Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 4: Lần Sau Là Bao Giờ?

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:06

Editor: Yang Hy

Giải tranh biện cấp khoa đến rất nhanh, ngay vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Ba ngày chuẩn bị nghe có vẻ vô lý, nhưng đúng như lời đám bạn nói, họ đã chuẩn bị sẵn hết nội dung cho Mạch Đông rồi, việc của cậu chỉ là học thuộc lòng thôi. Cậu học ngày học đêm đến quên ăn quên ngủ, đứng trước gương trong ký túc xá tập dượt, khiến ba đứa bạn cùng phòng vỗ tay rần rần.

Lần làm người tranh luận đầu tiên này áp lực rất nhỏ, vì Mạch Đông chỉ là người đóng thế bất đắc dĩ nên mọi người đều rất ưu ái cậu, không bắt cậu phải soi mói lỗi sai của đối phương hay dùng kỹ thuật cao siêu gì cả.

Trước khi lên sàn, Trần Tư Niên chỉ dặn cậu vài câu: "Mạch ơi, lỡ có quên bài cũng đừng hoảng, lúc ngập ngừng cứ dùng cái bản mặt lạnh lùng 'coi khinh cả thế giới' đấy quét qua mấy đứa bên kia là được. Cứ tỏ ra hung dữ vào, nghiêm vào, đối thủ biết bên mình đổi người phút ch.ót, nếu cậu không đủ dữ là bọn nó tưởng cậu dễ bắt nạt đấy."

Thấy Trần Tư Niên tin tưởng mình như vậy, Mạch Đông cũng gật đầu chắc nịch.

Nghe tên là biết, giải tranh biện cấp khoa là cuộc thi đấu võ mồm giữa các khoa với nhau.

Địa điểm và thời gian đều công khai, ai thích xem thì đến.

Ở đại học mấy hoạt động kiểu này nhiều lắm, thi tranh biện cũng diễn ra như cơm bữa, đề tài thường rất đời thường và nhẹ nhàng. Ví dụ như lần này, đề tài là câu chuyện muôn thuở hơi bị cũ rích: "Hẹn hò có nên chia đôi hoá đơn không?".

Trần Tư Niên sợ cậu run nên an ủi trước: "Mấy cái giải tranh biện kiểu này thường chẳng ma nào xem đâu, cậu đừng có run."

Mạch Đông rất muốn nói là dù có đông người xem thì cậu cũng chẳng run đâu.

Ai dè hôm nay người đến xem đông thật.

Mạch Đông không run, nhưng Trần Tư Niên lại bắt đầu run như cầy sấy. Lúc sắp lên sàn, cậu ta túm c.h.ặ.t áo Mạch Đông, lẩm bẩm liên hồi: "Vãi chưởng, mấy lần thi trước người xem đếm trên đầu ngón tay, sao hôm nay đông như kiến thế này?"

Mạch Đông quay sang an ủi ngược lại: "Cậu cứ coi bọn họ là củ cải bắp cải đi, đừng run."

Trần Tư Niên cứng mồm: "Tôi có run đâu, tôi run á? Tôi chả run tí nào!"

Đến giờ thi đấu, các thí sinh tranh biện của hai bên cúi chào khán giả.

Mắt Mạch Đông thậm chí chẳng thèm liếc xuống hàng ghế khán giả, cậu thật sự không run, cũng chẳng quan tâm có bao nhiêu người đang xem. Một người cũng được, một ngàn người cũng thế, với cậu thì cũng như nhau cả thôi. Cậu cúi đầu, nhẩm lại bài trong đầu một lần nữa, cả người toát ra vẻ bình tĩnh đến mức ngạo mạn.

Người dẫn chương trình công bố đề tài, Mạch Đông là người phát biểu đầu tiên.

