Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 33: Trò Chơi Chỉ Mới Bắt Đầu (2)

Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:10

Rạng sáng, tin tức về một phụ nữ bị g.i.ế.c hại dã man đã được giới báo chí đưa tin. Tất cả các từ khóa về kẻ sát nhân lần lượt leo lên top tìm kiếm, người dân bắt đầu sợ hãi khi biết tin hung thủ trong các vụ t.h.ả.m sát vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Trương Hàm nhìn hiện trường gây án mà sầu não. Cách thức gây án quá giống nhau, tên sát nhân này rõ ràng là thách đấu với cảnh sát nên mới làm ra cái trò này.

Lượng nữ giới bị g.i.ế.c hại đang là mục tiêu chính của hắn, hầu hết toàn là nữ sinh hoặc các cô gái trẻ. Trương Hàm nhìn số liệu trên tờ báo cáo mà rầu rĩ.

Tất cả các vụ án đều đi vào ngõ cụt, đội điều tra của anh lại tiếp tục nhận sự chỉ trích của sở điều tra để rồi cuối cùng vẫn phải cộng tác cùng với một đội điều tra khác.

Trương Hàm không thể làm gì khác ngoài việc chấp chập chỉ thị này. Nạn nhân lần này bị đem tới hiện trường cũ, hiện trường này trước đó cũng xảy ra một vụ g.i.ế.c hại tương tự. Trương Hàm tự hỏi hung thủ đang muốn trêu đùa gì với cảnh sát khi thách thức họ ở một địa điểm quen thuộc như này.

Trương Hàm ngồi trên bàn làm việc xem xét những bức ảnh chụp t.h.i t.h.ể từ phòng khám nghiệm t.ử thi gửi đến. Đồng Trác chạy như bay tới chỗ của anh, trên tay còn cầm một chiếc USB.

“Đội... đội trưởng.” Đồng Trác lắp bắp.

Trương Hàm cau mày, anh hất cằm.

“Chuyện gì? Cậu bị ma đuổi à?”

“Cứ coi là vậy đi. Camera ghi hình ở quốc lộ truy được biển số xe của hung thủ rồi, mọi thứ đều trùng với hôm xảy ra vụ án của Nhã Yên.”

Trương Hàm nhanh ch.óng mở USB ra xem, biển số xe hiện qua các cung đường được camera ghi lại rất rõ nhưng khi tua chậm để xem rõ mặt người lái thì không thấy được gì. Trương Hàm yêu cầu Đồng Trác tìm hiểu về biển số xe này sau đó truy ra chủ nhân đã mua nó là ai.

Đương nhiên Đồng Trác đã làm trước đó, cậu ta lôi trong túi một tập hồ sơ rồi nói:

“Đây là tất cả các hãng xe em tìm kiếm, mấy cửa hàng này đều nói không bán loại xe này vì nó đã cũ rồi.”

“Vậy tới mấy chỗ mua bán xe cũ, cậu điều tra chưa?” Trương Hàm hỏi.

“Em chưa.”

“Vậy thì làm đi.”

Theo những gì cảnh sát tìm hiểu thì Nhã Yên là một cô gái làm việc trong vũ trường thành phố. Công việc chính là ngủ với đàn ông và phục vụ bia rượu với mấy ông lớn.

Nhã Yên là một trong các mỹ nữ đắt khách trong vũ trường, ai muốn được cô ấy phục vụ thì phải đặt lịch trước mấy tuần. Trương Hàm biết tin này thì đã trực tiếp tới vũ trường điều tra, vũ trường “Trăng Đen” là cái tên chẳng còn xa lạ với cảnh sát.

Trương Hàm nhiều lần tới đây phạt hành chính vũ trường này hoặc trực tiếp bắt tại trận mấy vụ ẩu đả. Vũ trường này muốn trụ lâu thì đều phải làm việc với mấy ông lớn nhưng từ khi đổi chủ thì cách thức hoạt động cũng đã “ngoan ngoãn” hơn.

Bên trong vũ trường rất náo nhiệt, người người đều hội tụ về nơi đây mà vui chơi quên ưu phiền. Trương Hàm vào đến cửa thì bị bảo vệ ngăn lại, anh chìa giấy tờ thi hành nhiệm vụ thì được chừa đường vào trong.

Trương Hàm vào đến nơi liền được mấy cô gái trong vũ trường nghênh đón, anh không muốn dây vào mấy thứ như vậy nên chẳng thèm đoái hoài.

Vừa tới quầy rượu, quản lí đã nhận ra Trương Hàm ngay, Phùng Tuệ Minh niềm nở mời anh lên phòng VIP để trao đổi cho rõ hơn.

“Anh Trương, mời ngồi. Anh dùng thử loại rượu mới của chỗ chúng tôi nhé?” Phùng Tuệ Minh rót rượu, miệng chai mới nghiêng được phân nửa thì liền bị Trương Hàm ngăn lại.

