Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 5: Vườn Thực Vật Của Nghiêm Tự Minh

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:07

Editor: Yang Hy

Lịch ăn tối được chốt vào thứ sáu tuần sau, thế là Mạch Đông bắt đầu mong ngóng từ thứ bảy tuần này.

Hồi mới nhận giấy báo trúng tuyển vào Đại học Nam Kinh cũng là mùa hè, cô ruột của Mạch Đông từng mua tặng cậu một bộ quần áo đắt tiền lắm, cái áo cộc tay nhìn tưởng bình thường mà giá tận bốn nghìn tệ. Cậu mang theo lên đại học nhưng chưa dám mặc lần nào, vừa đi liên hoan về tới phòng là cậu lao ngay vào lục lọi tủ quần áo tìm bộ đồ đó.

Mạch Đông có cậu bạn cùng phòng tên Ngô T.ử Mặc là cậu ấm nhà giàu chính hiệu. Hồi năm nhất cậu ta đã từng thấy bộ đồ này rồi, đương nhiên là dân sành sỏi nên nhận ra ngay, lúc đó còn ngạc nhiên tưởng Mạch Đông là đại gia ngầm mà giấu nghề.

Mạch Đông đành phải giải thích là bình thường chẳng bao giờ dám mua đồ đắt thế đâu, tại đỗ đại học nên cô mới thưởng cho thôi.

Bẵng đi một năm, giờ thấy Mạch Đông lôi "chiến bào" ra, Ngô T.ử Mặc nhướn mày hỏi đểu, có phải có cô nào lọt vào mắt xanh rồi không.

Mạch Đông hơi ngại, nhưng vẫn chối bay chối biến. Mà cũng chẳng phải nói dối, vì người cậu thích đâu phải con gái: "Không có, lôi ra xem tí thôi... Tại thấy chẳng có dịp nào mặc đến, mặc vào sợ người ta bảo làm màu."

Ngô T.ử Mặc nhún vai: "Cứ mặc đi, nhìn cũng khác gì áo trăm tệ mua trên Taobao đâu. Hàng hiệu thì cũng chỉ để mấy ông nhà giàu lấy le thôi, với lại cái hiệu của cậu cũng ít người biết, không có cái logo to tổ chảng quê mùa nào đâu, chả ai biết đâu mà lo."

Mạch Đông lắc đầu: "Thôi bỏ đi, lỡ anh ấy nhận ra lại tưởng tôi khoe của."

Ngô T.ử Mặc cười hề hề: "Anh ấy? Lộ rồi nhé, khai mau, chú em định đi hẹn hò với ai?"

Mấy người yêu thầm hình như có siêu năng lực ấy, yêu đến mức quằn quại thế mà chẳng ai bên cạnh hay biết gì cả. Chuyện Mạch Đông thích Nghiêm Tự Minh, ngoài cậu và cuốn nhật ký, à giờ thêm cả chính chủ Nghiêm Tự Minh nữa, thì tuyệt đối không ai biết.

Không phải Mạch Đông không dám thừa nhận mình thích con trai, cũng không phải sợ thích người như Nghiêm Tự Minh thì bị cười chê. Cậu chỉ đơn giản nghĩ, thích ai là chuyện riêng của mình, cậu ghét bị người ta trêu chọc, ghét cả việc người kia bị lôi vào câu chuyện làm quà.

Rõ ràng chuyện thích Nghiêm Tự Minh là do cậu tự quyết định, chẳng liên quan gì đến anh ấy, nhưng trong mắt bạn bè, từ nay về sau tên Nghiêm Tự Minh sẽ bị buộc c.h.ặ.t với tên cậu. Thế thì bất công quá, Mạch Đông không muốn như vậy, nên cậu chẳng bao giờ hé răng nửa lời chuyện đang để ý ai đó.

Tay đang gấp quần áo của Mạch Đông khựng lại: "Thật sự không phải hẹn hò mà, thứ sáu đi ăn với một anh khóa trên thôi."

