[đam Mỹ] Cẩm Nang Sống Sót Trong Vai Anh Trai Nữ Phụ - Chap 38 : Kẻ Cố Chấp Bảo Vệ Điều Yếu Nhất

Cập nhật lúc: 23/01/2026 04:04

“Ngài nói chuyện xong ổn thỏa chứ?”

Nghe Ngô Trúc Diệp hỏi, T.ử Hiên nhớ lại gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Tuân Úc, liền mỉm cười.

“Ừ. Có vẻ kết thúc tốt đẹp.”

Thu hoạch rất nhiều.

Tuy chưa gặp được Tuân Du thì tiếc, nhưng Thuần Tượng đã ngỏ ý sẽ theo mình, đến cả Tuân Úc trông có vẻ ngây thơ cũng đã được y “rủ” về phe—nói “tốt đẹp” còn là khiêm tốn.

Lại còn biết được chuyện tên Vương Doãn đáng c.h.ế.t kia gửi cả thẻ trúc chép quá khứ của y cho Thuần Tượng.

‘…nếu mình làm bậy, sẽ phơi bày xuất thân của mình ra phải không.’

Ở thời cổ, xuất thân tiện hèn là cái đuôi bám theo suốt đời.

Như Viên Thiệu sinh trong dòng “thiên xuất” mà thành chư hầu rồi vẫn không rửa được tiếng ấy; như Tào Tháo là cháu hoạn quan nên luôn bị chụp mũ “gian hùng”.

Với Vương Doãn thì cũng khá chu đáo.

‘Hẳn đã tìm được mưu sĩ rồi.’

Kế này là để tuyệt không cho T.ử Hiên chút danh phận nào để nắm quyền ở triều Hán. Vị xuất thân võ quan như Vương Doãn khó mà nghĩ sâu đến thế.

“Ngô Trúc Diệp. Đại nhân Vương bảo mai sẽ tới Lạc Dương à?”

“Vâng. À, còn gia quyến và thân thuộc thì dự định ba ngày nữa mới tới nơi.”

Vương Doãn đến sớm hơn A Thuyền hai ngày.

‘Hừ.’

Ý nghĩa quá rõ. Ông ta muốn xem thái độ của y rồi mới định đoạt việc của A Thuyền.

Kìm cơn giận đang dâng trào, T.ử Hiên hỏi Ngô Trúc Diệp:

“Ngô Trúc Diệp. Bản sao thẻ trúc ta đưa Thuần đại nhân còn chứ?”

“…? Ý là thẻ ghi danh sách những người tặng quà để xin ngài viết thư tiến cử ấy ạ?”

“Đúng.”

“Còn ạ, nhưng vì sao ngài hỏi?”

Họ về thực chất đều đã ngỏ ý muốn đứng về phía T.ử Hiên.

“Ta định đưa cho Vương đại nhân.”

“……?”

Ngô Trúc Diệp hốt hoảng kêu lên:

“Nhưng! Nếu không có bọn họ thì lấy đâu ra thế lực để giúp ngài nữa!”

“Dù có nắm tay họ, kết cuộc vẫn vậy thôi.”

Vị trí Vương Doãn muốn y đứng hiện giờ chỉ là một “nam sủng” che mắt Hoàng đế—cùng lắm đến thế. Có vẻ ông ta không muốn y vượt phận kết bè kéo cánh mà bẻ lái triều chính.

“Bắt tay hay không, Vương đại nhân cũng sẽ thanh trừng cả bọn họ.”

Dù sao thì… cũng vô dụng.

Lúc này không có cách gì ngăn được Vương Doãn. Trừ phi chạy vào cầu cạnh Hoàng đế, bằng không chẳng ai ngăn nổi quyền giám sát của ông ta.

“Nhưng thưa ngài, ngài nên tính đường chứ? Vương đại nhân vốn đa nghi. Thế nào cũng đến lúc…!”

Ngô Trúc Diệp lo lắng nói. T.ử Hiên điềm nhiên đáp:

“Nếu xảy ra chuyện với ta thì Trúc Diệp hãy quay về với Vương đại nhân. Và nhờ cậy A Thuyền.”

“……!”

Mặt Ngô Trúc Diệp méo hẳn đi, như ngày nghe chuyện y bị đầu độc vậy.

“Đại nhân.”

“……?”

Rồi bỗng nhào ra quỳ rạp trong xe.