Cậu đứng dậy, nội dung cần nói đã thuộc làu làu, không hề xảy ra tình trạng quên bài hay cà lăm như Trần Tư Niên lo lắng. Có lẽ lúc Mạch Đông thuyết trình đúng là có cái vẻ "coi khinh cả thế giới" thật, mấy bạn bên đối thủ cứ trố mắt ngạc nhiên, thì thầm to nhỏ với nhau, rõ ràng là bị khí thế của Mạch Đông dọa cho khiếp vía.

Trần Tư Niên sướng quá suýt đập tay xuống đùi đen đét, cậu ta đã bảo Mạch Đông là thiên tài tranh biện mà lị! Nhờ cậu cứu cánh quả là nước đi sáng suốt nhất trần đời.

Đang nói được một nửa, gần như là phản xạ tự nhiên, ánh mắt Mạch Đông quét qua hàng ghế khán giả, câu nói đang nằm ngay đầu môi bỗng nhiên bay biến đi đâu mất, cậu há hốc mồm, khựng lại.

Đầu óc nổ cái "bùm", cậu cứ thế đứng chôn chân tại chỗ.

Dưới hàng ghế khán giả, Nghiêm Tự Minh đang dựa lưng vào ghế, mỉm cười chạm mắt với cậu.

Trần Tư Niên đợi năm sáu giây, thời gian của người tranh biện đầu tiên đang trôi qua một cách tàn nhẫn, cậu ta lén giật giật vạt áo Mạch Đông, dùng giọng gió nhắc: "Mạch ơi, rốt cuộc tình yêu là mối quan hệ như thế nào."

Mạch Đông mấp máy môi, cậu rất muốn giật ánh mắt mình khỏi người Nghiêm Tự Minh đang ngồi dưới kia, rất muốn lôi cái đầu đang mải suy nghĩ "sao Nghiêm Tự Minh lại ở đây" quay về với cuộc thi, nhưng thất bại toàn tập. Tim đập loạn nhịp, bệnh nan y tái phát.

Mạch Đông là người không bao giờ biết hồi hộp, ngoại trừ những chuyện liên quan đến Nghiêm Tự Minh.

Cậu diễn thuyết không run, tranh biện không run, biểu diễn văn nghệ cũng không run, trừ khi Nghiêm Tự Minh đang ngồi dưới nhìn cậu.

Cái gì ấy nhỉ?

Tình yêu rốt cuộc là mối quan hệ như thế nào?

Quan hệ như thế nào á? Tóm lại không phải kiểu quan hệ như cậu với Nghiêm Tự Minh, cái kiểu mà Nghiêm Tự Minh chẳng thèm bận tâm đến tình cảm đơn phương của cậu, đến mức một lời từ chối cũng chẳng buồn bố thí.

"Mạch!" Trần Tư Niên nghiến răng, nhéo mạnh vào mu bàn tay Mạch Đông một cái.

Mạch Đông đau điếng người, đầu óc tỉnh táo hẳn lại, cậu run rẩy hít một hơi, vội vàng tránh ánh mắt kia đi, tiếp tục bài phát biểu của mình. May mà phần đầu cậu nói rất hay, nên chút sự cố giữa chừng cũng không gây ra hậu quả nghiêm trọng lắm.

Bên cậu vốn đã giữ quan điểm có lợi thế hơn, nên cuối cùng thắng lợi giòn giã.

Trần Tư Niên phấn khích đến mức văng tục, bật dậy khỏi ghế, ôm chầm lấy Mạch Đông siết c.h.ặ.t. Nếu không phải chỗ này đông người, chắc cậu ta đã hôn chụt vào má Mạch Đông một cái rồi. Một tuần trước người tranh biện đầu tiên của họ bị viêm ruột thừa cấp tính, phải nằm viện chờ mổ, cả đội tranh biện lo sốt vó, chỉ là đội nhóm sở thích trong trường nên làm gì có người dự bị.

