Cổ Tay Ta Đã Có Ngọc, Lòng Ta Cũng Đã Có Người - 4
Cập nhật lúc: 09/08/2026 16:03
Ánh mắt hắn dừng nơi đôi môi hơi nhợt màu của ta, vẻ thương tiếc hiện ra rõ ràng.
“Gió trên sông chẳng dễ chịu, nước cũng lạnh, còn khiến nàng gặp hết chuyện này đến chuyện khác. Thật chẳng có gì tốt.”
Nha hoàn vừa lúc mang áo choàng tới khoác cho ta.
Ta định thần lại, vẫn không muốn bỏ qua chuyện đang hỏi.
“Nếu quả thật ngươi không thích nhị tỷ tỷ của ta, cứ nói thẳng rồi hủy bỏ hôn ước là được. Tính tỷ ấy vốn hiểu chuyện, nhất định không vì một mối hôn sự mà dây dưa với người không có tình ý. Vậy tại sao ngươi phải chờ tới sát ngày thành thân mới bỏ đi?”
Còn một câu ta giữ lại trong lòng.
Nếu đã không muốn cưới, sao phải dùng cách khiến ta nhục nhã nhất?
Tiêu Bắc im lặng giây lát mới nói:
“Ban đầu ta nghĩ cứ như vậy cũng được. Dù sao hôn nhân thế gia phần lớn đều do trưởng bối định đoạt, cưới ai có lẽ cũng chẳng khác nhau bao nhiêu. Thế nhưng càng gần đến ngày thành thân, ta càng phát hiện mình không thể làm được.”
“Ta muốn người cùng mình sống hết đời phải là người do chính ta lựa chọn. Ta không muốn tùy tiện thành thân rồi sau này hai người ngày ngày nhìn nhau mà trong lòng chỉ còn chán ghét.”
Hắn lại nói:
“Huống hồ ta nhiều năm c.h.é.m g.i.ế.c nơi biên quan mới đổi lấy quân công hôm nay. Còn nhị tiểu thư Lâm gia nghe nói quanh năm đau ốm, ngoài đ.á.n.h đàn viết thơ thì chẳng biết gì, có khi từ nhỏ đến lớn ngay cả lưng ngựa cũng chưa từng ngồi qua.”
Ta nghe hết rồi mới hỏi, giọng bình thản đến mức chính mình cũng thấy xa lạ:
“Nói cho cùng, trong lòng ngươi vẫn cho rằng tỷ ấy không xứng với ngươi, phải không?”
Tiêu Bắc lúc ấy dường như mới nhớ ra người hắn vừa liên tục chê bai chính là tỷ tỷ của “tứ tiểu thư Lâm gia” đứng trước mặt.
Cả người hắn lập tức cứng lại, thần sắc trở nên bối rối.
“Ta không có ý nói như vậy.”
Hắn vội giải thích:
“Chỉ là ta nghĩ tính tình chúng ta khác biệt quá nhiều. Nàng ấy quá an tĩnh, còn ta lại chịu không nổi những quy củ khuê các ấy, nếu thật sự sống chung e rằng chẳng biết phải nói với nhau chuyện gì.”
Nói đến đây, giọng hắn mềm xuống:
“Xin lỗi. Dù ta không muốn thành thân, chuyện ấy cũng nên nói cho rõ ràng từ trước. Đến sát ngày cưới mới bỏ đi là ta xử sự không chu toàn, khiến tỷ tỷ nàng rơi vào tình cảnh khó coi.”
Thì ra hắn cũng hiểu rằng người bị bỏ lại sẽ khó coi.
Ta khép mắt.
Một đáp án từng khiến ta mất ngủ biết bao đêm, đến hôm nay lại được nói ra nhẹ nhàng như vậy.
Thì ra ban đầu hắn từng nghĩ có thể miễn cưỡng cưới ta, chỉ là đến cuối cùng ngay cả miễn cưỡng cũng không muốn nữa.
Thì ra trong mắt hắn, ta vốn là một cô nương bệnh tật yếu đuối, chẳng có gì đáng để hắn coi trọng.
Mấy câu từ miệng hắn nói ra có thể nhẹ như gió.
Nhưng khi rơi xuống người ta, chúng lại là từng lời giễu cợt mà ta nghe được ở kinh thành.
