Cổ Tay Ta Đã Có Ngọc, Lòng Ta Cũng Đã Có Người - 5
Cập nhật lúc: 09/08/2026 16:04
“Có một chuyện trước giờ ta chưa nói. Ta rời kinh lần này thực chất là lén bỏ nhà đi. Suốt mấy tháng qua, người trong phủ vẫn được phái đi tìm ta khắp nơi, chỉ là ta không ngờ ở đây cũng có thể đụng phải.”
Đối diện ta, hắn nói chuyện cẩn thận như sợ khiến ta sợ hãi.
Nhưng vừa quay lại nhìn Hùng Đại, vẻ mặt lập tức lạnh xuống.
“Ta sẽ theo các ngươi về, nhưng không phải bây giờ. Trước hết phải để ta tới Giang Nam xử lý xong chuyện của mình.”
“Còn nữa, việc ta bỏ nhà trốn đi chẳng liên quan gì đến vị cô nương phía sau. Ta với nàng chỉ vô tình gặp nhau trên đường, nàng trước đó hoàn toàn không biết thân phận của ta. Các ngươi muốn bắt ai thì bắt ta, tuyệt đối đừng liên lụy đến nàng.”
Hùng Đại đứng im hồi lâu.
Ánh mắt hắn chuyển từ Tiêu Bắc sang ta rồi lại từ ta về Tiêu Bắc.
Ta tranh thủ lúc Tiêu Bắc chẳng chú ý, khẽ lắc đầu với hắn.
Không biết Hùng Đại có hiểu lời nhắc ấy hay không.
Chỉ thấy hắn đưa tay gãi đầu một lúc lâu, cuối cùng vẫn nghiêm chỉnh cúi người:
“Thuộc hạ đã hiểu, mọi việc xin nghe nhị công t.ử phân phó.”
Đợi Hùng Đại cùng những người kia rời thuyền, Tiêu Bắc vẫn sợ ta nghĩ nhiều nên giải thích tiếp:
“Người vừa rồi là tâm phúc bên cạnh đại huynh. Hắn đã ở Giang Nam, vậy huynh trưởng của ta chắc chắn cũng đang gần đây. Với cách làm việc của huynh ấy, có lẽ bến tàu lúc này đã bị quan binh trông coi.”
“Khi cập bờ nàng sẽ nhìn thấy khá nhiều người của quan phủ, nhưng đừng vì thế mà sợ.”
Ta lắc đầu:
“Ta không sợ.”
Nghe vậy, giọng hắn càng dịu:
“Chuyện lần này từ đầu tới cuối đều nhằm vào ta. Huynh trưởng chỉ muốn đưa ta trở về, chẳng liên can đến nàng. Ta sẽ nói rõ với huynh ấy, sau đó đích thân đưa nàng bình an về nhà.”
“Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng, tất nhiên không thể nuốt lời.”
Trong lòng ta bất giác thở dài.
Tiêu Bắc nào biết.
Người huynh trưởng mà hắn cho rằng đang huy động người bao vây bến tàu để bắt đệ đệ, từ đầu đến cuối thật ra chẳng phải vì hắn mới vội vã tới đây.
Thư bồ câu liên tục bay đến.
Hộ vệ được phái tới từ trước.
Ngay cả bến tàu cũng đã có người trông giữ.
Tiêu Nam xa ta mấy ngày, vừa dứt khỏi công vụ đã lập tức chạy tới Giang Nam.
E rằng lúc này người muốn gặp ta nhất lại chính là chàng.
Từ khi có Hùng Đại cùng người của hắn đi theo bảo vệ, quãng đường còn lại trở nên yên ổn hơn rất nhiều.
Chưa đầy một canh giờ nữa thuyền sẽ cập bến.
Biết nhà ngoại tổ đã ở không xa phía trước, ta cũng chẳng ngồi yên được nữa, liền đứng nơi mũi thuyền nhìn về phía bờ.
Tiêu Bắc dường như đã chờ cơ hội này từ lâu.
Hắn bước tới, khẽ gọi:
“Lâm tiểu thư.”
“Sau khi thuyền vào bến, có lẽ chúng ta phải chia đường rồi.”
Hắn hẳn đã cân nhắc câu tiếp theo rất lâu, bởi dưới ánh nắng, một lớp mồ hôi mỏng đã phủ nơi trán.
“Ta còn có một món đồ… muốn đưa cho nàng.”
Ta quay sang nhìn hắn nhưng không nói gì.
Tiêu Bắc đưa tay vào trong áo, lấy ra chiếc vòng bằng ngọc lúc trước.
Ngọc sáng trong, không lẫn tạp sắc, vừa nhìn đã biết được mài từ nguyên liệu vô cùng tốt.
Hắn nói:
“Chiếc vòng này là ta tự tay mài từng chút một. Con cháu những nhà như chúng ta từ nhỏ đã biết sau này phần lớn phải dựa vào hôn sự để kết giao giữa các gia tộc, tình cảm bản thân ngược lại chẳng mấy ai quan tâm.”
“Trước đây ta từng nghĩ chiếc vòng này có lẽ cả đời cũng không tìm được người để trao.”
Gương mặt Tiêu Bắc dần đỏ.
Trong ánh mắt nhìn ta vừa có bất an, vừa có một niềm hy vọng khó che.
“Nhưng bây giờ ta đã biết mình muốn đưa nó cho ai.”
“Lần này là người do chính ta đặt trong lòng, do chính ta lựa chọn, không phải một người bị trưởng bối ép buộc đưa đến trước mặt.”
Ta nghe từng chữ.
Mà người từng bị hắn xem là một cuộc liên hôn không đáng để coi trọng, chính là ta.
Người từng khiến hắn cảm thấy như bị trưởng bối cưỡng ép nhét vào một hôn ước mà hắn chẳng mong cầu, cũng vẫn là ta.
Ta khép mắt trong giây lát.
Tình cảm của Tiêu Bắc lúc này có lẽ là thật.
Giọng hắn cũng chân thành đến mức khó lòng nghi ngờ.
Nhưng từng lời ấy rơi vào tai ta, lại khiến trong lòng nặng nề khó chịu chẳng khác nào có một chiếc gai mắc ngang cổ.
Chiếc vòng giấu bên dưới tay áo chạm nhẹ lên da.
Cảm giác mát lạnh ấy khiến ta nhớ tới Tiêu Nam.
Đêm thành thân, chính chàng đã cẩn thận đeo nó lên cổ tay ta.
Ta mở mắt rồi nói:
“Ngươi vẫn nên giữ lại đi.”
“Ta không thể nhận vật này.”
Ta từ chối rất rõ ràng.
Một chiếc vòng mang ý nghĩa nặng như vậy là đủ rồi.
Cổ tay của ta cũng chỉ cần một chiếc.
Tiêu Bắc ngẩng phắt lên, chút đỏ nơi gò má còn chưa kịp tan.
Hắn hỏi:
“Là bởi chuyện giữa ta và tỷ tỷ nàng?”
Có lẽ nghĩ rằng ta bận tâm hôn ước cũ, hắn lập tức giải thích:
“Ta có thể nói rõ với nàng, giữa ta và tỷ tỷ nàng trước giờ chưa từng có tình cảm. Đó hoàn toàn chỉ là sự sắp đặt khi còn nhỏ.”
“Ta không thích cuộc đời mình bị người khác quyết định, bởi vậy mới rời khỏi hôn lễ. Dù mấy tháng qua phải tránh người nhà khắp nơi, ta cũng chưa từng hối hận vì lựa chọn ấy.”
Đúng thế.
Tiêu Bắc chưa từng hối hận.
Đối với hắn, hậu quả của việc đào hôn chẳng qua chỉ là vài câu trêu chọc trong kinh thành, hoặc bị người quen cười là tuổi trẻ bốc đồng.
Nhưng ta là nữ t.ử.
Những lời bàn tán phải nghe, những ánh mắt phải chịu, sự nhục nhã của người bị bỏ lại trước đại hôn, hắn chưa từng thực sự đứng vào vị trí của ta để cảm nhận.
Sắc mặt ta dần lạnh đi.
Ánh mắt từ đầu đến cuối cũng không rơi lên chiếc vòng hắn đang cầm.
Tiêu Bắc giơ tay hồi lâu, cuối cùng đành thu về.
Hắn cười gượng:
“Cũng phải.”
“Chưa có danh phận gì mà đã đưa vật này cho nàng, quả thật quá đường đột.”