“Thực ra bốn tháng trước, Vương đại nhân giao tôi một mệnh lệnh. Bảo tôi theo dõi nhất cử nhất động của ngài rồi gửi về Bính Châu.”

Giọng Ngô Trúc Diệp run run.

“…….”

T.ử Hiên lặng lẽ nhìn đối phương.

“Nhưng sống cùng ngài rồi, tôi… không thể làm theo lệnh đó nữa.”

T.ử Hiên đối đãi không thành kiến với Ngô Trúc Diệp, với các gia nhân, với bất kỳ ai. Người có suy nghĩ như vậy, ông chưa từng thấy bao giờ.

“Tôi mong ngài bước lên cao hơn nữa.”

Bởi thế ông thích T.ử Hiên.

Không, trong thâm tâm nghĩ: nếu T.ử Hiên lên được cao, đất nước này sẽ đổi khác.

“Không chỉ tôi. Các gia nhân khác, không—bách tính Lạc Dương này chắc cũng nghĩ như vậy!”

Việc gia nhân quay sang ủng hộ T.ử Hiên thay vì Vương Doãn xem ra là điều tất yếu.

“Ai cũng không muốn thấy ngài bị Vương đại nhân lợi dụng! Nếu vì cô Im—không, vì tiểu thư—thì tôi sẽ làm cách nào đó…!”

Đúng lúc ấy, giọng T.ử Hiên chen ngang:

“…thế nên một tháng nay ngươi gửi mật thư giả cho Vương đại nhân à?”

Tưởng y nói chuyện khác, Ngô Trúc Diệp ngớ người. T.ử Hiên bèn tặc lưỡi hỏi.

“Đúng vậy. Tôi… tôi áy náy với ngài quá…!?”

Ngô Trúc Diệp ngẩng phắt lên, thấy T.ử Hiên vẫn bình thản nhìn mình.

“……?”

Rồi bối rối há miệng:

“Ngài… ngài biết rồi ạ?”

T.ử Hiên đáp bằng vẻ mặt “điều hiển nhiên còn hỏi”:

“Một người xưa nay chẳng mấy khi đụng tới sách vở mà lại đều đặn tìm thẻ trúc—chẳng phải quá rõ ràng sao.”

“Vậy… sao ngài không nói với tôi….”

“Ta chỉ là tin.”

Lòng người không thể có được bằng dọa nạt hay mua chuộc—trừ vài trường hợp như Mã Đằng.

“Ta nghĩ sớm muộn ngươi cũng sẽ tự nói.”

Nên y đã chờ.

Chờ đến khi chính miệng Ngô Trúc Diệp thổ lộ.

“……!”

Khóe mắt người đàn ông ngoài ba mươi bỗng ươn ướt, rồi oà ra khóc như trẻ.

“Đại… nhân…!”

“……?”

“Tôi xin lấy thân này, che chở cho ngài!”

Nhưng cảnh đàn ông bốn mươi khóc lóc thì… không đẹp mắt lắm. T.ử Hiên bèn từ chối:

“…? Không cần thế đâu.”

“Nhưng, đại nhân…! Vương đại nhân đâu phải người dễ đối phó!”

T.ử Hiên thở dài, dỗ dành ông:

“Ta có tính cả rồi mới giao danh sách. Đừng lo.”

“Tính… ạ?”

Vừa dứt khóc, Ngô Trúc Diệp ngơ ngác hỏi. T.ử Hiên gật:

“Ừ.”

Sự can thiệp của y đã khiến lịch sử rẽ khác.

Nhưng giữa bao biến đổi, vẫn có những điều không đổi.

“Ngô Trúc Diệp.”

Cái c.h.ế.t của Hoàng đế, khởi nghĩa Hoàng Cân, và…

“Giả như có một ngày Lạc Dương này bị thiêu rụi toàn bộ—ông tin được không?”

Lũ Thanh lưu mê muội quyền lực.

Những anh hùng cuối cùng sẽ vứt bỏ trung tâm với Hán thất, rồi chia rẽ để tranh thiên hạ. Nếu Hoàng đế, Vương Doãn, và tất cả đều không cho y nắm quyền ở triều Hán, thì chỉ còn một cách.

“Nếu có ngày mọi thứ thuộc về Hán đều thành vô nghĩa—ông sẽ hiểu được lựa chọn của ta chứ?”

Là đập đổ.

Như sử gốc: khiến họ chia rẽ, rồi đ.á.n.h sập cả Hán thất.

