Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 37: Tôi Không Muốn Hẹn Hò Với Ai Khác

Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:10

Dương Thanh Nghị nhìn xuống chỗ An Kiều đang ngồi, cô vẫn ung dung thưởng thức đĩa đồ ăn nóng hổi mà không phản ứng gì đặc biệt.

Trương Nhất huyên thuyên một hồi thì cuối cùng cũng chốt lại vấn đề:

“Cuối tuần này cô em của tôi sẽ ghé chơi, cậu rảnh thì sắp xếp thời gian gặp cô bé nhé.”

Trương Nhất vỗ vai Dương Thanh Nghị rồi chào tạm biệt cả hai người, rời khỏi quán lẩu.

Dương Thanh Nghị ngồi xuống, anh định ăn bát mì thì phát hiện mì đã nguội lạnh từ lâu. Anh nhìn cô thì thấy cô cũng nhìn anh, ánh mắt trông không có vẻ tươi tắn như hồi đầu.

An Kiều không biết bản thân tò mò chuyện tình cảm của anh có ổn không. Cô thực sự không thích anh đi xem mắt, càng không muốn anh để ý đến người nào khác ngoài cô. Nhưng suy đi tính lại thì quan hệ giữa cả hai cũng chẳng là gì của nhau.

Vừa rồi anh giới thiệu cô là học trò của anh, người ta cũng sẽ hiểu đây là bữa cơm đơn thuần trao đổi kiến thức bài giảng trên trường lớp giữa một giảng viên nhiệt huyết và một sinh viên lắm thắc mắc.

Chiều hôm nay An Kiều không có tiết học vì thế cô sẽ trở về nhà. Trên xe vô cùng yên ắng, yên ắng đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng máy sưởi kêu âm ỉ.

An Kiều ngả đầu vào cửa kính, cô hình như đang ngủ nhưng thực chất chỉ nhắm mắt. Cô cứ mải nghĩ đến chuyện cuối tuần này Dương Thanh Nghị sẽ đi gặp cô gái đó, cả hai cười đùa vui vẻ với nhau.

Nhỡ đâu Dương Thanh Nghị và cô gái đó hợp nhau, hai người họ quyết định tìm hiểu rồi hẹn hò thì lúc đó cô còn tư cách gì mà gần gũi với anh nữa?

Chiếc xe dừng tại cổng chung cư, An Kiều mở mắt, ủ rũ tìm túi xách. Trước khi bước xuống xe cô còn lưu luyến ở lại, dường như muốn nói gì đó với anh nhưng cứ chần chừ.

“Cuối tuần này anh sẽ đi xem mắt chứ?”

Dương Thanh Nghị đang bấm điện thoại thì ngoảnh đầu nhìn cô. Đôi mắt đào hoa ẩn giấu cảm xúc khó đoán, anh ừ một tiếng, thanh âm nhỏ nhưng giống như một mũi kim đ.â.m mạnh vào trái tim của An Kiều.

“Được rồi, cảm ơn bữa trưa hôm nay. Em rất vui vì được ăn trưa cùng anh.”

An Kiều rời đi, bóng dáng của cô khuất sau bức tường trong tòa nhà. Dương Thanh Nghị cứ nhìn theo cô, nhìn lâu đến nỗi cô chẳng còn xuất hiện ở sảnh chung cư nữa.

Buổi chiều ở nhà một mình cũng buồn chán, An Kiều đành xuống tiệm gà Cục Tác của Phương Ngọc. Cô ngồi vào chiếc bàn cạnh cửa sổ rồi gọi một đĩa pizza và khoai tây phô mai.

Phương Ngọc đem tới bàn cho cô sau đó tiện thể ngồi đối diện trò chuyện. Quán gà tầm giờ này rất vắng khách, không gian rộng rãi chỉ có mỗi hai người.

An Kiều ăn một miếng rồi hai miếng, cô cảm thấy hương vị thơm ngon nhưng sao lại nhạt nhẽo hơn mọi ngày. Cô nhìn ra ngoài cổng chung cư giống như trông mong hình ảnh của ai đó trở về.

