Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 36: Từ Chối
Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:10
Sáng sớm hôm sau, An Kiều tới lớp để học bình thường. Cô nhìn chỗ ngồi bên cạnh trống trải lạnh lẽo thì nhớ thói quen Trịnh Hoài luôn tới sớm rồi giữ chỗ cho cô.
An Kiều lôi giáo trình và vở ra, lúc ngoảnh mặt lại thì thấy Hoài Nam ngồi ngay cạnh mình.
Cậu vừa ngồi xuống thì giảng viên cũng vừa tới. Giảng viên đảm nhận môn Tài chính tiền tệ lần này chính là Dương Thanh Nghị, cô và anh lại gặp nhau rồi.
Dương Thanh Nghị nhìn xuống thì vừa hay thấy An Kiều đang nhìn mình. Thế nhưng gương mặt anh có phần khó ở hơn mọi khi vì bên cạnh An Kiều không phải ai khác lại chính là Hoài Nam.
Cậu ta hôm nay không biết ăn nhầm thứ gì mà chủ động nói chuyện rồi đụng chạm tay chân với cô. Mấy lần viết bài trên bục giảng vì lí do cận nên không thấy rõ bảng mà cậu ta cứ gí sát mặt vào vở của cô. Đôi má áp lên tay của An Kiều đang viết bài, cô không nhịn được mà chẹp miệng.
“Cậu làm cái gì đấy, ngồi xê ra một chút.”
Đương nhiên Hoài Nam lại tiếp tục tìm cơ hội đụng chạm cơ thể với cô. Có lần b.út viết của An Kiều bị tắc mực, cô dùng lực vẩy mạnh b.út nhưng không cẩn thận làm mực b.ắ.n lên mặt. Hoài Nam lấy giấy lau cho cô, hành động này bị Dương Thanh Nghị nhìn thấy hết, cuối cùng anh cũng không chịu được mà phải lên tiếng:
“An Kiều đứng lên đọc cho tôi mục hai trang số tám rồi trình bày ý hiểu của mình ở đoạn này.”
An Kiều nghe thấy mình bị gọi tên thì vội vã đứng phắt dậy. Sau khi trôi chảy trả lời bài thì được cộng điểm, Dương Thanh Nghị vẫn rất để ý hành động của cả hai người.
Sau giờ tan học, Hoài Nam nhắc về chuyện muốn đưa cô đi chơi.
“An Kiều, tối muộn hôm qua có nhắn tin rủ cậu đi chơi. Cậu đã nhận được chưa?”
An Kiều nghe thấy vậy thì lật đật mở mục tin nhắn để kiểm tra. Do cô tắt thông báo nhận tin nhắn của cậu nên không biết, An Kiều đọc lướt qua để biết nội dung, cô từ chối ngay.
“Ngại quá, tôi bận rồi nên chắc không đi đâu.”
Hoài Nam cười, cậu đáp: “Tôi còn chưa nói ngày giờ mà cậu đã biết bận rồi ư?”
An Kiều chớp mắt, cô bị người ta bắt thóp rồi. Cô cười trừ, giả bộ hỏi lại:
“Thế khi nào cậu đi?”
“Khi nào cậu rảnh thì chúng ta đi. Tôi cũng không vội.”
An Kiều c*n m** d***, cô suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Gần như cả tuần này tôi đều có hẹn, e rằng khó đi chơi với cậu rồi.”
Hoài Nam gật đầu, gương mặt trông có vẻ tiếc nuối. Nếu An Kiều đã nói vậy thì cậu cũng không nên ép buộc cô, dù sao cũng sẽ có lúc cô ấy phải rảnh nên cậu cũng không vội vã.
An Kiều đứng ngoài hành lang lớp học, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Cô vừa nhắn tin vừa cười trông có vẻ rất hạnh phúc.
[An Kiều]: Buổi trưa anh có rảnh không? Em muốn mời anh ăn cơm.
Dương Thanh Nghị không nhắn tin cho cô, anh gọi trực tiếp. An Kiều gạt nút nghe, giọng lảnh lót.
“Anh không bận chứ?”
“Ừ, tôi đứng đợi ở bãi đỗ xe rồi. Cô xuống đi.”
An Kiều dạ vâng một câu rồi nhanh ch.óng đi xuống dưới tầng để xe. Cô gõ vào mặt kính, vẫy tay với Dương Thanh Nghị.
An Kiều ngồi lên xe, cô cẩn thận để cặp lên đùi rồi cũng ngại ngùng không biết tìm chủ đề gì để nói. Giữa lúc lúng túng như thế thì chủ đề trò chuyện mà Dương Thanh Nghị nhắc tới khiến bầu không khí càng trở nên ngột ngạt.
“Cậu bạn hôm nay ngồi cạnh có vẻ rất thân mật với cô, nhỉ?”
Dương Thanh Nghị vừa nói vừa đ.á.n.h mắt nhìn An Kiều. Cô cười, nụ cười có tinh quái như nghĩ sang một chiều hướng là anh đang ghen.