Lúc đó Trần Tư Niên đã nghĩ ngay đến Mạch Đông, nhưng lần đầu rủ rê bị từ chối phũ phàng nên cậu ta đành dẹp ý định đó. Ai ngờ cuối cùng Mạch Đông lại chịu giúp.

"Mạch ơi, lát nữa cậu rảnh không, nhất định phải đi ăn với bọn tôi đấy, bọn tôi bao, cậu góp công lớn nhất hôm nay mà." Trần Tư Niên bá vai Mạch Đông, cười toe toét đến méo cả mặt.

Nghiêm Tự Minh không còn ngồi ở hàng ghế khán giả nữa.

Mạch Đông gật đầu, nhưng đính chính lại: "Tôi có làm gì đâu, tài liệu các cậu chuẩn bị hết rồi, tôi chỉ học thuộc lòng thôi mà, các cậu vất vả hơn nhiều."

Trần Tư Niên vỗ vai cậu: "Thôi đi ông tướng, thắng là được rồi, so đo tính toán làm gì."

Nói xong cậu ta buông Mạch Đông ra, quay sang bàn với mọi người xem trưa nay đi ăn ở đâu.

Mạch Đông vẫn đứng ở vị trí tranh biện đầu, lưu luyến nhìn về cái ghế Nghiêm Tự Minh vừa ngồi. Phải biết rằng, những kẻ giỏi yêu thầm thường rất giỏi hoang tưởng, cậu không kìm được mà tự tưởng bở, chẳng lẽ Nghiêm Tự Minh đến để xem mình?

Trời ơi cái suy nghĩ này to gan quá, cậu có tài cán gì đâu cơ chứ, chắc Nghiêm Tự Minh bị kẹp cửa vào đầu mới chạy đến xem cậu thi tranh biện vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ.

Mạch Đông nắm c.h.ặ.t điện thoại, có lẽ là do mấy ngày nay kìm nén quá mức.

Giờ cậu không nhịn được mà muốn nhắn tin hỏi Nghiêm Tự Minh tại sao lại đến xem cuộc thi tranh biện. Tay chân không nghe lời, cậu to gan gửi đi một tin nhắn. Nhưng Mạch Đông thề, lý do cậu dám gửi là vì nghĩ chắc Nghiêm Tự Minh xóa nick cậu rồi.

Cậu không thấy dấu chấm than đỏ báo lỗi gửi tin.

Thậm chí Nghiêm Tự Minh còn trả lời rất nhanh.

Đàn anh, hôm nay em thấy anh ở chỗ thi tranh biện, anh có bạn thi ở đây ạ?

Không có, anh đi xem em đấy.

Đầu Mạch Đông như cái nồi hơi nước đang sôi sùng sục, xì khói tứ tung.

Cậu vội vàng tắt màn hình điện thoại, hít một hơi thật sâu để tim bớt đập loạn xạ, nhắm mắt lại, lẩm bẩm trong đầu câu thần chú "yêu ma quỷ quái mau biến đi", rõ ràng cậu nghĩ mình bị ma nhập nên mới nhìn thấy cái tin nhắn quái đản kia.

Tiếp đó cậu mở điện thoại lên lần nữa, dòng tin nhắn vẫn nằm chình ình ở đó y nguyên.

Không có, anh đi xem em đấy.

Thậm chí trong lúc Mạch Đông đang ngẩn ngơ nhìn tin nhắn, một cuộc gọi thoại từ Nghiêm Tự Minh bất ngờ gọi tới. Mạch Đông giật b.ắ.n mình, tay run lên, ấn nhầm vào nút từ chối.

...

Em không tiện nghe máy hả?

TT Không phải đâu ạ, tiện mà, tại nãy tay em run.

Thế là Nghiêm Tự Minh gọi lại lần nữa.

Mạch Đông hít sâu vài cái, trịnh trọng đưa điện thoại lên tai.

Giọng nói của Nghiêm Tự Minh truyền qua loa, hơi bị méo tiếng một chút nhưng vẫn êm tai vô cùng: "Lát nữa đi ăn cùng nhau không?"

