Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 34: Lặng

Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:10

Sau lần đi tản bộ cùng nhau, An Kiều thường xuyên “ghé chơi” ở nhà hàng xóm sát vách.

Hôm nay An Kiều mua được hai vé xem ca nhạc, cô ngỏ lời muốn đi cùng Dương Thanh Nghị tới đó xem. Dương Thanh Nghị đương nhiên đồng ý, qua điện thoại anh nói muốn dẫn cả Minh Đăng theo.

An Kiều gật đầu, có nhóc con đi cùng thì càng vui. Cô hẹn anh bảy rưỡi ở cổng sân vận động trung tâm thành phố, Dương Thanh Nghị sau khi hoàn tất công việc rồi đón Minh Đăng từ trường học qua đó với cô.

Không khí ở lễ hội ca nhạc tầm bốn giờ chiều đã vô cùng náo nhiệt, An Kiều trở về nhà thay một chiếc áo phông màu trắng, đi kèm là chiếc quần bò ống đứng rất đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng chuẩn chỉnh của mình.

Mái tóc dài xõa ngang lưng, cô điểm trang giản dị rồi lên xe đi tới điểm hẹn. Sáu giờ hơn Dương Thanh Nghị mới tới, trên tay còn cầm rất nhiều đồ ăn vặt đã mua khi trên đường đến đây.

Minh Đăng vừa nhìn thấy An Kiều thì vội chạy tới ôm chân cô, thằng nhóc có vẻ rất thích An Kiều.

Đúng bảy rưỡi An Kiều cùng cậu cháu Dương Thanh Nghị đi tới lễ hội. Bầu không khí rực rỡ với đèn và pháo hoa, âm nhạc, hội tụ rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng. Minh Đăng ngồi lên cổ của Dương Thanh Nghị mà không ngừng hò hét theo đám đông, nhóc con có vẻ rất ưa thích nơi náo nhiệt này.

Buổi lễ diễn ra tới tận đêm khuya vì thế An Kiều và Dương Thanh Nghị chỉ tham gia lễ hội này hơn hai tiếng. Đôi chân của cô đã mỏi nhừ vì đứng quá lâu, Dương Thanh Nghị tinh ý thấy vậy thì liền ngỏ lời muốn cùng cô tới một cửa hàng đồ uống gần đó.

Quán này khá vắng khách, lúc cả ba vào bên trong thì nơi này chẳng có ai ngoài bọn họ. Nhân viên phục vụ đem nước đã gọi tới bàn sau đó rút trong túi áo một tấm thẻ khuyến mãi.

“Hiện tại cửa hàng đang có Chương trình khuyến mãi cho gia đình, anh chị khi dẫn theo bé dưới mười tuổi thì sẽ được khuyến mãi thêm một bánh ngọt. Cửa hàng xin gửi ạ.”

Dương Thanh Nghị và An Kiều nghe câu nói của nhân viên thì tròn mắt. An Kiều bị lầm tưởng là vợ của Dương Thanh Nghị. Cô không nói gì mà chỉ bật cười thành tiếng.

“Cô cười gì thế?”

“Không có gì, em thấy buồn cười ở chỗ mình trẻ như vậy mà bị nhầm tưởng là người có chồng, có con rồi thôi.”

Buổi lễ âm nhạc không còn giữ được chân ba người họ, An Kiều biết một quán kem khói rất nổi tiếng ở gần đây vì thế cô hỏi Minh Đăng.

“Nhóc con có thích ăn kem khói không? Chị biết một chỗ bán cái đó rất ngon.”

Hai mắt của nhóc sáng lên, cái đầu tròn vo gật lia lịa. An Kiều xòe tay ra trước mặt nhóc như muốn cầm tay nhóc cùng đi, Minh Đăng nắm lấy tay của cô, sắc mặt thoáng ngại ngùng.

“Chị An Kiều, hôm nay chị xinh lắm.” Minh Đăng chợt khen cô.

An Kiều cười tươi rạng rỡ, cô hỏi lại nhóc.

“Thật hả? Vậy mỗi hôm nay là xinh thôi ư, còn những lần khác thì không à?”

Minh Đăng nghe thấy vậy thì vội thanh minh, cái miệng nhỏ vì nói nhanh nên chu ra.

“Không phải ạ, chị An Kiều thì lúc nào cũng xinh, riêng hôm nay là xinh hơn mọi lần một tí thôi.”

“Dẻo miệng.” An Kiều véo nhẹ vào má của nhóc con.

Dương Thanh Nghị đi đằng sau hai người, tấm lưng của anh vững chắc mà cô độc, anh nhìn hình dáng của cô gái tươi trẻ ngập tràn thanh xuân.

Anh nheo mắt nhìn cô, mái tóc xoăn xõa rối, dáng dấp mảnh khảnh không hề ốm yếu. Tính cách trong sáng, vui vẻ, gương mặt khả ái cùng cách nói chuyện rất cuốn hút. Dương Thanh Nghị nghiền ngẫm một chút, anh tự hỏi một người xinh đẹp như cô lại không đang yêu đương ư.

