh cửa.
Đẩy một lần là mở.
Nó giống như một bức tường rất dày.
Một thế hệ đục một chút.
Thế hệ sau lại đục thêm một chút.
Cả đời chúng ta có lẽ chỉ có thể đục được một khe hở.
Nhưng chỉ cần có ánh sáng chiếu vào, người phía sau sẽ biết:
Bên ngoài bức tường có thứ gì đó.
Khi tảng đá cuối cùng của tấm bia rơi xuống, phát ra một tiếng rất nặng.
Đám người vây xem tản đi.
Ta và Tạ Hành chậm rãi đi về nhà.
Hắn hỏi:
“Tối nay ăn gì?”
Ta nói: “Tùy.”
Hắn dừng lại.
Ta cũng dừng lại.
Hai chúng ta nhìn nhau một lúc.
Cùng bật cười.
Khi còn trẻ, ta ghét nhất người khác thật sự coi câu “tùy” là tùy ý.
Bây giờ thì thật sự tùy ý.
Tạ Hành nói: “Thế ăn mì?”
“Hôm qua vừa ăn.”
“Hoành thánh?”
“Ngấy quá.”
“Chẳng phải bà nói tùy sao?”
“Bây giờ ta đổi ý rồi.”
“Muốn ăn gì?”
Ta nghĩ một lúc.
“Kẹo hoa quế.”
Hắn sững người.
“Đó là cơm sao?”
“Mua trước.”
Tạ Hành không hỏi nữa.
Đưa ta vòng qua hai con phố.
Cửa hàng cũ đã đổi chủ từ lâu.
Cuối cùng chúng ta mua được một gói ở một quầy hàng nhỏ.
Ta lấy một viên bỏ vào miệng.
Rất ngọt.
Ngọt đến mức hơi ngấy.
Ta bỗng bật cười.
Tạ Hành hỏi: “Sao vậy?”
Ta lắc đầu.
“Không có gì.”
Ta chỉ đột nhiên cảm thấy, một đời người có thể sống tiếp được đôi khi thật sự là nhờ những thứ rất nhỏ.
Một viên kẹo.
Một quyển sổ.
Một cánh cửa sau chưa khóa c.h.ặ.t.
Một đôi tay chịu trèo tường.
Một người sẵn lòng nói thật trước công đường.
Và rất nhiều rất nhiều nữ nhân, khi ngươi nói “Không”, đã không khuyên ngươi nhẫn nhịn thêm một chút.
Chị nói, nữ nhân không nhất định phải sống thành dáng vẻ nào mới gọi là có tiền đồ.
Cả đời này ta đã gặp quá nhiều nữ nhân.
Có người lấy chồng rất tốt.
Có người cả đời độc thân.
Có người sinh sáu đứa con.
Có người không có lấy một đứa.
Có người biết chữ.
Có người đến tên mình cũng không biết viết.
Có người kiếm được rất nhiều tiền.
Có người chỉ dành dụm được ba quan tiền riêng.
Nhưng ta dần cảm thấy, sức mạnh thật sự của nữ nhân chưa bao giờ là nhất định phải trở thành một người kinh thiên động địa.
Mà là nàng cuối cùng có thể nói:
Đây là tiền của ta.
Đây là thân thể của ta.
Đây là con của ta.
Đây là tay nghề của ta.
Đây là cuộc đời của ta.
Đây là điều ta muốn.
Đây là điều ta không muốn.
Sau đó có người nói với nàng:
“Được.”
Mà nếu không có ai nói với nàng rằng nàng được phép làm như vậy...
Nàng cũng bắt đầu biết,
mình vẫn có thể.
Sau này huyện Lâm Thủy tu sửa huyện chí.
Có người đến hỏi ta, có muốn viết chuyện của chị vào hay không.
Nói rằng nửa đời trước chị được biểu dương vì thủ tiết, về sau lại phát triển nữ công, cứu trợ dân gặp thiên tai, cũng có thể xem là một kỳ nữ.
Ta từ chối.
Người đó không hiểu.
“Tại sao?”
Ta nói:
“Đừng thay chị ấy viết xem chị ấy là người thế nào nữa.”
“Cả đời này chị ấy đã bị người khác định nghĩa quá đủ rồi.”
Cuối cùng huyện chí không lập truyện riêng cho chị.
Ta lại cảm thấy như vậy rất tốt.
Phố Đông cũng không còn tấm bia của chị.
Chỉ là phía sau cánh cửa của xưởng cũ phía bắc thành vẫn treo một tấm biển gỗ nhỏ.
Không phải do quan phủ ban tặng.
Là do những nữ công năm xưa tự tay khắc.
Trên đó không có “trinh liệt”.
Không có “hiền đức”.
Không có “mẫu nghi”.
Chỉ có tám chữ:
Làm bao nhiêu việc, nhận bấy nhiêu tiền.
Chữ rất xấu.
Là chị Tôn khắc sau khi học được cách viết chữ.
Mỗi lần đi ngang qua, ta đều phải nhìn một cái.
Ta cảm thấy tám chữ này đẹp hơn tấm bia đá kia rất nhiều.
Bởi vì tấm bia dạy nữ nhân cách c.h.ế.t.
Sổ sách dạy nữ nhân cách sống.
Mà chuyện thật sự chị đã làm được trong cả đời, chưa bao giờ là khiến tất cả mọi người thừa nhận chị trinh tiết, dũng cảm hay vĩ đại đến nhường nào.
Chị chỉ bước ra khỏi một hậu viện quanh năm không có ánh mặt trời.
Sau đó nói với những người đến sau:
Bên ngoài có gió.
Muội có thể bước ra.
