Con Gái Tới Viện Dưỡng Lão Đòi Tiền, Tôi Cắt Luôn Mọi Khoản Trợ Cấp - Chương 4
Cập nhật lúc: 19/09/2026 01:02
“Từ lúc bước vào cửa đến giờ, con chưa hỏi mẹ một câu xem mẹ ăn có ngon không, ngủ được không, sống với người ở đây có quen không.”
“Con hỏi mẹ tại sao tiền trả góp nhà lại quá hạn.”
“Chín nghìn tám trăm còn đáng giá hơn người mẹ này.”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa…”
“Mẹ phải nói.”
Tôi ngắt lời nó.
Lần đầu tiên.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi ngắt lời nó.
“Con là con gái mẹ, là đứa con mẹ mang nặng đẻ đau. Mẹ nuôi con ba mươi tám năm, chưa bao giờ nghĩ cần con báo đáp điều gì.”
“Nhưng ít nhất con cũng nên nghĩ thử xem, mẹ con hơn sáu mươi tuổi rồi, một mình sống trong viện dưỡng lão.”
“Mỗi lần con tới thăm, có thể hỏi mẹ một câu xem mẹ có ổn không trước được không?”
Căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Hai ông lão chơi cờ ngoài cửa sổ không biết đã giải tán từ lúc nào.
Sân trống không.
Ánh nắng chiếu lên bàn đá, bóng kéo rất dài.
Lý Tĩnh đứng đó, quay lưng về phía tôi.
Vai nó nhấp nhô.
Tôi nghe thấy tiếng nó sụt sịt.
Rất lâu sau, nó quay lại.
Mắt đỏ hoe.
Mascara hơi lem, dưới mắt thành một mảng xám đen.
Môi nó động đậy.
Giọng rất nhỏ.
“Mẹ, con… con không có ý đó.”
“Con chỉ là… chỉ là áp lực quá lớn nên nhất thời cuống lên…”
Tôi nhìn nó, không nói gì.
Nó bước tới ngồi cạnh tôi, cúi đầu, hai tay xoa qua xoa lại trên đầu gối.
Một lúc lâu sau lại lên tiếng.
“Còn mười tám nghìn đó… mợ Hai thật sự sẽ trả sao?”
“Trả hay không tùy bà ấy.”
Tôi nói.
“Mẹ sống tới tuổi này rồi, tiền bạc cuối cùng cũng chỉ là thứ để mình sống qua ngày.”
“Nếu mợ Hai thật sự không trả nổi thì coi như mẹ cho bà ấy.”
“Bà ấy sống một mình ở quê, còn khó khăn hơn mẹ nhiều.”
Lý Tĩnh không nói.
Nó cúi đầu nhìn mũi giày.
Trên đôi giày cao gót dính chút bụi, chắc do đi ngoài đường.
Một lúc lâu sau, nó nhỏ giọng hỏi: “Vậy khoản trả góp nhà tháng này thì sao? Bên ngân hàng…”
“Mẹ đã nói với ngân hàng rồi.”
Tôi nói.
“Trước khi chuyển vào đây, mẹ đã gọi ngân hàng xin dời ngày trích nợ thêm mười ngày.”
“Mẹ tính rồi, ngày mười tháng sau khoản tiền gửi kỳ hạn đáo hạn. Đến lúc đó mẹ rút ra, chuyển phần ba nghìn hai của mẹ vào tài khoản trả nợ là được.”
“Ngân hàng đã ghi nhận yêu cầu điều chỉnh. Họ bảo chỉ cần bổ sung đủ tiền trước ngày trích mới thì khoản vay vẫn được xử lý bình thường.”
Lý Tĩnh đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
“Mẹ gọi từ lúc nào?”
“Chiều ngày mẹ chuyển vào.”
Tôi nói.
“Mẹ làm thủ tục xong về phòng, gọi ngân hàng trước rồi mới nhắn WeChat cho con.”
Ánh mắt nó nhìn tôi đột nhiên thay đổi.
Khoảnh khắc ấy, tôi cũng không biết đó là biểu cảm gì.
Giống kinh ngạc, lại giống xấu hổ, còn có thêm thứ gì đó không nói rõ được.
Nó há miệng rồi khép lại.
Lại mở ra.
Cuối cùng mới nói được một câu.
“Mẹ… mẹ đã sắp xếp hết rồi mà chẳng nói với con.”
“Nói với con thì có tác dụng gì?”
Tôi cười một chút.
Kéo khóe miệng lên cũng hơi khó khăn.
“Con bận, áp lực lớn, mẹ thương con. Nhưng thương con không có nghĩa là mẹ phải giao hết tiền trong tay cho con rồi tự đẩy mình vào thế bị động.”
“Mẹ còn chưa già đến mức chuyện gì cũng không làm được. Việc của mình, mẹ vẫn tự xử lý được.”