“Tôi không uống. Hôm nay đến đây là để điều tra về cô gái tên Nhã Yên đã bị g.i.ế.c hại ở khu chợ bỏ hoang phía Tây.”

Trương Hàm gửi những bức ảnh về hiện trường vụ án cho Phùng Tuệ Minh xem qua. Phùng Tuệ Minh vốn là tay chơi có tiếng nhưng lại biết cách hành xử nên rất được lòng mấy người trong sở, ngành. Anh ta mới nhìn có một, hai tấm ảnh đã không chịu được mà day day thái dương.

“Tôi cũng đã nghe đến cái c.h.ế.t của cô Nhã, tôi rất lấy làm tiếc. Hung thủ đã bị bắt chưa anh Trương?”

Trương Hàm lắc đầu, gương mặt tỏ vẻ nuối tiếc: “Hiện tại chúng tôi vẫn cố gắng truy tìm hắn, nhiều nạn nhân bị g.i.ế.c hại vô cớ dẫn đến cuộc sống của người dân bị đe dọa.”

“Trước ngày xảy ra vụ án Nhã Yên có tới chỗ anh không?” Trương Hàm hỏi.

“Cô ấy vẫn đi làm bình thường, hôm đó có nhiều người đặt lịch hẹn nên phải tăng ca.” Phùng Tuệ Minh không nghĩ quá lâu cho câu hỏi của Trương Hàm.

“Tôi có thể xem danh sách những người hẹn với cô Nhã Yên chứ?”

Phùng Tuệ Minh đương nhiên không đồng ý, môi trường trong vũ trường phức tạp vì thế người lui tới đây cũng không phải những người bình thường. Phùng Tuệ Minh là chủ của vũ trường, anh ta có quy tắc giữ kín thông tin cá nhân của khách hàng.

Trương Hàm cũng không làm khó anh ta, nếu không được biết danh tính thì anh dò hỏi vậy.

“Số người gặp mặt Nhã Yên hôm đó có ai lạ mặt hay đáng ngờ không? Giống như là người chưa từng xuất hiện bao giờ trong danh sách đặt lịch của Nhã Yên ấy.”

Phùng Tuệ Minh suy nghĩ một lúc, anh ta lắc đầu. Hầu hết những người gặp Nhã Yên đều là khách thường lui tới đây, Phùng Tuệ Minh không lạ mặt họ.

Trương Hàm nhìn Phùng Tuệ Minh, anh muốn chắc chắn rằng người ngồi phía đối diện không che giấu anh bất cứ điều gì.

Phùng Tuệ Minh chợt nhớ ra điều gì đó, anh ta đập tay vào nhau rồi kể với Trương Hàm.

“Có một người đàn ông khá kì lạ mà tôi nghĩ anh sẽ để mắt đến. Anh ta không xuất hiện thường xuyên ở vũ trường, chúng tôi chưa từng thấy anh ta qua đêm với bất cứ cô gái nào trong đây.”

Phùng Tuệ Minh dừng một lát rồi nói tiếp: “Hôm vũ trường xảy ra xô xát, khi trích xuất camera thì tôi trông thấy anh ta gián tiếp gây ra chuyện ẩu đả.”

Lời kể của Phùng Tuệ Minh không rõ ràng, Trương Hàm cũng chưa tìm ra điểm kì lạ mà Phùng Tuệ Minh muốn nói tới là ở đâu.

“Anh nhớ tên anh ta không?” Trương Hàm hỏi.

Phùng Tuệ Minh đáp: “Tên anh ta là Vũ Hoài Nam.”

“Vũ Hoài Nam?” Trương Hàm nhắc lại cái tên một lần nữa: “Anh ta đi một mình?”

“Ừ, luôn một mình. Nhưng nghe bảo vệ nói hôm đi cùng Nhã Yên thì có thêm một người nữa lấp ló ở phía sau.” Phùng Tuệ Minh ngờ ngợ kể lại.

Trương Hàm bắt ngay vào chi tiết này, anh bảo: “Tôi xem camera lối cửa sau được chứ?”

Phùng Tuệ Minh mím môi, lộ ra gương mặt có chút đáng tiếc: “Chiếc camera đấy vừa mới hỏng không lâu, chúng tôi cũng chưa gọi thợ tới sửa.”

Trương Hàm thở dài. Anh kết thúc buổi thu thập manh mối, gọi điện cho Đồng Trác rồi nhờ cậu điều tra thêm về người tên Vũ Hoài Nam. Đây có lẽ là một trong những manh mối quan trọng để anh giải quyết những vụ án này.

Trương Hàm rời khỏi vũ trường, ánh sáng bên ngoài ập đến làm anh nheo mắt. Phùng Tuệ Minh đứng ở sau chào anh nhưng vẫn rất có thiện chí bảo:

“Nếu các anh cần thông tin điều tra thì cứ tìm tôi, tôi sẵn sàng giúp đỡ.”

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.