Anh không biết quá nhiều về cô, cảm xúc của An Kiều thể hiện ra hoàn toàn chỉ là cảm xúc tích cực. Ngay cả lúc cô mất đi người bạn thân thiết nhất, anh cũng thấy cảm xúc của cô là lí trí đang dẫn lối. An Kiều không khóc lóc mê muội, không làm loạn khiến người khác khó chịu. Cô cứ lặng yên như thế, bình tâm để mọi thứ trôi qua rồi lại quay về nhịp sống vội vã, nhàm chán thường ngày.

An Kiều bỗng dưng quay đầu lại, cô vẫy tay về phía anh ý bảo anh hay mau đi ngang hàng với cô và Minh Đăng.

Tiệm kem mà An Kiều nhắc đến là nơi mà sinh viên bọn cô rất thích ăn, mỗi buổi chiều thường hay lui tới làm một que ăn cho giải nhiệt.

Trịnh Hoài rất thích ăn kem vị dâu, còn An Kiều thì thích vị socola nhất. Có lần đi học muộn bị thầy giáo đuổi ra khỏi lớp nên cả hai kéo nhau ra tiệm ăn liền hai cây. An Kiều dù không thích vị dâu nhưng hôm nay lại muốn thử nó, cô ăn một miếng, trong đầu lại hiện lên nhiều hình ảnh của Trịnh Hoài.

“Sao thế?” Dương Thanh Nghị trông thấy An Kiều rơi nước mắt thì liền dịu dàng hỏi.

“Tự nhiên nhớ tới một người bạn cũ nên không kìm được nước mắt.” Cô lấy tay gạt đi những giọt lệ đang rơi.

Minh Đăng ngồi bên cạnh liền vỗ vào vai cô mà an ủi, nhóc con ngồi sát cạnh An Kiều, nhóc hỏi:

“Người bạn ấy của chị khiến chị buồn ư?”

An Kiều gật đầu: “Ừ. Người bạn đó của chị đã rời đi một cách đột ngột mà bỏ chị lại một mình.”

“Vậy người bạn đó thật xấu xa.” Minh Đăng lau nước mắt trên gò má cho cô, nhóc thủ thỉ: “Chị đừng khóc, từ giờ em sẽ là bạn của chị. Em hứa sẽ không rời bỏ chị đâu, nhất định không để chị một mình.”

An Kiều nghe xong câu nói này thì cảm thấy trái tim được chữa lành một lần nữa. Cô gật đầu, vẻ mặt rất hài lòng khi được trở thành bạn thân của Minh Đăng.

Minh Đăng nhìn về phía chỗ Dương Thanh Nghị, nhóc con lại hỏi anh:

“Cậu Nghị, con làm bạn với chị An Kiều được chứ?”

Dương Thanh Nghị nhướng mày, gương mặt thoáng đơ ra khi bị hỏi quá đột ngột. An Kiều nhìn anh, gương mặt khả ái có vẻ đang rất mong chờ câu trả lời của anh.

Dương Thanh Nghị nhún vai, anh điềm đạm đáp: “Được chứ, sao lại không? Có thêm bạn cũng vui mà.”

“Vậy chúng ta mời bạn của con cùng sang ăn cơm thường xuyên được không? Dù sao chị ấy cũng ở một mình, chúng ta có thể ăn tối cùng chị ấy sẽ vui hơn.” Minh Đăng đề nghị.

An Kiều gật đầu, cô nghĩ thầm nếu được như vậy thì quá ư tuyệt vời. Dương Thanh Nghị là người hợp mệnh với cô, ở cạnh anh như thế chẳng phải tiện cho việc hút sinh khí sao?

“Được.” Dương Thanh Nghị mỉm cười.

An Kiều nghe đến đây thì cười tít mắt, cô nhìn Minh Đăng rồi xoa đầu cậu nhóc đáng yêu lại còn thông minh. Suy cho cùng Minh Đăng giống như thần hộ mệnh của cô vì nhờ có thằng bé mà cô có cơ hội ở gần Dương Thanh Nghị hơn.

Kết thúc buổi đi chơi vui vẻ, An Kiều tạm biệt Dương Thanh Nghị và Minh Đăng rồi trở về nhà. Vừa về đến nhà cô liền bật ngay máy sưởi ở nhiệt độ cao nhất sau đó choàng khăn kín mít.

An Kiều lẩm bẩm: “Tự nhiên trong người lạnh như băng vậy nhỉ?”

Thời tiết hôm nay không quá lạnh, bên ngoài cũng đã ấm hơn mọi khi nhưng An Kiều cảm thấy trong người hơi không khỏe. Cô kiểm tra nhiệt độ cơ thể thì thấy vẫn bình thường nhưng sau đó như nhớ ra điều gì đó. Sắp đến ngày nguyệt thực toàn phần rồi.

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.