
Cổ Tay Ta Đã Có Ngọc, Lòng Ta Cũng Đã Có Người
Tiểu tướng quân Tiêu gia bỏ trốn khỏi hôn lễ, vì chuyện ấy mà người Tiêu gia phải mang lễ vật tới tận cửa nhận lỗi, sau một hồi thương nghị mới đưa ra hai phương án để Lâm gia lựa chọn.
Cách thứ nhất là tạm thời gác lại hôn sự, chờ Tiêu gia tìm được Tiêu Bắc, bắt hắn trở về kinh thành rồi mới chọn một ngày cát lành khác để hoàn thành lễ cưới.
Cách còn lại là không thay đổi hôn ước giữa hai nhà, chỉ thay đổi người sẽ cùng ta bái đường, để huynh trưởng của Tiêu Bắc thay đệ đệ cưới ta vào cửa.
Chuyện đào hôn đã khiến ta mất sạch thể diện trước mặt người trong kinh thành, mà nghĩ đến việc phải mòn mỏi chờ một người chẳng biết bao giờ mới bị bắt trở về, lòng ta lại càng chẳng yên.
Nếu Tiêu gia tìm hết năm này qua tháng khác vẫn không tìm thấy hắn, lẽ nào ta cũng phải đợi đến khi tuổi xuân qua hết mới thôi?
Cuối cùng, ta chỉ có thể lau nước mắt, lựa chọn vội vàng xuất giá.
Ba tháng sau ngày thành thân, ta rời kinh, lên đường trở lại nhà ngoại tổ ở vùng Giang Nam.
Không ngờ giữa đường lại gặp một toán thủy phỉ, may thay vào lúc nguy cấp nhất có một vị công tử xuất hiện cứu ta khỏi tay bọn chúng.












