Chồng Mỗi Tháng Chuyển 100 Nghìn Tệ, Nhưng Suốt Ba Năm Không Về Nhà - Chương 11
Cập nhật lúc: 20/09/2026 15:03
Lâu tới khi trời ngoài cửa sổ tối hẳn, căn phòng phủ một màu xám mờ.
Những chứng từ và ảnh đã được đặt lại nguyên vẹn.
Tấm gỗ đã khép.
Như chưa từng có người động vào.
Nhưng những hình ảnh chúng in trong đầu tôi không cách nào khép lại.
Chỉ cần nhắm mắt là tôi nhìn thấy bóng lưng Trần Dữ ngồi bên giường bệnh.
Gầy gò.
Im lặng.
Giống sợi dây bị kéo căng tới cực hạn, chỉ cần chạm nhẹ sẽ đứt.
Tôi hít sâu, ép bản thân bình tĩnh.
Ba năm.
Tôi phải từng chút một làm rõ sự thật của ba năm này.
Tôi mở album điện thoại, tìm ảnh năm chúng tôi kết hôn.
Trong đám cưới, Trần Dữ mặc vest tối màu, sơ mi trắng, cà vạt thắt chỉnh tề.
Anh đứng bên cạnh tôi, hơi nghiêng đầu nhìn tôi, khóe môi có nụ cười.
Ngày ấy anh đầy đặn hơn bây giờ một chút.
Má còn thịt.
Hốc mắt không lõm.
Đứng trong ánh sáng, cả người như phủ màu ấm.
Khi ấy mẹ anh đã được chẩn đoán bệnh.
Trong đám cưới, lúc chú rể phát biểu, anh nói: “Cảm ơn mọi người đã tới chứng kiến hôn lễ của chúng tôi. Tôi sẽ cố hết sức để cho vợ mình một mái nhà hạnh phúc, bình yên.”
Khi đó tôi đứng cạnh, khoác tay anh, cười ngọt ngào.
Tôi cảm thấy mình lấy đúng người.
Cảm thấy những ngày sau này đều được câu nói ấy soi sáng.
Tôi không biết khi nói “cố hết sức”, trên vai anh đã đè một ngọn núi.
Xưởng nhỏ của bố anh xảy ra chuyện trong thời gian chúng tôi yêu nhau.
Một lô hàng gặp vấn đề chất lượng nghiêm trọng, bị khách hàng đồng loạt đòi bồi thường.
Cộng thêm vay ngân hàng, nợ nhà cung cấp, lương công nhân, tổng cộng nợ gần ba triệu.
Bố anh không chịu nổi, đột ngột xuất huyết não.
Đưa tới bệnh viện thì đã không cứu được.
Khoảng thời gian ấy Trần Dữ xin nghỉ rất lâu.
Tôi không hỏi nhiều.
Chỉ biết nhà anh xảy ra chuyện.
Lúc quay lại, anh đã gầy đi hẳn nhưng vẫn không kể gì.
Tôi vẫn nhớ dáng anh tới tìm tôi hôm đó.
Anh hẹn tôi ăn cơm, gọi cả bàn thức ăn nhưng gần như không động đũa.
Tôi hỏi có chuyện gì.
Anh lắc đầu.
“Dạo này hơi mệt.”
Tôi gắp thức ăn cho anh.
“Mệt thì nghỉ ngơi cho t.ử tế.”
Anh ngẩng lên nhìn tôi, nụ cười hơi miễn cưỡng.
“Được.”
Sau đó anh lấy điện thoại, cho tôi xem sơ đồ căn hộ ven sông.
“Thích không?”
Tôi ghé tới nhìn, mắt sáng lên.
“Thích. Nhà này lớn thật.”
“Vậy chúng ta mua ở đây.”
Anh nói nhẹ nhàng như nói một chuyện bình thường.
Khi đó tôi chỉ cho rằng anh làm ăn thuận lợi, tiền bạc dư dả.
Bây giờ nghĩ lại.
Khi ấy anh vừa thế chấp căn nhà và xưởng ở quê, trong tay gần như chẳng còn tiền.
Khoản trả trước của căn hộ ven sông ấy là anh chắp vá khắp nơi gom ra.
Chỉ để tôi có một mái nhà.
Sau cưới, anh vừa trả nợ vừa chữa bệnh cho mẹ.
Ung thư phổi của mẹ anh khi ấy đã ở giai đoạn III.