Đây là câu hỏi Mạch Đông hoàn toàn không ngờ tới.

Nói đúng hơn là từ lúc gửi tin nhắn đi mà không bị báo lỗi thì mọi chuyện đã nằm ngoài dự đoán của cậu rồi. Đầu óc cậu treo máy, hoàn toàn không biết phải đối đáp ra sao, đành bật chế độ trả lời tự động theo quán tính: "A, lát nữa đội tranh biện có liên hoan ạ."

"Ừ, thế thì thôi vậy."

Sao lại thôi chứ!

Mạch Đông load chậm rì rì, chợt nhận ra mình vừa nói cái quái gì, vội vàng sửa lại: "A không phải, không cần liên hoan, không có liên hoan đâu, em nhớ nhầm đấy."

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẽ, tiếng cười bị nhiễu sóng điện thoại làm mờ đi, hòa lẫn vào nhịp tim hỗn loạn đang đập thình thịch đinh tai nhức óc bên tai Mạch Đông.

Nghiêm Tự Minh cười nói: "Là anh đường đột quá, em vừa thắng giải, đi ăn mừng với đồng đội quan trọng hơn, để lần sau nhé."

Ai mà chẳng biết "lần sau" là câu cửa miệng lịch sự của người mình dùng để từ chối khéo, Mạch Đông không muốn mất đi cơ hội ăn cơm cùng Nghiêm Tự Minh, dù cậu chả hiểu tại sao mình lại có cái cơ hội này. Cậu hỏi dồn một cách rất kém lịch sự.

"Thế, lần sau là bao giờ ạ?"

"Tối thứ sáu tuần sau nhé? Em rảnh không?"

"Có ạ." Mạch Đông chẳng thèm nghĩ xem thứ sáu tuần sau là ngày nào, cũng chẳng cần biết mình có rảnh hay không, cứ nhận lời nhanh nhất có thể, rồi lại nói thêm: "Em mời anh nhé?"

"Em giàu lắm hả?" Nghiêm Tự Minh có vẻ đang đùa.

"Có... một chút." Mạch Đông thật thà trả lời một cách rất "thiếu muối".

Nghiêm Tự Minh lại bật cười lần nữa.

Hai người cúp máy, Mạch Đông vẫn chưa kip phản ứng.

Cậu chỉ biết tai phải mình đang nóng ran lên vì vừa áp điện thoại vào. Cậu đưa tay sờ dái tai, chính cậu cũng giật mình vì độ nóng của nó, lật đật mở khung chat với Nghiêm Tự Minh ra, thấy lịch sử cuộc gọi kéo dài tận hai phút là thật.

Cậu cứ tưởng là mơ chứ.

Là mơ cũng được, Mạch Đông luôn là một kẻ yêu thầm rất lịch sự, cậu chưa bao giờ làm phiền hay tưởng tượng bậy bạ về Nghiêm Tự Minh, nên ngay cả trong mơ cậu cũng kiềm chế, chưa bao giờ nắm tay Nghiêm Tự Minh, càng chưa bao giờ hôn môi anh ấy. Giấc mơ táo bạo nhất cũng chỉ là cậu với Nghiêm Tự Minh là bạn thân lâu năm, thỉnh thoảng nhắn tin đi ăn cơm với nhau mà thôi.

"Mạch ơi, đi thôi? Đi ăn thịt xiên nướng." Trần Tư Niên gọi với lại.

Mạch Đông nắm c.h.ặ.t điện thoại, lén chụp màn hình lịch sử cuộc gọi của hai người, rồi mới khóa máy: "Ơi, đến đây."

Mạch Đông đoán, chắc Nghiêm Tự Minh đang tìm cơ hội để từ chối cậu đây mà.

Nhưng không sao cả, Mạch Đông vẫn cứ mong chờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.