Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 8
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:03
Tôi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là anh chưa lưu tên tôi mà thôi.
[Lâm An, người nhặt được đồng hồ ở Linx đó ạ...]
Không ngờ Liêu Kim Tuyết lại gửi thẳng một tin nhắn thoại qua, tôi dè dặt bấm mở, giọng nói trầm ấm đầy từ tính của người đàn ông cất lên làm tim tôi run rẩy: [Ồ, ra là An An sao.]
Xen lẫn vào đó còn mang theo chút ý cười: [Xin lỗi nhé, tôi cứ nghĩ là em đang bận.]
Tôi xoa xoa vành tai đang ngứa ngáy tê dại, trả lời với âm lượng siêu nhỏ: [Em không bận đâu ạ, vậy tối nay mình có thể gặp nhau được không anh?]
[...Nếu như em không có cuộc hẹn nào khác, thì tất nhiên là được rồi.]
18
Tôi đến nhà hàng sớm hơn nửa tiếng đồng hồ.
Khi đẩy cửa phòng bao bước vào, Liêu Kim Tuyết vẫn có chút ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường, rồi đi vào kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi.
"Trông có vẻ đã gần lành hẳn rồi."
Ánh mắt anh dừng lại trên nửa khuôn mặt dưới của tôi, biểu cảm chẳng rõ là đang thấy may mắn hay là tiếc nuối.
Tôi căng thẳng sờ sờ lên mặt, khẽ "dạ" một tiếng.
Sau vài ngày đeo khẩu trang, vết ngón tay hằn dưới cằm chỉ còn lại một lớp bầm mờ mờ, chỉ có vết sẹo trên môi là vẫn còn đó.
"Em xem thử xem, có thích không."
Người đàn ông nói rồi đẩy qua phía tôi một hộp quà nhỏ.
"Lúc đi công tác tình cờ nhìn thấy, cảm thấy rất hợp với em."
Là quà của Liêu Kim Tuyết.
Tôi bị niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng đến mất phương hướng, run rẩy bóc hộp quà ra, thứ đang nằm yên vị ở bên trong vậy mà lại là một chiếc đồng hồ đeo tay nam.
Dưới ánh đèn chùm rọi xuống, nó tỏa ra ánh sáng lấp lánh lung linh.
"Em, em rất thích, cảm ơn anh."
Trông giống với chiếc của Liêu Kim Tuyết thế nhỉ.
"Có cần tôi đeo vào giúp em không?"
Liêu Kim Tuyết ngồi lại gần tôi, hương cỏ thoang thoảng cũng theo đó bao trùm lấy tôi.
"Dạ, không cần đâu ạ."
Tựa sát vào nhau thế này khiến nhịp tim tôi lại bắt đầu mất kiểm soát.
"Thật sự không c.ầ.n s.ao?"
Người đàn ông gập ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. Lúc này tôi mới để ý thấy, trên tay anh đang đeo một đôi găng tay da màu đen, phối hợp với đôi lông mày và ánh mắt tuấn tú, vô tình tỏa ra thứ mị lực quyến rũ trêu chọc lòng người.
Có lẽ do tôi nhìn quá lâu làm Liêu Kim Tuyết nhận ra, đuôi mắt khẽ cong lên: "Xin lỗi nhé, có thể tôi mắc phải... ừm, thuật ngữ y học gọi là hội chứng thèm khát tiếp xúc da thịt. Để không mạo phạm đến em, tôi chỉ đành phải đeo găng tay vào thôi."
Nhưng đêm đó trong nhà vệ sinh rõ ràng anh không hề đeo mà.
"Không, không sao đâu ạ." Vừa nghĩ đến đêm hôm ấy, tôi đã xấu hổ đến mức cúi gằm mặt xuống tu liền hai ngụm nước lớn.
"Hình như em có hứng thú với thứ này?"
Người đàn ông vươn tay ra: "Có muốn tháo ra xem thử không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn sang.
Nụ cười của Liêu Kim Tuyết nhàn nhạt, trông dịu dàng, anh tuấn, dưới ánh đèn mềm mại đẹp đẽ giống như một bức tranh, chẳng chứa đựng mảy may ác ý nào.
Liêu Kim Tuyết rất an toàn.
Tôi chằm chằm nhìn vào bàn tay khớp xương rõ ràng của anh đang chìa ra mà nuốt một ngụm nước bọt, sau đó đầu ngón tay run rẩy từng chút từng chút một nhích lại gần.
19
"Bíp bíp…"
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm tay tôi khựng lại giữa không trung.
Nghĩ đến việc rất hiếm khi mới có người tìm mình nên tôi vội vàng mở máy ra xem, nhưng không ngờ đó lại là Kỳ Việt.
[An An, có phải cậu quên mất hôm nay là ngày gì rồi không?]
Ngày 18 tháng 5… là sinh nhật của Sở Diệp! Vậy mà tôi lại quên mất sinh nhật của cậu ta.
Trước đây cho dù quan hệ có xa cách đến mấy, chắc chắn quà sinh nhật tôi vẫn sẽ nhờ Kỳ Việt chuyển tới dùm. Nhưng hôm nay trong đầu cứ mãi nghĩ đến Liêu Kim Tuyết, thế nên tôi lại quên mất chuyện này.
Bất chợt tôi cảm thấy có chút đứng ngồi không yên.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Liêu Kim Tuyết đã thu tay về rồi, anh rũ mắt xiên một quả cà chua bi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Em có việc gì gấp sao?" Cảm xúc của anh nhàn nhạt, ý cười vừa rồi cũng chẳng thấy đâu nữa.
Rõ ràng vừa nãy suýt chút nữa là chạm được vào tay anh rồi!
Sự hụt hẫng to lớn khiến hai bờ vai tôi thoắt cái ủ rũ rũ xuống.
"Nếu như chuyện bên đó quan trọng hơn việc ăn cơm, em có thể đi sang đó."
Liêu Kim Tuyết vừa nói, vừa thong thả ung dung tháo đôi găng tay ra. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, khớp xương rắn rỏi rõ ràng cầm chiếc thìa ăn màu bạc khiến ánh mắt tôi lập tức dính c.h.ặ.t vào đó.
...Dù sao thì Sở Diệp cũng chẳng bằng lòng đón nhận món quà của tôi cho lắm nên lần này thôi không tặng nữa vậy.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào lớp chai mỏng và những đường gân xanh trên tay Liêu Kim Tuyết, đầu óc quay cuồng mà nghĩ ngợi.