Chi phí điều trị nhắm trúng đích cao đến đáng sợ.
Có loại t.h.u.ố.c không nằm trong phạm vi thanh toán của bảo hiểm y tế.
Một liệu trình đã hơn một trăm nghìn.
Tôi lật xấp biên lai, tính sơ.
Chỉ riêng bệnh viện, ba năm ít nhất đã hơn một triệu sáu trăm nghìn.
Cộng hơn hai triệu nợ đã trả.
Cộng hơn ba triệu tiền sinh hoạt cho tôi.
Ba năm này, ít nhất anh đã phải xoay xở hơn bảy triệu.
Hơn bảy triệu.
Bình quân một năm hơn hai triệu.
Chuỗi cung ứng vật liệu xây dựng anh làm, nhìn hào nhoáng nhưng lợi nhuận mỏng như giấy, toàn dựa vào số lượng và ứng vốn.
Anh phải nhận bao nhiêu đơn hàng.
Uống bao nhiêu bàn rượu.
Chạy bao nhiêu chuyến.
Mới gom ra được từng ấy?
Tôi cố nhớ lại tất cả những hình ảnh anh từng xuất hiện trước mặt tôi suốt ba năm.
Anh luôn nhận điện thoại.
Điện thoại không rời tay.
Sạc dự phòng luôn trong túi.
Ăn giữa chừng, điện thoại rung.
Anh nhìn màn hình, ra hiệu xin lỗi với tôi rồi đứng lên ra ban công.
Một cuộc gọi hơn nửa tiếng.
Anh luôn chạy trên đường.
Mỗi lần về không ở nổi mấy tiếng.
Tắm, thay quần áo rồi lại đi.
Vali cứ đặt ngay lối vào.
Đồ vệ sinh cá nhân và dây sạc bên trong chưa từng lấy ra.
Bởi anh biết chưa tới hai hôm sẽ lại phải đi.
Lúc nào anh cũng mang vẻ mệt mỏi.
Mắt đỏ ngầu.
Quầng thâm đậm.
Thân hình ngày càng gầy.
Những chiếc sơ mi tôi mua từ vừa người tới sau này lỏng lẻo treo trên vai.
Anh cũng không bảo tôi mua mới.
Cứ mặc như vậy.
Anh c.ắ.n răng gánh ba năm.
Tôi không dám tưởng tượng.
Những đêm tôi nằm phòng điều hòa xem phim, có lẽ anh đang ngồi trên ghế sắt lạnh ngoài hành lang bệnh viện ở một thành phố nào đó, chờ quầy thanh toán mở cửa.
Những cuối tuần tôi uống trà chiều với bạn thân, có lẽ anh đang lái xe tới gặp khách hàng tiếp theo.
Buồn ngủ quá thì nhai kẹo cao su tỉnh táo, hoặc hạ kính cho gió lạnh thổi.
Những ngày tôi mở bưu kiện, thử quần áo mới, chụp ảnh đẹp, có lẽ anh vừa cúp cuộc gọi đòi nợ rồi lại tính khoản tiền tiếp theo từ đâu.
Tôi cộng tất cả những tháng ngày bình yên của mình lại.
Mỗi phút mỗi giây đều được đổi bằng thời gian, sức khỏe và sự kiệt sức của anh.
Tôi lật sổ ghi chép của anh.
Mấy trang cuối chữ càng ngày càng nguệch ngoạc.
Có chỗ viết sai, gạch đi rồi viết lại bên cạnh.
Ở góc một trang, anh viết hai chữ.
“Cố lên.”
Khoảnh khắc đó, tôi như nhìn thấy anh ngồi trước chiếc bàn này giữa đêm.
Dưới một ngọn đèn.
Vừa lật hóa đơn vừa tính toán trên giấy.
Lưng cong.
Vai sụp.
Gương mặt mệt mỏi đến cùng cực.
Nhưng cuối cùng vẫn nghiến răng viết “cố lên”, rồi khép sổ, đi rửa mặt, ra ngoài tiếp tục chạy.
Anh chưa từng để tôi thấy.
Anh khóa tất cả sụp đổ, mệt mỏi, bất lực của mình vào ngăn kéo này.
Khóa trong căn phòng làm việc tôi rất ít bước vào.
Cửa vừa đóng.
Anh lại là Trần Dữ ít nói nhưng vĩnh viễn đứng vững.
Tôi ôm đầu gối, trán tựa lên đầu gối, nước mắt từng giọt rơi xuống sàn.