******

“…Thật sự người định theo Nhâm nghị lang ư?”

Đọc bài tự kiểm của Tuân Úc xong, Thuần Tượng đáp câu hỏi của Tuân Du (Người thích T.ử Hiên là Tuân Úc):

“Dẫu chọn kẻ khác, cũng chẳng có gì đổi thay.”

“Thượng nguồn” phải trong thì “hạ nguồn” mới sạch. Chừng nào Hoàng đế không đổi, triều Hán vẫn sẽ sản sinh gian thần. Thanh lưu rồi cũng hóa gian thần. Sau buổi gặp T.ử Hiên, Thuần Tượng đành thừa nhận điều từ lâu cố phủ nhận.

“Nhưng, tổ phụ.”

Tuân Du nghi hoặc gọi:

“Nhâm ý lang cũng đâu có gì đảm bảo là không đổi thay.”

Thuần Tượng mỉm cười lắc đầu:

“…Chừng nào còn có thứ phải bảo vệ, y sẽ không đổi.”

Suốt đời, ông đã nhìn thấy biết bao người.

Và tận mắt thấy: ai cũng khuỵu gối trước quyền lực. Nhưng vẫn có số ít không đổi; lý do thường rất nhỏ nhoi—như việc lão Thái Ung mê văn học nên là người ít đổi thay nhất chốn triều đình.

—‘Nhưng, đó không phải là “giữ”.’

—‘Rồi một ngày cũng sẽ mất thôi.’

T.ử Hiên cũng vậy.

—‘Bởi thế, ta bất chấp mọi thứ mà lên Lạc Dương.’

Lý do chỉ là “giữ”.

Vậy mà nhờ đó, Thuần Tượng bỗng hiểu được cuộc đời trên thẻ trúc mà Vương Doãn gửi. Hiểu y vì điều gì mà vật lộn đến thế.

“Bởi y không hành động vì “danh phận”.”

T.ử Hiên động vì một lý do với ai đó thì tầm thường—nhưng chính vậy mà y có thể trở thành mốc chỉ đường cho thời loạn này. Bởi chỉ kẻ không bị “danh phận” trói buộc như y mới đưa ra được câu trả lời mà Thuần Tượng mãi chưa có.

—‘Nếu không sửa được thì phải đập đổ.’

Câu trả lời để đổi thay một Hán thất đã mục ruỗng.

—‘Xin người trở về Doanh Châu, gom binh.’

—‘Ta sẽ ở lại Lạc Dương, gây ra “tự trung chi loạn”.’

“Tự trung chi loạn” (自中之亂):

Loạn nổ ra ngay trong một phe.

Nghĩa là khi Thanh lưu kéo về Lạc Dương, chúng sẽ vì quyền mà quay sang c.ắ.n xé nhau.

—‘Đến ngày ấy, nếu gọt sạch những gì thối nát, ta có thể dựng lại Hán thất.’

Thật là lời bất kính.

“Dựng lại Hán thất”—đó không phải câu một bề tôi nên nói. Có lẽ T.ử Hiên mang lòng phản trắc. Nhưng biết vậy mà Thuần Tượng vẫn không chối lời y.

Chỉ vì một lý do rất nhỏ.

Ông là kẻ đã nếm “Họa Đảng cố”. Tận mắt thấy bao người bị phanh thây treo ngoài cổng thành. Tận mắt thấy bách tính c.h.ế.t đói t.h.ả.m khốc vì triều Hán. Thế nên ông không muốn để thế giới ấy cho Tuân Du trước mặt, cho Tuân Úc—đứa cháu ông yêu quý.

“…Công Đạt.”

Lưỡng lự một lúc, Thuần Tượng mở lời.

“Vâng, tổ phụ.”

“Con hãy ở lại Lạc Dương, giúp Nhâm nghị lang.”

Sẽ là một cuộc chiến trường kỳ.

Nhổ tận gốc những gì mục rữa đâu phải chuyện thường. Có khi một mình T.ử Hiên không kham nổi.

“Có lúc đường y đi, con sẽ không hiểu nổi.”

Ông nắm tay Tuân Du bằng đôi tay nhăn nheo, dặn thêm:

“Nhưng cứ tin mà đi theo.”

Thuần Tượng biết rõ.

“Vì cuối con đường ấy, thiên hạ sẽ thái bình.”

Kẻ cố chấp bảo vệ điều yếu nhất—rốt cuộc sẽ thành quân t.ử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.