Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 7
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:03
Bà cụ nhà họ Sở lại càng coi lời đại sư như khuôn vàng thước ngọc, nếu không phải vì tuổi tác của chúng tôi còn quá nhỏ thì bà cụ chỉ hận không thể lập tức làm chủ "hứa gả" tôi cho Sở Diệp.
Dù sao thì đứng trước tính mạng của cháu trai cưng thì giới tính có là cái thá gì đâu cơ chứ.
Chính vì thế, từ nhỏ Sở Diệp đã bị ép phải buộc c.h.ặ.t chung một chỗ với tôi, đến cả việc yêu đương cùng người khác cũng chẳng được phép.
Cậu ta vốn đã cực kỳ ghét bị sắp đặt, cho nên vừa biết đứa âm thầm chơi cùng cậu ta mười mấy năm trời là tôi đây thế mà cũng chung một chiến tuyến với bà cụ Sở, cậu ta mới đ.â.m ra ghét tôi đến tận xương tủy.
Cậu ta và Thẩm Vi mến nhau, nhưng bị lỡ dở ngần ấy năm trời nên có oán hận thì cũng là lẽ thường tình thôi.
"Cậu ta nói đúng đấy, Sở Diệp." Tôi chưa bao giờ thật lòng đến thế này: "Cậu có thể an tâm ở bên Thẩm Vi rồi. Cô ấy thực sự rất tốt, nhân phẩm tốt, gia thế lại trong sạch..."
Sở Diệp đột ngột ngắt lời tôi: "Dựa vào cái gì?"
"Dựa vào cái gì mà cậu có thể nói thích là thích, nói không thích là không thích? Tại sao tình cảm của cậu lại..."
Nhận ra cảm xúc của bản thân có hơi kích động, Sở Diệp nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra lần nữa đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, gằn từng chữ một để bổ sung trọn vẹn câu nói: "Rẻ mạt đến vậy."
Cậu ta nói: "Cậu khiến tôi cảm thấy thật rẻ mạt, Lâm An."
Tôi sững sờ, hốc mắt bị gió đêm thổi đến múc có chút khô khốc.
"Xin lỗi."
Tôi cúi gầm mặt, nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình.
"Ngày mai tôi sẽ cùng cậu về nhà, là buổi trưa đúng không, ban nãy tôi vừa thấy tin nhắn rồi."
Nói xong tôi xoay người muốn bỏ đi.
"Lâm An…”
Sở Diệp bỗng gọi tôi một tiếng.
Tôi quay đầu lại, mỉm cười với cậu ta: "Tôi sẽ không mách lẻo với bà cụ đâu, yên tâm đi."
"Cậu được tự do rồi, Sở Diệp."
16
"Xem ra là hết thích thật rồi, đến khóc cũng không thèm khóc nữa rồi."
Kỳ Việt "chậc" một tiếng, định vươn tay sờ mặt tôi, nhưng vì đang lái xe nên chỉ đành thôi.
"Chở cậu về trường mà còn chẳng cho tôi sắc mặt tốt, đúng là cái đồ vô lương tâm."
"Cũng đâu có cầu xin cậu chở tôi đâu."
Tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào cửa sổ xe, cảm thấy có chút kỳ diệu.
Vậy mà tôi không hề cảm thấy quá đau lòng, chút cảm giác nghẹn ngào duy nhất cũng chỉ là sự nuối tiếc cho tình bạn thanh mai trúc mã mười mấy năm trời mà thôi.
"Tôi đang ở đâu sao?"
Kỳ Việt nhận một cuộc điện thoại, sau đó khẽ liếc nhìn tôi một cái rồi cười đến mức vô tâm vô tính: "Đang đưa một bé đáng thương về nhà, cậu cứ tự về trước đi, A Diệp."
"Tại sao phải nói dối chứ?" Tôi ngẩng mặt lên nhìn cậu ta, có chút khó hiểu.
Bọn họ không phải là bạn thân nhất của nhau sao?
"Hay khóc nhè như thế, tôi gọi cậu là bé đáng thương thì có vấn đề gì sao?" Kỳ Việt chuyên tâm nhìn về phía trước, khóe miệng lại nhếch lên.
"Từ lâu tôi đã không còn thích khóc nhè nữa rồi." Tôi có chút bất mãn, buồn bực phản bác.
"Đúng thế nhỉ, thật đáng tiếc." Kỳ Việt thở dài một hơi, ra vẻ vô cùng tiếc nuối.
"Đến nơi rồi, An An."
Cậu ta mở khóa cửa xe, ánh mắt đưa sang nhìn tôi hiện lên vẻ chăm chú lạ thường: "Lần tới gặp mặt nhớ phải kể cho tôi nghe đêm nay cậu và Liêu Kim Tuyết đã xảy ra chuyện gì đấy nhé."
"Nể tình chúng ta lớn lên bên nhau bao nhiêu năm nay, tôi khuyên cậu một câu, đừng có ôm ấp tâm tư gì với Liêu Kim Tuyết."
"Dù sao thì..." Cậu ta nở nụ cười dịu dàng.
"Anh ta cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì đâu."
Nói xong cậu ta đưa tay lên vò vò túm tóc ngốc nghếch bị vành mũ ép vểnh lên của tôi: "Ngủ ngon nhé, cái đuôi nhỏ."
17
Kỳ Việt vừa canh cánh trong lòng để ý đến chuyện của tôi và Liêu Kim Tuyết, đồng thời lại quá mức khẳng định rằng giữa tôi và anh sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cậu ta đoán đúng rồi.
Liêu Kim Tuyết nói muốn cảm ơn nên mời tôi ăn một bữa cơm, nhưng WeChat lại mãi chẳng thấy động tĩnh gì. Vòng bạn bè của anh trống trơn sạch sẽ, không có bất kỳ thứ gì có thể giúp tôi ngắm nhìn cho đỡ thèm.
Tôi thực sự rất khó chịu, ngay lúc định lấy đống [vật dụng xung quanh] anh nhặt được trong vòng nửa năm qua ra để giảm bớt cơn ngứa ngáy, thì vòng bạn bè của Liêu Kim Tuyết cập nhật.
Là một bức ảnh kiểm tra an ninh ở sân bay, địa chỉ IP hiển thị là thành phố A.
Tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên, lập tức gửi ngay một tin nhắn qua: [Anh Kim Tuyết, cho em hỏi lời mời dùng bữa hôm trước anh nói còn tính không ạ? Nếu không thì em mời anh cũng được, tối nay có được không anh?]
Mười phút sau bên kia mới phản hồi lại: [Xin hỏi là ai vậy?]