Ngô T.ử Mặc biết thừa tính Mạch Đông không biết nói dối, thấy nhạt nhẽo nên cũng chẳng buồn hỏi thêm.

Sau kỳ nghỉ lễ phải học bù hai ngày, tuần này bắt đầu học từ thứ bảy nên dài lê thê.

Nhà hàng do Nghiêm Tự Minh chọn. Mạch Đông lên mạng xem review, đập vào mắt là cái tag to đùng "Hẹn hò cặp đôi". Dù biết thừa Nghiêm Tự Minh chắc chỉ muốn tìm chỗ lịch sự để từ chối mình thôi, nhưng nhìn cái tag đó tim cậu vẫn đập loạn xạ.

Tối thứ bảy, Mạch Đông vẫn cặm cụi viết nhật ký.

Ngày 7 tháng 10 năm 2023, trời nắng.

Còn sáu ngày nữa là đi ăn với anh ấy, hồi hộp quá.

Mình không biết tại sao anh ấy lại hẹn mình đi ăn, nghĩ nát óc thì chỉ có khả năng anh ấy muốn từ chối mình một cách chính thức thôi. Mình không hiểu trai thẳng lắm, chắc trai thẳng đều thế cả, cứ hay nói mấy câu dễ gây hiểu lầm, kiểu như "đi xem em" ấy. Tuyệt đối không thể là đi xem mình thật, nhưng cứ thích nói thế cơ.

Tại trai thẳng nói mấy câu đó không thấy áp lực gì cả, mình hiểu mà. Giống như kiểu một ông trai thẳng muốn cảm ơn ông bạn chí cốt thì có thể hôn má cái chụt, rồi nói "tao yêu mày" tỉnh bơ vậy. Họ làm thế tự nhiên lắm, chỉ khổ thân mấy đứa cong cong như mình thôi.

Nếu bị từ chối, mình có nên tiếp tục thích anh ấy không?

Câu trả lời đương nhiên là không nên rồi, thích tiếp thì mất lịch sự quá. Đây không phải nói đùa đâu, là nói thật đấy. Cuốn nhật ký đã gây phiền phức cho anh ấy rồi, may mà anh ấy nhặt được, chứ người khác nhặt được thì cả làng biết anh ấy bị người ta crush, chả ai thích cái cảm giác đấy cả.

Hay là mình nên thử bắt đầu một mối quan hệ bình thường nhỉ?

Viết đến đây Mạch Đông dừng b.út, trong đầu đang suy tính xem làm thế nào để bắt đầu một mối quan hệ bình thường.

Đỗ Xuyên bỗng rú lên: "Vãi chưởng, hình như Nghiêm Tự Minh có người yêu rồi hay sao ấy."

Mạch Đông bật dậy như lò xo, trên đầu như mọc ra cái ăng-ten tàng hình, tự động bắt sóng mọi thông tin liên quan đến Nghiêm Tự Minh.

Đỗ Xuyên cũng có quen biết sơ sơ với Nghiêm Tự Minh, từng đi ăn chung rồi, bạn gái Đỗ Xuyên cũng là bạn của anh ấy. Tin đồn hẹn hò này là do bạn gái gửi cho Đỗ Xuyên, rồi Đỗ Xuyên làm loa phát thanh trong phòng.

"Tao đã bảo rồi, sao tự dưng Nghiêm Tự Minh lại mò sang giúp bên Hán phục, hóa ra là vì Tường Vy."

Tường Vy.

Cái tên này nghe quen quen, nhưng Mạch Đông không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Đỗ Xuyên nhanh ch.óng giải đáp thắc mắc cho cậu: "Này Mạch, hôm đó cậu cũng thấy đúng không, nghe đồn Nghiêm Tự Minh có đi xem buổi tranh biện của cậu đấy?"

Được nhắc bài, Mạch Đông nhớ ra ngay. Liễu Tường Vy, đó là tên của người tranh biện đầu bên đối thủ hôm thi đấu, bảng tên của cô ấy đặt ngay đối diện Mạch Đông. Sau cái bảng tên đó là một cô gái thế nào nhỉ? Tóc ngắn cá tính, trang điểm sắc sảo, phát biểu gãy gọn, khí chất mạnh mẽ.

