Có Một Tiểu Hồ Ly Cạnh Nhà Tôi - Chương 39: Giật Dây
Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:11
Đêm hôm nay chính là kỳ nguyệt thực đầu tiên trong năm, bầu trời tối nhanh hơn thường ngày và cái lạnh đột ngột ập tới.
An Kiều ngồi trong phòng, bên cạnh còn là một hộp thịt thỏ tươi sống. Có vẻ cô đã ăn rất nhiều thịt sống nhưng cơ thể vẫn không có chút khởi sắc nào.
Thời gian mà nguyệt thực diễn ra chính là nửa đêm, bây giờ đã là sáu giờ tối nhưng bầu trời đen kịt như thể sắp đón bão.
Cô nhìn thấy ngọc tinh của mình ngày càng phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, An Kiều không biết phải làm gì để có thể trụ nổi qua kì nguyệt thực này nữa.
An Kiều nhớ tới Dương Thanh Nghị nhưng hình như anh chưa về nhà. Cô bèn nhắn tin cho anh.
[An Kiều]: Anh sắp về nhà chưa?
Lúc này Dương Thanh Nghị đang trò chuyện với cô gái mà đàn anh giới thiệu hôm trước. Buổi gặp mặt này có vẻ rất gượng gạo, Dương Thanh Nghị vẫn kiên nhẫn tìm chủ đề nói chuyện với cô gái để đối phương và mình không bị khó xử.
Chiếc điện thoại bị anh tắt âm thông báo bỏ vào túi quần vì thế chẳng nhận được tin nhắn từ cô. An Kiều ngồi bệt trên nền đất lạnh lẽo, thân thể của cô bắt đầu mọc ra những sợi lông trắng và móng tay lộ ra ngày một dài.
An Kiều cảm thấy cơ thể rất lạnh, dù cô đang mặc quần áo nỉ rất dày nhưng vẫn chẳng có nổi sự ấm áp nào cả. Tiếng kêu đau âm ỉ của cô vang lên khe khẽ, An Kiều co rúm vào góc tường trông vô cùng t.h.ả.m thương.
Ánh trăng ngày một sáng tỏ, mới chỉ bảy giờ tối nhưng trăng đã l*n đ*nh và rọi ánh sáng bạc xuống nhân gian.
Thời khắc này hầu như những hồ ly sẽ không đi săn. Chúng sẽ ở lại trong xó xỉnh nào đó chờ cái c.h.ế.t trong đau đớn hoặc đang ung dung thưởng thức thành quả để chuẩn bị chạm tới lần tu luyện thành người.
Tiếng chuông cửa chợt vang lên, An Kiều không muốn đi ra ngoài trong tình trạng này nhưng cô lại nghĩ người bên ngoài là Dương Thanh Nghị nên cố gắng đứng dậy.
Đôi chân của An Kiều tê cứng, người cô cần lúc này là anh. Thế nhưng âm giọng gọi tên cô lại không phải Dương Thanh Nghị, giọng này là của Phương Ngọc.
“An Kiều, em có ở nhà không?”
An Kiều không lên tiếng, cô coi như mình đã đi vắng. Điện thoại của An Kiều vang lên thông báo tin nhắn, Phương Ngọc nói đem đồ ăn tới cho cô.
Buổi trưa hôm nay khi đi chơi về cô đã tạt qua chỗ làm của Phương Ngọc rồi đặt một suất đồ ăn tối. Nhưng cô không còn sức để xuống tầng lấy đồ ăn, chắc có lẽ Phương Ngọc chờ cô quá lâu nên đã chủ động đem tới tận nhà
“An Kiều! Chị Phương Ngọc đây.”
Phương Ngọc đứng ở trước cửa nhà An Kiều hơn hai mươi phút, dù cô gọi lớn thế nào cũng không thấy trong nhà có động tĩnh. Giữa lúc phân vẫn nên nán lại đợi hay trở về nhà thì Dương Thanh Nghị nhìn thấy cô gái lạ đứng trước cửa nhà An Kiều, anh hỏi thăm.
“Cô tìm An Kiều ư?” Anh hỏi.
“Vâng, tôi tới đưa đồ mà em ấy mua nhưng hình như đi vắng rồi.” Phương Ngọc có chút hậm hực.
