Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 14: Biển Lửa Và Mạng Sống
Cập nhật lúc: 21/08/2026 08:03
CHƯƠNG 14: BIỂN LỬA VÀ MẠNG SỐNG
*Bùm!*
Chai xăng vừa chạm đất liền nổ tung, ngọn lửa hung hãn như một con quái vật sổ l.ồ.ng, nhanh ch.óng l.i.ế.m trọn những tấm rèm lụa và vách gỗ của quán trà mộc. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất tầm nhìn và bóp nghẹt buồng phổi của những người bên trong trong tích tắc.
"C.h.ế.t tiệt! Bảo vệ Lục gia!"
"Thẩm tổng, cẩn thận!"
Tiếng hét của vệ sĩ hai bên vang lên hỗn loạn giữa tiếng nổ lách tách của gỗ bén lửa.
Trong làn khói dày đặc, Thẩm Gia Thần phản ứng nhanh như một tia chớp. Anh không mảy may nghĩ đến việc rút s.ú.n.g b.ắ.n trả kẻ thủ ác, mà ngay lập tức xoay người, dùng toàn bộ thân hình cao lớn của mình ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Uyển Đình, ép cô vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc để chắn mọi tàn lửa đang rơi xuống từ trần nhà.
"Khụ... khụ... Gia Thần!" Uyển Đình bị ngạt khói, cô ho sặc sụa, hai tay bấu c.h.ặ.t vào vạt áo vest của anh. Qua khe hở của những ngón tay, cô thấy một thanh xà gồ rực lửa đang rạn nứt ngay trên đầu họ. "Nguy hiểm! Tránh ra!"
*Rắc... Rầm!*
Thanh gỗ lớn bốc cháy ngùn ngụt đổ sụp xuống.
Không một chút do dự, Thẩm Gia Thần dùng lưng của mình để hứng trọn cú va đập, bảo vệ tuyệt đối cho người con gái dưới thân. Một tiếng hừ trầm đục đầy đau đớn vang lên từ cổ họng anh. Áo vest của anh bị lửa thiêu rụi một mảng lớn, da thịt phía sau lưng bỏng rát, nhưng đôi tay anh vẫn siết c.h.ặ.t lấy eo cô, kiên quyết không buông lỏng dù chỉ một milimet.
"Gia Thần! Anh có sao không?!" Uyển Đình hoảng hốt kêu lên, giọt nước mắt lăn dài trên má bị khói làm nhòe đi. Sự hoảng sợ tột cùng dâng lên trong lòng cô, không phải sợ cái c.h.ế.t, mà là sợ người đàn ông này sẽ biến mất.
"Tôi không sao... Đừng khóc..." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng tràn ngập sự dung túng.
Ở phía đối diện, Lục Hoài Nam cũng vừa né được một mảng trần đổ. Thấy tình thế nguy cấp, ông trùm hải ngoại dứt khoát rút s.ú.n.g, b.ắ.n vỡ toang tấm cửa kính hướng ra mặt sông vắng, gió biển ùa vào làm ngọn lửa càng bùng lên. Anh ta quay sang hét lớn với vệ sĩ của Thẩm gia: "Đưa người ra lối cửa sổ! Nhanh lên!"
Dưới sự bọc lót của vệ sĩ hai bên, Thẩm Gia Thần c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau xé thịt ở lưng, nửa bế nửa dìu Uyển Đình lao qua cửa kính vỡ, nhảy xuống bãi cỏ mềm bên bờ sông. Lục Hoài Nam và những người khác cũng nối gót thoát ra ngoài ngay trước khi toàn bộ quán trà sụp đổ hoàn toàn trong biển lửa.
Bên bờ sông, ba chiếc xe cứu thương và hàng chục xe cảnh sát đã bấm còi inh ỏi lao đến từ phía xa. Gã tài xế phóng hỏa của Cố gia đã bị người của Lục Hoài Nam khống chế, đè c.h.ặ.t xuống đất.
Gia Thần vừa đặt Uyển Đình ngồi xuống bãi cỏ an toàn liền khuỵu gối ngã sụp bên cạnh cô, gương mặt điển trai thường ngày giờ lem luốc khói đen, bờ môi tái nhợt, tấm lưng áo rách rưới loang lổ m.á.u và vết bỏng nghiêm trọng.
"Bác sĩ! Gọi bác sĩ lại đây ngay!" Uyển Đình quỳ sụp xuống bên cạnh anh, đôi bàn tay run rẩy không dám chạm vào vết thương của anh, nước mắt rơi lã chã xuống khuôn mặt anh. "Thẩm Gia Thần, anh điên rồi sao? Ai mượn anh đỡ cho tôi? Anh có biết là anh suýt c.h.ế.t không?!"
Gia Thần cố gắng mở đôi mắt mệt mỏi ra, nhìn thấy cô bình an vô sự, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt. Anh đưa bàn tay thon dài, thô ráp vì khói bụi lên, vụng về lau đi giọt nước mắt trên má cô:
"Bản hợp đồng... vẫn còn hiệu lực... Cô là Thẩm thiếu phu nhân... Tôi không bảo vệ cô... thì bảo vệ ai?"
"Anh im đi! Đừng nói về bản hợp đồng c.h.ế.t tiệt đó nữa!" Uyển Đình nghẹn ngào hét lên, cô nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh, áp vào má mình. "Em biết rồi, em biết anh bị oan rồi. Em không hận anh nữa, xin anh... đừng nhắm mắt."
Lục Hoài Nam đứng cách đó vài bước chân, nhìn cảnh tượng hai người gắn kết c.h.ặ.t chẽ bên nhau, điếu t.h.u.ố.c trên môi anh ta đã tắt từ bao giờ. Anh ta hiểu, nhát d.a.o mười năm trước giữa anh ta và Uyển Đình là một khoảng cách vô hình, nhưng vết bỏng trên lưng Thẩm Gia Thần ngày hôm nay đã chính thức xóa bỏ mọi rào cản yêu hận giữa hai người họ.
Lục Hoài Nam bước tới, giọng nói trầm ổn khôi phục lại phong thái của một lão đại: "Thẩm Gia Thần, xe cứu thương đến rồi. Anh mạng lớn, lo mà giữ cái mạng này để xử lý nốt Cố gia đi."
Anh ta nhìn sang Uyển Đình, ánh mắt chất chứa vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài dịu dàng: "Đình Đình, anh đã làm tròn lời hứa mười năm trước là tìm ra sự thật cho em. Từ bây giờ... em hãy hạnh phúc nhé."
Nói rồi, Lục Hoài Nam dứt khoát quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn lẩn khuất vào bóng chiều tà bên bờ sông, mang theo mối tình si đơn phương giấu kín vào lòng đất hải ngoại.
Các nhân viên y tế nhanh ch.óng khiêng cáng cứu thương lao đến, đưa Thẩm Gia Thần lên xe. Uyển Đình nắm c.h.ặ.t lấy tay anh không rời, cùng bước lên xe cứu thương.
Tiếng còi xe vang vọng bầu trời ngoại ô. Biển lửa đã tắt, hiểu lầm đã qua, nhưng cuộc thanh trừng đẫm m.á.u chống lại Cố gia và người mẹ kế hiểm độc của Thẩm gia mới chính thức bắt đầu từ phòng hồi sức cấp cứu.