Phương Ngọc tinh ý nhìn ra An Kiều đang có tâm sự. Cô quan tâm hỏi:

“Hôm nay trông em lạ quá, có chuyện gì à?”

An Kiều không đáp ngay, cô nhìn Phương Ngọc rồi lại nhìn ly trà sữa trên bàn. An Kiều quen miệng nói dối cảm xúc:

“Em không sao.”

“Rõ là có sao. Kể chị nghe được không? Đừng ngại, chúng ta là chị em thân thiết mà.” Phương Ngọc khích lệ tinh thần của An Kiều vì mong muốn cô em gái này thành thật với cảm xúc của mình.

An Kiều đắn đo một lúc rồi mới dám kể: “Phương Ngọc, chị có bao giờ cảm thấy bất an khi quen một người đàn ông trưởng thành không?”

An Kiều nói ra câu này cũng cảm thấy có gì đó sai sai. Nếu so về tuổi tác thì cô phải hơn Dương Thanh Nghị tận mấy nghìn tuổi, cô sống qua bao nhiêu cuộc đời cũng như gặp rất nhiều người. Cô cũng đã trải qua tình yêu ch.óng vánh để phục vụ cho lợi ích hút sinh khí của bản thân.

An Kiều từng thề với lòng rằng sẽ không phải lòng với loài người. Cô không thể để chuyện tình cảm che mờ mắt rồi sa ngã lúc nào không hay.

Thế mà ở thời điểm hiện tại tâm trí của cô chỉ có mỗi bóng dáng của Dương Thanh Nghị.

“Chính vì họ đã trưởng thành, trải qua nhiều chuyện trên trời dưới đất, nếm đủ mùi vị cuộc đời nên mới sinh cảm giác bất an. Đó là lẽ hiển nhiên.” Phương Ngọc trả lời, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Em đang quen người nào hả? Người đó lớn tuổi lắm à?” Phương Ngọc hỏi cô.

An Kiều mím môi, cô xoa hai tay vào nhau. Nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên gương mặt đầy ưu tư. An Kiều gật đầu, cô đáp:

“Cũng không lớn hơn em quá nhiều tuổi, nhưng mà tính cách anh ấy khá trưởng thành. Kiểu người đàn ông rất điềm tĩnh, có công việc và chưa từng yêu đương.”

Phương Ngọc ồ lên một tiếng. An Kiều cũng không biết phải diễn tả mối quan hệ của họ như thế nào, nếu nói ra thì giống bạn bè nhưng làm gì có bạn bè nào mà hôn nhau chứ?

“Hai người hôn nhau chưa?” Phương Ngọc hỏi.

An Kiều bị câu hỏi thẳng thắn làm cho sặc nước, cô ho sặc sụa mặt đỏ tưng bừng. An Kiều liếc mắt nhìn xung quanh quán như để đảm bảo là không có ai nghe được cuộc trò chuyện của cô và Phương Ngọc.

An Kiều gật đầu sau đó cúi mặt xuống uống trà sữa.

Phương Ngọc: “Trời ơi, vậy là không phải quen biết bình thường. Hẹn hò hả?”

An Kiều lắc đầu, cô chầm chậm điều chỉnh lại nội dung có phần sai lệch: “Cũng chưa phải là hẹn hò chính thức.”

Phương Ngọc ngẫm nghĩ một lúc giống như đang xem xét lại mối quan hệ của An Kiều và người đàn ông bí ẩn. Cô chưa từng gặp mặt anh ta nhưng thiết nghĩ cũng là người quanh thành phố này thôi, hoặc có khi là người ở trong tòa nhà này cũng nên.

Nếu mối quan hệ đang có tiến triển tốt, cả hai đều đã thân mật với nhau và sau này vẫn sẽ vậy thì cũng không có gì đáng lo ngại. Phương Ngọc từng yêu, cô cũng hiểu vấn đề này. Mấu chốt ở đây chỉ là vấn đề về thời gian, có lẽ lúc này chưa phải thời điểm thích hợp để lên tiếng hẹn hò.

Phương Ngọc dỗ dành An Kiều, trái tim của thiếu nữ khi vướng vào tình yêu thì luôn mong manh dễ vỡ như thế nhưng như vậy thì mới là yêu.