An Kiều bỗng nổi hứng muốn chọc ghen anh một chút. Cô đáp ngắn gọn:
“Ừm, cũng có thể gọi là thân thiết. Ngày trước cậu ấy từng muốn hẹn hò với em mà.”
Dương Thanh Nghị hờ hững: “Vậy sao?”
“Anh thấy cậu ấy thế nào? Cũng đẹp trai nhỉ?” An Kiều hỏi anh, nụ cười tươi như nắng hè vẫn giữ trên gương mặt xinh đẹp.
Dương Thanh Nghị không nhìn cô, anh buông lơi một câu nghe có vẻ khó chịu: “Trẻ con.”
“Ai trẻ con cơ?” An Kiều hỏi.
Dương Thanh Nghị đ.á.n.h tay lái tới một con hẻm vắng vẻ, anh nhìn thấy cô mặc chiếc áo len mỏng liền đưa áo khoác của mình cho cô. Sức khỏe của An Kiều vẫn chưa tốt hẳn.
An Kiều cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt của Dương Thanh Nghị dành cho mình, cô nhìn anh đi trước rồi lẽo đẽo theo sau.
Nhà hàng hôm nay cả hai dùng bữa là một tiệm lẩu vị Trung. An Kiều từng nghe tới quán này rồi nhưng chưa có dịp ghé qua, hôm nay được ngồi ăn cùng người mình thích thì quả thật tuyệt vời.
Dương Thanh Nghị để cô chọn món trước, An Kiều chọn nước lẩu vị nấm hương, vị còn lại thì để cho anh chọn. Dương Thanh Nghị chọn vị cay vì anh rất thích ăn cay trong cái thời tiết se lạnh.
Đồ ăn đã được dọn lên bàn, An Kiều ăn rất ngon miệng, trong lúc thưởng thức món còn không quên cảm thán. Dương Thanh Nghị buồn cười, anh thấy cô gái này hễ được ăn đồ ăn ngon là có thể vui vẻ ngay.
“Đồ ăn ngon chứ?”
An Kiều gật đầu: “Rất ngon, ngon lắm luôn.”
“Vậy lần sau sẽ tới đây ăn tiếp.” Dương Thanh Nghị đề nghị, anh đã lên lịch hẹn trước thay vì để An Kiều chủ động.
An Kiều mỉm cười, đôi mắt long lanh chỉ toàn bóng hình của anh. Anh làm cô rung động thật rồi. Cô tự hỏi Dương Thanh Nghị thấy cô như thế nào? Anh có ấn tượng sâu sắc với cô không? Hoặc là khi ở cạnh cô, anh cảm thấy thế nào?
An Kiều có hàng tỷ câu hỏi xoay quanh cảm xúc của anh. Cô chưa bao giờ nhìn thấu được con người này, anh trông quá cô độc, quá thờ ơ nhưng cũng không phải kiểu bất cần đáng ghét.
An Kiều còn đang mải nghiền ngẫm đủ thứ thì trên đỉnh đầu vang lên một âm giọng lạ hoắc. Cô ngẩng đầu, đập vào mắt là hình ảnh của một người đàn ông chững chạc.
Anh ta nhìn thấy Dương Thanh Nghị thì hai mắt sáng như sao, còn chủ động giơ tay ra trước để bắt tay.
“Dương Thanh Nghị, thằng nhóc này lâu lắm mới gặp đấy.”
Dương Thanh Nghị gọi một tiếng đàn anh, An Kiều cũng ngờ ngợ ra mối quan hệ giữa bọn họ.
“Anh Trương, thật trùng hợp quá hôm nay lại gặp ở đây. Anh đi ăn với ai à?” Dương Thanh Nghị hỏi.
Trương Nhất là đàn anh thân quen của Dương Thanh Nghị khi anh còn học đại học. Hai người thân thiết khi ở trong đội bóng rổ của trường, anh rất quý đàn anh này nhưng sau khi tốt nghiệp thì ít khi gặp lại.
Trương Nhất trả lời: “Ừ, đi ăn với bạn.” Dứt lời liền đ.á.n.h mắt sang An Kiều: “Cô gái này là bạn gái của cậu à?”
An Kiều tròn mắt, cô nhìn sang Dương Thanh Nghị như chờ anh xác định. Dương Thanh Nghị thì hơi bất ngờ trước câu nói này, anh đẩy gọng kính bình tĩnh đáp:
“Là học trò trong lớp đại học của em thôi.”
Trương Nhất ồ lên một tiếng, anh ta đ.á.n.h mạnh vào vai Dương Thanh Nghị một cái rồi nói với cái giọng rất sảng khoái:
“Thế à, vậy thì tôi đỡ phải ngại vì trót nói với em gái đồng hương rằng muốn làm mai cho cậu và cô ấy rồi.”
Dương Thanh Nghị gượng cười. An Kiều cũng bất ngờ trước tình huống này. Chuyện đi ăn gặp người quen là điều không hiếm nhưng gặp phải người quen mà không giữ ý thì thật nhức đầu quá.
==============================