Vành mắt nó lại đỏ.
Lần này đỏ hơn lúc nãy.
Nó đưa tay định nắm tay tôi.
Tôi không tránh, nhưng cũng không nắm lại.
“Mẹ.”
Giọng nó nghèn nghẹn, âm mũi rất nặng.
“Con xin lỗi.”
Tôi nhìn nó.
“Mẹ nghe rồi.”
Nó ngẩng lên.
“Tĩnh, xin lỗi là một câu. Muốn mẹ thật sự yên lòng thì phải để mẹ nhìn vào cách con sống sau này.”
“Mẹ không cần con khóc. Mẹ cũng không cần con ngày mai lập tức trở thành một người con hoàn hảo.”
“Mẹ chỉ cần từ giờ, trước khi hỏi tiền của mẹ, con nhớ hỏi mẹ có khỏe không.”
Nước mắt nó rơi xuống.
Tôi lấy một tờ khăn giấy đặt vào tay nó.
“Lau đi.”
“Chuyện hôm nay mẹ sẽ nhớ. Nhưng mẹ không dùng nó để trói con.”
“Còn con cũng đừng dùng chữ hiếu để trói mẹ.”
Nó cúi đầu, siết c.h.ặ.t tờ khăn giấy trong tay.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ một mảng vàng ấm lên tủ đầu giường.
Tôi nhìn thấy những hạt bụi rất nhỏ lơ lửng trong ánh sáng, im lặng treo giữa không trung, như thể ngay cả chúng cũng đang nghe chúng tôi nói chuyện.
Thật ra tôi rất ít khi kể với Lý Tĩnh chuyện hồi nhỏ của nó.
Không biết vì sao.
Có thể vì cảm thấy sến.
Cũng có thể vì thấy nhắc chuyện xưa nhiều quá sẽ làm mình giống người già, lắm lời.
Nhưng chiều hôm đó nó ngồi trong phòng tôi rất lâu.
Sau đó Tiểu Châu gõ cửa nói đã tới giờ cơm tối.
Lý Tĩnh nói không vội, để con ngồi với mẹ thêm một lúc.
Hai mẹ con lại tiếp tục ngồi.
Nó không còn nhìn điện thoại, cũng không vội giải thích thêm. Chỉ ngồi cạnh tôi, mắt vẫn đỏ.
Nhìn nghiêng gương mặt ấy, tôi lại nhớ đến lúc nó vừa chào đời.
Đó là mùa xuân năm 1988.
Cuối tháng Ba, trời rét trở lại.
Sáng hôm đó trời còn chưa sáng hẳn, bụng tôi đã bắt đầu đau từng cơn.
Ban đầu còn chịu được.
Sau đau đến mức tôi ôm bụng lăn lộn trên giường.
Hôm ấy ông nhà vừa hay đi ca đêm về.
Thấy tôi như vậy, ông sợ hỏng người, đạp xe đạp chạy thẳng tới trạm y tế.
Nửa đường bị ngã, đầu gối đập xuống đất rách toạc.
Máu chảy dọc theo ống quần.
Ông cũng mặc kệ, vừa tập tễnh vừa dắt xe tới trạm y tế gọi bác sĩ.
Bác sĩ tới nhìn một cái rồi bảo không kịp đưa lên bệnh viện huyện nữa, sinh ngay tại nhà đi.
Thời đó ở nông thôn sinh con làm gì có nhiều quy củ như bây giờ.
Đun hai nồi nước nóng.
Kéo được lau bằng bông tẩm cồn.
Dưới ga giường trải một lớp vải dầu.
Thế là sinh.
Tôi bắt đầu rặn lúc sáu giờ ba mươi bảy phút sáng.
Sáu giờ năm mươi ba phút, đứa bé đã ra đời.
Toàn bộ quá trình chưa tới hai mươi phút.
Bác sĩ bế nó lên cho tôi nhìn.
Cả người đỏ hồng, nhăn nheo, miệng há ra khóc.
Tiếng khóc nhỏ xíu, giống mèo con kêu.
Tôi đưa tay sờ bàn tay bé tí của nó.
Một bàn tay nhỏ đến thế.
Năm ngón co c.h.ặ.t lại.
Móng tay chỉ bằng hạt gạo.
Tôi vừa chạm vào, nó liền khóc.
Khóc hai tiếng rồi lại ngừng, hé mắt thành một đường nhìn tôi.
Chỉ một cái nhìn ấy thôi, tôi đã cảm thấy cả đời này đáng giá.
Thời đó nhà nghèo.
Tôi không đủ sữa, Lý Tĩnh đói đến khóc mãi.
Ông nhà đi vay chỗ này mượn chỗ kia để mua sữa bột.
Một túi sữa bột bốn tệ tám, uống được một tuần.
Sau đó sữa bột tăng giá lên sáu tệ hai.