Là những đêm tối ta trở mình hết lần này đến lần khác, tự hỏi có phải bản thân thật sự tệ đến mức khiến một người thà mang tiếng đào hôn cũng không muốn cưới.
Cũng là những lần nước mắt thấm ướt gối mà chẳng ai hay biết.
Ta mở mắt:
“Thì ra đây mới là suy nghĩ của ngươi.”
Tiêu Bắc luống cuống nhìn ta, lại nói một tiếng xin lỗi.
Ta chỉ nhẹ giọng đáp:
“Nhưng người ngươi phải xin lỗi vốn chẳng phải ta.”
“Ngươi nên tự mình nói những lời này với tỷ tỷ ta.”
Từ sau cuộc nói chuyện đó, ta chẳng còn hứng thú ở gần Tiêu Bắc thêm nữa.
Không có chuyện quan trọng, ta thà ở yên trong khoang cũng không muốn bước ra boong thuyền.
Tiêu Bắc hiển nhiên cảm nhận được sự xa cách ấy.
Có đôi lần ta ngồi cạnh cửa sổ, tình cờ trông thấy hắn đi qua đi lại ngoài boong, mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía phòng ta.
Hắn rõ ràng muốn bước đến, nhưng mỗi lần đi được vài bước đều dừng lại.
Không khí ngượng ngập cứ duy trì như thế cho đến khi phía xa xuất hiện một đội hộ vệ.
Hơn mười người chia nhau ngồi trên những chiếc thuyền nhỏ rồi nhanh ch.óng tiến về phía chúng ta.
Người đứng đầu vừa tới gần, ta đã nhận ra ngay.
Đó là Hùng Đại, hộ vệ thân cận bên cạnh Tiêu Nam.
Ta còn đang nghi hoặc vì sao hắn lại xuất hiện ở đây, Hùng Đại đã bước lên ôm quyền:
“Phu nhân, phía đại nhân đột nhiên phát sinh chút công vụ, nhất thời chưa thể tự mình rời đi. Đại nhân sợ phu nhân trên đường không an toàn nên sai thuộc hạ đưa người đến nghênh đón trước.”
Hùng Đại cùng Hùng Nhị đều là những người Tiêu Nam tin dùng nhất.
Trước lúc ta rời kinh, Tiêu Nam đã để Hùng Nhị đi theo bảo vệ.
Bây giờ ngay cả Hùng Đại cũng bị điều tới đây.
Hùng Đại hẳn nhìn ra vẻ lo lắng của ta nên lập tức nói thêm:
“Phu nhân không cần lo cho đại nhân. Việc vây quét toán phỉ đã gần kết thúc, tình thế trước mắt không còn nguy hiểm nữa.”
Dù hắn khẳng định như vậy, lòng ta vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng, đang muốn hỏi rõ hơn vài câu.
Đột nhiên một lực kéo từ phía sau khiến cánh tay ta bị giữ lại, cả người cũng bị đưa lùi về sau mấy bước.
Tiêu Bắc đã đứng chắn phía trước.
Hắn nhìn Hùng Đại bằng ánh mắt đầy đề phòng:
“Ngươi tìm được tới tận đây bằng cách nào? Huynh trưởng sai ngươi đến bắt ta trở về phải không?”
Ta sửng sốt.
Hùng Đại cũng ngẩn ra một lúc.
Qua chốc lát hắn mới hoàn hồn, lập tức cúi người:
“Thuộc hạ bái kiến nhị công t.ử.”
Hùng Đại rõ ràng chẳng ngờ sẽ tình cờ gặp nhị công t.ử Tiêu gia trên thuyền của phu nhân nhà mình, nhất thời nhìn thế nào cũng không hiểu được tình hình trước mắt.
Tiêu Bắc lại tưởng ánh mắt ấy đang dò xét ta.
Hắn nghiêng người che ta khuất khỏi tầm mắt Hùng Đại, còn quay lại dịu giọng:
“Nàng đừng hoảng. Những người này là tới tìm ta, chẳng có quan hệ gì với nàng. Có ta ở đây, họ sẽ không thể làm gì nàng.”
Hắn ấp úng hồi lâu, cuối cùng dường như hạ quyết tâm nói thật:
