Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 6
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:03
Từ nhỏ Kỳ Việt đã chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Lần đầu tiên gặp mặt đã nhét sâu róm vào cổ áo tôi, đặc biệt tận hưởng quá trình tôi bị dọa đến mức khóc thét lên, vừa gào "Anh Kỳ Việt cứu em" vừa rúc vào lòng cậu ta.
Cậu ta tè dầm xong lại bế đứa đang ngủ say như c.h.ế.t là tôi đặt sang giường cậu ta, làm tôi sợ mẹ không đền nổi ga giường mà khóc hết nước mắt.
Đợi tôi khóc mệt rồi, cậu ta mới bày ra bộ dáng anh dũng hy sinh, dỗ tôi thơm má cậu ta một cái thì sẽ tha cho tôi kiếp nạn này.
Cũng may là Sở Diệp kịp thời xuất hiện vạch trần âm mưu của cậu ta, lúc đó tôi mới biết hoá ra trên đời này lại có người xấu xa đến thế.
Vậy là từ đó về sau tôi quyết định sẽ theo đuôi Sở Diệp tràn đầy chính nghĩa, làm người ủng hộ trung thành nhất của cậu ta.
Không ngờ được Kỳ Việt càng lúc càng quá đáng, thừa dịp tôi không để ý mà từ phía sau đẩy tôi xuống hồ, đợi đến khi tôi sắp chìm nghỉm dưới đáy rồi mới vớt tôi lên, còn nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Vẫn là tôi lợi hại nhất đúng không? Sở Diệp chẳng được cái tích sự gì, cậu vẫn nên làm đàn em của tôi đi, tôi đảm bảo ngày nào cậu cũng có thịt để ăn."
Tôi bị tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân của Kỳ Việt làm cho cảm động, lại còn thèm ăn thịt, thế là ngày nào cũng bám đuôi chạy theo m.ô.n.g cậu ta gọi "Anh Kỳ Việt".
Cho đến khi Sở Diệp cho tôi xem camera giám sát thì tôi mới phát hiện ra chân tướng. Lúc đó tôi đã tức đến mức chẳng bao giờ muốn đoái hoài đến Kỳ Việt nữa.
Sau này đến tuổi thanh xuân rung động, Kỳ Việt lại giả làm con gái viết thư tình cho tôi, lừa tôi đến mức thề non hẹn biển "Núi mòn sông cạn mới dám dứt tình", rồi mới cười cợt báo cho tôi biết, mối tình đầu của tôi chính là cậu ta.
Lúc tôi khóc đến mức sắp ngất lịm đi thì Sở Diệp xuất hiện, có chút vụng về lau nước mắt cho tôi rồi bảo: "Cậu thích tôi đi, tôi sẽ không làm cậu khóc."
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta, khịt một cái bong bóng mũi rõ to.
Kỳ Việt sững sờ, có chút khó tin: "Cậu biết sao?"
Chứ không thì vì sao tôi lại ghét cậu ta chứ?
"Sau lần đó ấy à... Sở Diệp đã đưa tôi đi đăng ký lớp học bơi, cậu nói xem cậu ấy đang ở đâu?"
Chẳng hiểu sao tự dưng cậu ta lại nhắc chuyện hồi trước, thật nhàm chán mà.
Tôi đẩy cậu ta ra định bỏ đi.
"Nhắc đến A Diệp." Biểu cảm của Kỳ Việt bỗng trở nên có chút kỳ quái.
Cậu ta giơ tay định quẹt mũi tôi, bị tôi né tránh cũng không hề tức giận, vẫn cười tủm tỉm: "An An à, lâu lắm rồi không thấy cậu quấn lấy A Diệp nhà tôi nữa. Người bây giờ cậu thích, rốt cuộc là A Diệp, hay là cái tên Liêu Kim Tuyết này đây?"
Khoảnh khắc này, dường như tôi lại bị kéo về đêm của ba năm trước.
Ba chữ "Thật buồn nôn" hệt như một lưỡi kiếm sắc bén, không hề lưu tình mà một lần nữa đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Liêu Kim Tuyết, Liêu Kim Tuyết.
Tôi lẩm nhẩm trong lòng hai lần, cảm giác đau đớn đến mức nghẹt thở mới chậm rãi tan biến đi.
"Cậu bảo Sở Diệp cứ yên tâm." Tôi im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: "Tôi sẽ không thích cậu ấy nữa đâu."
Nhà họ Sở đã giúp đỡ tôi nhiều như vậy, không có lý gì tôi lại lấy oán trả ơn.
"Ồ?"
Không ngờ Kỳ Việt lại càng vui vẻ hơn, nhìn ra phía sau tôi, trong đáy mắt lấp lóe tia hưng phấn đầy quỷ dị: "Nghe thấy chưa? A Diệp, An An của chúng ta, cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau cậu mười mấy năm trời, bây giờ không thích cậu nữa rồi kìa!"
Tôi thoáng hoảng hốt quay phắt lại, không kịp đề phòng đ.â.m sầm vào một đôi mắt u ám như sương mù dày đặc.
15
Tôi chưa bao giờ thấy sắc mặt Sở Diệp khó coi đến thế bao giờ. Khuôn mặt vô cảm không thấy nụ cười, cũng chẳng thấy sự phẫn nộ, nhưng ánh mắt lại âm trầm đến đáng sợ. Thậm chí còn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo hơn cả cái lúc cậu ta phát hiện ra tôi thích cậu ta.
Vẫn là Kỳ Việt tiên phong phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, chu đáo nhường lại không gian riêng cho hai chúng tôi.
Trước khi đi, cậu ta còn cười vỗ vỗ vai Sở Diệp: "Lần này cậu có thể yên tâm không cần kiêng dè gì mà đi theo đuổi Thẩm Vi rồi, chúc mừng nhé."
Kỳ Việt nói vậy là có nguyên do cả.
Hồi nhỏ Sở Diệp thường hay mắc bệnh nên bà cụ nhà cậu ta đã nhờ người bói một quẻ, người đó nói cần tìm một đứa nhỏ cùng tuổi có bát tự hợp mệnh để áp chế bệnh tật và xui xẻo.
Tìm khắp nơi mà chẳng thấy ai, thế mà vào lúc đang nóng ruột nhất thì lại phát hiện ra tôi, vậy nên họ mới bảo mẹ tôi bế tôi đến nhà họ Sở nuôi dưỡng.
Cũng thật trùng hợp, không lâu sau Sở Diệp đã lập tức khỏi bệnh.