Hôm chiêu mộ thành viên mới của câu lạc bộ Hán phục Liễu Tường Vy cũng có mặt. Cô ấy để tóc ngắn, mặc đồ nam, phong thái soái tỷ ngút trời, trai gái đều mê, độ nổi tiếng chẳng kém cạnh gì Nghiêm Tự Minh.

Mạch Đông như được khai sáng, mọi thắc mắc đều được giải đáp. Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy, hóa ra anh ấy đi xem Liễu Tường Vy.

Mấy đứa bạn cùng phòng nói gì nữa Mạch Đông chẳng còn tâm trạng để nghe.

Lúc này đây, cậu thật lòng cảm thấy Nghiêm Tự Minh đúng là đồ tồi, rõ ràng là đi ngắm Liễu Tường Vy, mắc mớ gì lại bảo đi xem cậu chứ.

Cậu chỉ yêu thầm thôi, chứ có phải thằng ngốc không có lòng tự trọng đâu!

Mạch Đông giận lắm, giận đến mức chấm một dấu mực thật đậm xuống cuốn sổ, rồi viết tiếp cho xong nhật ký hôm nay.

Hay là mình nên thử bắt đầu một mối quan hệ bình thường nhỉ?

Nghiêm Tự Minh, đồ tồi!

Viết xong mấy chữ đó, Mạch Đông dập mạnh cuốn sổ lại, nhét tít vào góc cho khuất mắt, rồi nằm vật ra giường, rầu rĩ buồn bực.

Bác sĩ Mạch thấy tủi thân vô cùng.

Chuyện này tuyệt đối không thể là trùng hợp được. Nghiêm Tự Minh là Phó chủ tịch hội sinh viên, nghe ý Đỗ Xuyên thì anh ấy với bạn gái Đỗ Xuyên cũng chưa thân đến mức đó, vậy thì anh ấy sang giúp bên Hán phục tuyển người khả năng cao là vì ai đó rồi.

Lại còn vụ tranh biện nữa, Mạch Đông vốn dĩ đã chẳng tin cái câu "đi xem em" rồi. Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, nếu không phải vì người đặc biệt, ai rảnh hơi đâu mà chạy đi xem cái giải tranh biện cỏn con chả ai quan tâm?

Hóa ra là vì Liễu Tường Vy.

Mạch Đông là người rất có nguyên tắc, cậu tuyệt đối không giận cá c.h.é.m thớt sang Liễu Tường Vy vô tội, chỉ thấy Nghiêm Tự Minh đúng là đồ tồi tệ. Thế này là sao? Biết rõ mình đang thích anh ấy, lại đang hẹn hò với Liễu Tường Vy, thế mà còn buông ra mấy lời thả thính đó.

Mặc dù trong lòng đang mắng c.h.ử.i Nghiêm Tự Minh là đồ tồi, đồ trai tồi, nhưng sâu thẳm bên trong lại cứ có tiếng nói phản bác, không tin Nghiêm Tự Minh là người như thế.

Lỡ là hiểu lầm thì sao?

Mạch Đông luôn biết Nghiêm Tự Minh là người chu đáo và nhiệt tình. Anh ấy hoàn toàn có thể vì bạn bè nhờ vả mà đi giúp, chưa chắc đã vì Liễu Tường Vy. Anh ấy cũng có thể thật sự đi xem cậu, có lẽ do tò mò về người đang thầm thương trộm nhớ mình, chưa chắc đã vì Liễu Tường Vy.

Cứ thế, lúc thì thấy Nghiêm Tự Minh tệ bạc, lúc lại thấy anh ấy tốt đẹp, suy nghĩ cứ giằng co qua lại, cuối cùng đầu óc rối như tơ vò, cậu rên rỉ một tiếng, ôm đầu ngủ thiếp đi.

Trong mơ, cậu thấy Nghiêm Tự Minh và Liễu Tường Vy nắm tay nhau đứng trước mặt mình. Nghiêm Tự Minh cười dịu dàng, thân thiết gọi cậu là "Mạch" - cái biệt danh mà chỉ có bạn cùng phòng mới gọi. Anh ấy bảo: "Mạch à, giới thiệu với em, đây là bạn gái anh, Tường Vy."

Mạch Đông cúi gằm mặt, chẳng muốn nhìn cảnh họ ân ái chút nào, trong lòng nghiến răng nghiến lợi: Mạch (lúa mạch) với chả Tường Vy (hoa hồng), anh tính mở vườn thực vật hay gì? Lúa mạch với hoa hồng không đội trời chung nhé!

Nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ ý tứ, cười gượng chúc phúc: "Em nghe bạn cùng phòng nói rồi, mừng cho hai người nhé." Ngoài mặt cười tươi bao nhiêu thì trong lòng chua xót bấy nhiêu, hũ dấm chua để lâu năm bị đổ, mùi chua bốc lên nồng nặc.

Sáng dậy soi gương thấy mặt mũi ủ dột như đưa đám, cậu vội vàng xoa mặt để lấy lại biểu cảm bình thường.

Lúc này mới thấy tối qua mình hơi bị "over" quá, muốn lén la lén lút dò hỏi xem có phải Nghiêm Tự Minh yêu Liễu Tường Vy thật không.

Lúc đ.á.n.h răng, Mạch Đông lân la lại gần Đỗ Xuyên, giả vờ bâng quơ hỏi: "Này, tối qua hình như tôi nghe cậu bảo Nghiêm Tự Minh với Liễu Tường Vy yêu nhau à?"

Đỗ Xuyên mồm đầy bọt kem đ.á.n.h răng, nói năng lúng b.úng: "Ừm hứm, người yêu tôi thấy trên WeChat có người đồn thế, cơ mà chả biết thật hay giả."

Mạch Đông lại hỏi: "Sao lại đồn thế?"

Đỗ Xuyên đáp: "Thì cậu nghĩ xem, cái giải tranh biện của mấy cậu đâu phải giải lớn gì của trường, chơi cho vui thôi, có ma nào xem đâu. Nghiêm Tự Minh bận trăm công nghìn việc, chắc chắn phải đi xem ai đó mới mò đến chứ. Dùng phương pháp loại trừ đi, đội cậu cái bà tranh biện thứ ba có người yêu rồi, đội Liễu Tường Vy có hai nữ, bà kia thì đang thả thính với lớp trưởng, chả còn lại mỗi Liễu Tường Vy à."

Trong lòng Mạch Đông không phục, sao lại còn mỗi Liễu Tường Vy?

Nghiêm Tự Minh cứ nhất thiết phải vì con gái mới đi xem tranh biện à? Mấy người này suy nghĩ nông cạn quá, biết đâu anh ấy chỉ thích tranh biện thôi, hoặc biết đâu... biết đâu Nghiêm Tự Minh đi xem Mạch Đông thì sao! Mạch Đông ấy!

Nhưng cậu cũng chỉ dám nghĩ thế thôi, chứ đời nào dám nói ra.

Cậu ỉu xìu đ.á.n.h răng, thật ra trong thâm tâm cậu cũng đồng tình với Đỗ Xuyên.

Còn ai ngoài Liễu Tường Vy nữa chứ?

Mạch Đông nhịn mãi, cuối cùng không nhịn được.

Cậu lạ thật đấy, trước kia là nhịn giỏi lắm, tuyệt đối không bao giờ thốt ra mấy câu kỳ quặc thế này đâu.

Cậu ngậm bàn chải, lẩm bẩm lí nhí: "Anh ấy bảo anh ấy đi xem tôi."

Đỗ Xuyên nghe không rõ: "Hả?"

Mạch Đông lại nhát cáy, chớp mắt giả ngu: "Hả?"

Đỗ Xuyên nhổ nước súc miệng cái toẹt: "Cậu vừa nói cái gì cơ?"

Mạch Đông lắc đầu quầy quậy: "Tôi có nói gì đâu, cậu nghe nhầm rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.