“Không sao, sớm muộn gì thì người ta cũng sẽ ngỏ lời với em, yên tâm.”

...

Buổi tối hôm đó căn nhà của Dương Thanh Nghị im lặng, có lẽ hai cậu cháu không về nhà mà đi vui chơi ở đâu đó rồi.

An Kiều đi ra lối thoát hiểm để vứt rác rồi trở về nhà khi nghe thấy tiếng điện thoại vang lên một hồi thông báo.

Là Hoài Nam nhắn tin cho cô. An Kiều lười nhác xem thông tin cậu gửi là gì.

[Hoài Nam]: An Kiều, cậu có ở nhà không?

[An Kiều]: Có chuyện gì à?

[Hoài Nam]: Vừa nãy đi hóng gió trông thấy có một tiệm nước ép dâu, tôi mua cho cậu một ly. Cậu ở nhà thì xuống trước sảnh chung cư nhé, tôi ở dưới đây.

An Kiều ngó xuống cửa sổ vừa hay trông thấy Hoài Nam đang ngồi trên xe phân khối lớn đợi mình.

An Kiều đi tới sân lớn, Hoài Nam vừa nhìn thấy cô đã vẫy tay cười rạng rỡ. Ly nước ép dâu hẵng còn lạnh được bọc trong lớp giấy màu xam xám. An Kiều đón ly nước từ tay cậu mà không quên cảm ơn.

“Tối nay cậu không bận gì à?” Hoài Nam hỏi cô.

An Kiều lắc đầu: “Mấy chuyện tôi cần giải quyết đã giải quyết xong từ ban ngày rồi.”

“Có muốn đi hóng gió không? Lần trước cậu nói rất thích cảm giác khi đi xe phân khối lớn, lần này muốn thử lại chứ?” Hoài Nam hỏi, gương mặt thư sinh tràn ngập nét mong chờ cô sẽ đồng ý.

An Kiều suy nghĩ một hồi, cô cũng không có việc gì để làm cả nên lời đề nghị của Hoài Nam khiến có cũng có hứng thú. Giữa lúc An Kiều định lên tiếng đồng ý thì xe ô tô của Dương Thanh Nghị lọt vào mắt cô làm cô thay đổi ý định.

“Ngại quá, hôm nay tôi hơi mệt nên không muốn đi. Tôi vào nhà trước đây.”

An Kiều nói rồi đi trước, Hoài Nam nhìn theo bóng dáng của cô, cậu ngoảnh đầu thì trông thấy Dương Thanh Nghị. Hoài Nam ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy giữa hai người này có điều gì đó đang giấu giếm.

“Chị An Kiều!” Minh Đăng vừa nhìn thấy cô đã hô to tên.

“Chào nhóc.” An Kiều xoa đầu Minh Đăng, cô ngước mắt nhìn anh rồi cũng chào hỏi một tiếng.

Dương Thanh Nghị nhìn thấy vừa nãy cô đứng trò chuyện cùng Hoài Nam, anh hỏi.

“Cậu nam sinh đó xem ra rất thích tới chung cư này nhỉ?”

An Kiều chu môi, cô không phản bác: “Ừm, cậu ấy đưa nước cho em, còn rủ em đi hóng gió.”

“Sao không đi?” Anh hỏi.

An Kiều nghĩ ngợi, cô kiếm đại một lí do nghe có vẻ chẳng hợp lí lắm.

“Em còn bận làm bài tập trên lớp.”

Dương Thanh Nghị gật đầu, anh nhớ rằng lịch học mà An Kiều đăng kí hiện tại chỉ có môn của anh. Nhưng những lần lên lớp trước anh chưa giao bất cứ bài tập nào cho sinh viên cả.

“Môn của tôi đâu có giao bài tập, vậy bài tập ở đây là gì?” Dương Thanh Nghị còn muốn dồn cô vào ngõ cụt, An Kiều bị anh nhìn thấu thì đương nhiên mồm miệng lắp bắp.

“Thì là... thật ra là em hơi mệt nên không muốn đi.”

Dương Thanh Nghị đưa tay lên trán kiểm tra nhiệt độ của cô, anh lẩm bẩm:

“Đâu có nóng.”

==============================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.