Dương Thanh Nghị ngó qua cửa kính nhỏ gần đó, đèn điện trong nhà đều đã tắt tối om, có lẽ cô đi vắng thật. Anh bèn tốt bụng giữ hộ túi đồ ăn cho An Kiều và hứa rằng khi cô trở về sẽ mang tới tận tay.
An Kiều ở trong nhà nghe thấy giọng nói của anh thì mừng rỡ nhưng không thể xuất hiện trước mặt anh trong bộ dạng kinh tởm thế này. Đồng hồ điểm chín giờ tối, thời gian còn lại còn rất ít vì thế An Kiều bắt buộc dấn thân vào cuộc săn.
Cô khoác lấy chiếc áo choàng đen, mũ trùm kín đầu rời khỏi chung cư mà không bị ai thấy.
Đường rừng luôn là lối đi an toàn mà An Kiều chọn lựa, bóng đêm nhấn chìm thân hình của cô khiến cô như thể biến mất khỏi không gian.
An Kiều băng qua cây cầu cũ kĩ, cô lướt qua khu chợ cũ chập chờn ánh đèn. Những bức tường đầy rêu phong càng tô điểm sự hoang tàn cho nơi đây. An Kiều đi tới nông trang quen thuộc, ông bà chủ ở đây nhìn thấy cô thì không bất ngờ.
Ông lão đương cầm cái xẻng xúc đất trông thấy An Kiều thì dừng tay. Ông hỏi:
“Đến đây mua như cũ hả cô gái?”
An Kiều đáp: “Lần này tôi mua gấp đôi.”
Ông nhìn cô, ánh mắt ngây ra trong giây lát nhưng vẫn đồng ý với lời đề nghị. Ông lão hôm nay buôn bán rất đắt hàng nhưng có lẽ An Kiều là vị khách chịu chi nhất.
Ông bắt lấy một bầy thỏ hơn hai chục con mập ú rồi từ từ sơ chế chúng. An Kiều đứng bên cạnh ngửi thấy mùi m.á.u tươi mà không cầm được gầm gừ, ông lão tay lột da thỏ nhanh thoăn thoắt, nhắc:
“Không chịu được rồi ư? Đợi chút nhé, tôi sẽ làm nhanh thôi.”
An Kiều không đáp, cô nhìn vào phòng khách tối om chỉ có thứ ánh sáng leo lắt từ màn hình ti vi. An Kiều nghe thấy tiếng dây xích va chạm vào nhau và cả tiếng gầm gừ nhỏ. Cô tò mò tiến tới xem thì bị người vợ của ông lão dọa cho té ngã.
Bà ấy là một hồ ly. Một con hồ ly có cái đuôi rất to và bộ lông rất đẹp nhưng con hồ ly này như phát điên. Hồ ly không bao giờ già nua trừ phi sinh khí của người kế bên gần cạn kiệt không đủ đáp ứng.
Ông lão đặt tay lên vai của cô làm An Kiều giật mình ngoảnh đầu lại. Lúc cô nhìn ông thì đôi mắt của ông khiến cô chú ý. Đôi mắt với những nếp nhăn, hốc mắt sâu trũng xuống một cảm giác đau lòng khó tả.
“Cô gái, thứ cô yêu cầu đã xong.”
An Kiều đi tới bàn, cô trực tiếp dùng m.á.u thỏ ngay tại bếp. An Kiều uống hết một bình lớn mà không ngưng, cô cảm thấy sau khi nạp xong m.á.u thì cơ thể đã đỡ đau đớn và lạnh hơn. Nhưng chắc chắn chỗ m.á.u vừa rồi không đủ cứu sống cô khỏi đêm nguyệt thực.
An Kiều đứng nhìn ông lão đang ôm người vợ của mình, dù bị bà ấy c.ắ.n cánh tay nhưng ông vẫn không rời đi. Cổng sau của căn nhà được đào một cái hố rất to, An Kiều nhìn xuống liền nghĩ ra lí do vì sao cái hố này xuất hiện.
Có thể sau đêm nay căn nhà này chỉ còn một mình ông lão, người vợ sẽ không thể qua khỏi đêm nguyệt thực này. An Kiều tạm biệt ông cũng như cùng cầu nguyện cho người đàn bà sớm thoát khỏi đau đớn.
Ánh trăng vừa nãy sáng tỏ thì bây giờ đã mù mờ sau lớp mây. Bầu trời đen kịt không có sao, An Kiều vẫn bước đi trên con đường cũ, khi đi ngang qua khu chợ bỏ hoang thì tiếng khóc của ai đó đã đ.á.n.h động đến cô.
An Kiều dừng bước, cô chậm chạp di chuyển sâu vào khu chợ hoang tàn. Đi theo tiếng khóc là những lối vào âm u và ẩm ướt, mùi hôi tanh xộc thẳng lên mũi khiến cô khó chịu.
Tiếng bước chân của ai đó vang lên dồn dập, An Kiều vội nấp sau một bức tường rồi thò nửa mặt xem xét tình hình. Cô trông thấy phía trước là một thân ảnh nữ sinh nhỏ con, mái tóc dài buộc cao đang nằm sõng soài dưới đất.
Cô ấy nằm im bất động, An Kiều tự hỏi chuyện gì đã xảy ra. Có phải nơi này sắp xảy ra một án mạng nữa không?
An Kiều vốn dĩ không muốn nhúng tay vào chuyện săn mồi của đồng loại nhưng cô lại nhớ đến cái c.h.ế.t của Trịnh Hoài. Cô bạn sinh viên ngốc nghếch tin vào những lời mật ngọt để rồi bị biến thành con mồi lúc nào không hay.
Trái tim của cô mách bảo phải cứu người gặp nạn trước. An Kiều nghĩ là làm. Thân hình của cô vọt nhanh lên đằng trước, chớp nhoáng đã tiếp cận được cô sinh viên kia.
“Cô à! Cô à!” Cô vỗ vào má của cô ta nhưng không hề có phản ứng.
An Kiều nghe thấy tiếng động từ đằng sau, cô biết có người đang tới đây vì thế cõng cô gái này trốn vào một góc tường khuất và hẹp.
Bóng dáng người bí ẩn đã xuất hiện, An Kiều không trông thấy rõ mặt của hắn nhưng thân hình cường tráng kia không hề bị tấm áo choàng che giấu.
Tiếng thở hồng hộc của hắn nghe cũng rất hung tợn, An Kiều đoán rằng hắn có thể lực rất khỏe nên nếu cô bị phát hiện thì tàn đời.
Hắn rời khỏi vị trí, dường như chưa bỏ cuộc việc tìm kiếm con mồi. An Kiều ngồi trong góc tường thì cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Thời gian của cô không còn nhiều, An Kiều cần ở cạnh Dương Thanh Nghị để lấy sinh khí của anh.
An Kiều cõng cô gái trên lưng nhưng vừa đi được hai ba bước đã bị tên sát nhân bắt gặp.
Hắn đi tới chỗ của An Kiều, tốc độ không hề vội vã.
An Kiều nặng nhọc chuyển hướng sang lối đi khác, hơi thở của cô nặng nề khi mang theo một người khác trên lưng. Cô không đủ sức để đi tiếp nên cùng cô gái nấp sau góc tường cạnh đó.
Cô gái này đã phản ứng, việc đầu tiên là sợ hãi không kiểm soát được hơi thở. Cô ta thở mạnh, âm thanh này sẽ đ.á.n.h động tới tên sát nhân. An Kiều bịt miệng cô ta lại, cô nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Nếu phát ra bất cứ tiếng động nào, tôi và cô sẽ c.h.ế.t đấy.”
Tiếng bước chân ngày một gần hơn, An Kiều nín thở như chờ nguy hiểm đang ập tới thế nhưng người xuất hiện ở trước mặt cô không phải tên sát nhân mà là Dương Thanh Nghị.
Dương Thanh Nghị trong bộ đồ công sở, gương mặt nghiêm nghị của anh làm cô ngạc nhiên. Vẻ ngoài nam tính và hoang dã này thật hiếm thấy ở anh, An Kiều trông thấy anh thì như định thốt lên điều gì nhưng anh đã kịp thời ngăn cản cô.
Tiếng bước chân ở đâu đó lại vang lên, cả ba người đều cảnh giác xung quanh. Tiếng nói của hắn vang lên, lạnh lẽo thấu xương tủy.
“Chúng mày định chơi trò trốn tìm đến bao giờ? Thời gian sắp hết rồi, tao cũng thấm mệt đấy.”
“Dương Thanh Nghị, tại sao anh lại xuất hiện ở đây chứ? Tại sao?” An Kiều bấu vào vạt áo anh.
==============================
